Con dâu b::ầu 8 tháng năm đầu về nhà chồng ăn Tết, ngày nào mẹ chồng cũng bắt nấu nướng 5 mâm cỗ rồi rửa hết đống bát đũa trong khi con gái bà thì chỉ ngồi chơi. Đúng ngày mùng 3 thì chuyện kinhhoang đã xảy ra….
Cái lạnh c//ắt d/a c/ắt th//ịt của những ngày đầu xuân không làm tôi ru/n r/ẩy bằng sự tủi thân đang dâng trào trong lòng. Tôi – một bà b//ầu 8 tháng, b/ụng t/o vượt mặt, di chuyển nặng nề như một con cánh cụt – đang phải cúi gập người bên giếng nước lạnh ngắt để xử lý “bãi chiến trường” bát đũa của 5 mâm cỗ. Đây là cái Tết đầu tiên tôi về làm dâu.
Trước khi cưới, Tuấn – chồng tôi – hứa hẹn đủ điều: “Nhà anh tâm lý lắm, em b/ầu b/í thế này về Tết chỉ việc ngồi chơi xơi nước, bố mẹ không bắt làm gì đâu”. Tôi tin anh, tin vào vẻ ngoài hào nhoáng và những lời mật ngọt. Nhưng thực tế lại là một cú tát điếng người.
Ngay ngày 29 Tết, vừa đặt chân về đến cổng, mẹ chồng đã giao ngay cho tôi cái chổi quét sân và một đống thực phẩm sống cần sơ chế. – “Con dâu mới thì phải biết việc. B//ầu chứ có phải què cụt đâu mà ngồi một chỗ. Ngày xưa tôi ch/ửa đ//ẻ ra bờ ruộng cấy lúa đến tận lúc v/ỡ ố/i có sao đâu”.
Câu nói đó của bà như một tấm kim bài miễn t/ử cho mọi sự hành hạ sau này. Từ 30 Tết đến mùng 2, ngày nào nhà chồng cũng có khách. Mẹ chồng tôi sĩ diện, thích khoe mẽ nên ngày nào cũng bắt nấu 5-6 mâm cỗ linh đình. Điều đáng nói là nhà có cô em chồng tên Thư, 22ti, sức dài vai rộng nhưng tuyệt nhiên không động móng tay vào việc gì. Ăn xong, Thư buông bát đũa, lau mồm rồi tót lên phòng nằm lướt điện thoại hoặc trang điểm đi chơi.
– “Em nó còn nhỏ, lại đang giữ dáng để ra Giêng đi làm. Con là chị dâu, con làm gương đi” – Mẹ chồng tôi bênh con gái chằm chặp khi thấy tôi nhờ Thư nhặt mớ rau. Còn chồng tôi? Tuấn chìm đắm trong những cơn s//ay triền miên. Hết tất niên với bạn cấp 3 đến chúc Tết họ hàng. Mỗi lần tôi than m/ệt, đ/au lư/ng, anh lại gạt phắt đi: – “Em cứ quan trọng hóa vấn đề. Cố tí cho đẹp mặt anh. Chẳng lẽ để mẹ già lọ mọ nấu nướng à?”…
… đến mùng 3 Tết thì mọi thứ vỡ tung.
Sáng hôm đó, tôi vừa đặt chân xuống bếp đã thấy mẹ chồng quát vọng lên:
– “Hôm nay nhà có giỗ ông chú. Nấu đủ 5 mâm, khách đông, làm cho tươm tất!”
Tôi đứng lặng.
Lưng đau nhói. Bụng căng cứng. Hai chân phù nề.
Tôi khẽ nói, gần như van xin:
– “Mẹ ơi… hôm nay con mệt lắm, từ sáng giờ con thấy đau bụng dưới…”
Bà chưa kịp trả lời thì Thư – em chồng – từ trên phòng bước xuống, vừa bấm điện thoại vừa cười:
– “Chị bầu mà cũng làm màu ghê ha. Em thấy chị vẫn đi đứng bình thường mà.”
Mẹ chồng quay sang tôi, giọng lạnh tanh:
– “B//ầu bí mà yếu đuối thế thì sau này nuôi con kiểu gì?”
Tôi cắn răng vào bếp.
Khoảng gần trưa, đang đứng rửa bát ngoài sân, một cơn đau quặn thắt bất ngờ xé ngang bụng. Tôi khụy xuống, hai tay ôm chặt bụng.
– “Mẹ ơi… hình như con… con đau lắm…”
Chưa dứt câu, nước ối chảy ướt đẫm gấu quần.
Tôi hoảng loạn hét lên.
Khách khứa nhốn nháo.
Mẹ chồng đứng sững vài giây rồi mới hốt hoảng:
– “Chết rồi… sao lại vỡ ối lúc này?”
Tuấn lúc ấy đang ngồi uống rượu trong nhà, nghe tiếng la mới loạng choạng chạy ra.
– “Em… em sao vậy?”
Tôi không trả lời được nữa. Cơn đau dồn dập, dạ con co thắt dữ dội. Tôi ngã quỵ ngay giữa sân, mặt tái mét.
May mà bác hàng xóm là y sĩ nghỉ hưu, kịp chạy sang xem. Bác tái mặt:
– “Sao để bầu 8 tháng làm việc nặng thế này? Nguy hiểm lắm! Phải đưa đi viện ngay!”
Cả nhà cuống cuồng đưa tôi lên xe.
Trong phòng cấp cứu
Bác sĩ thông báo ngắn gọn mà lạnh người:
👉 Sinh non – nguy cơ suy thai do kiệt sức và stress kéo dài.
Tuấn đứng chết lặng.
Mẹ chồng tôi thì run rẩy, nước mắt rơi lã chã:
– “Tôi… tôi đâu ngờ…”
Tôi nằm trên giường bệnh, truyền dịch, thở oxy, nước mắt chảy ngược vào trong.
Không phải vì đau.
👉 Mà vì tôi nhận ra mình đã đặt nhầm niềm tin.
Ba ngày sau
Con tôi được sinh ra, nhỏ xíu, phải nằm lồng kính.
Tôi chưa kịp ôm con thì đã nghe mẹ ruột tôi – từ quê lên – nói thẳng trước mặt nhà chồng:
– “Con gái tôi đem thai 8 tháng về làm dâu, không phải về để làm osin không lương.”
Bà quay sang Tuấn, giọng đanh lại:
– “Từ hôm nay, tôi đón con gái tôi về nhà ngoại.
– Bao giờ sức khỏe ổn, tinh thần ổn, nó tự quyết định có quay lại hay không.”
Mẹ chồng tôi cúi đầu, không dám cãi.
Tuấn òa khóc, quỳ xuống xin lỗi.
Nhưng lúc đó, tôi không còn đủ sức để tha thứ ngay nữa.










