Tôi – Lan – vẫn còn nằm trong vòng tay Hùng, hơi thở anh còn đọng trên cổ tôi, nóng, gấp gáp, xen lẫn chút ngượng ngùng của một người đàn ông vừa lần đầu trở thành chồng hợp pháp của ai đó. Đèn phòng tắt, chỉ còn ánh sáng vàng nhạt ngoài hành lang lọt qua khe cửa. Và đúng lúc tôi tưởng như có thể thở phào, cảm nhận được sự ấm áp của cuộc đời mới bắt đầu sau bao lo toan cưới hỏi… thì rầm! – cửa phòng bật mở.
Tôi giật mình ngồi dậy, kéo chăn che lấy thân thể đang run rẩy vì luồng khí lạnh đột ngột tràn vào. Hùng chẳng kịp phản ứng, chỉ ú ớ: – Mẹ! Mẹ làm gì vậy?
Bà Hảo, mẹ chồng tôi, đứng đó như một pho tượng đá khắc nghiệt. Khuôn mặt bà đầy nghiêm trọng, như thể bà vừa bắt được tang vật của một tội ác tày trời. Bà không nhìn chúng tôi, mà chĩa thẳng ánh mắt sắc lẹm, đầy soi mói vào chiếc ga giường trắng muốt vẫn còn lộn xộn dưới ánh đèn pin từ chiếc điện thoại bà đang cầm.
– Nó đâu? – Bà quát, giọng rít qua kẽ răng. – Cái dấu đỏ đâu?
Tôi há hốc miệng. Cơ thể vừa đau vừa mệt sau một ngày dài tiếp khách và một đêm mặn nồng. Cổ họng tôi nghẹn đắng lại, cảm giác như có ai đó vừa dội một gáo nước đá lên niềm hạnh phúc vừa nhen nhóm.
– Mẹ… mẹ vào phòng con dâu như vậy… không được đâu ạ… – tôi run run nói, hai tay siết chặt mép chăn đến trắng bệch.
– Không được cái gì! – bà gào lên, bước hẳn vào trong phòng, mùi dầu gió trên người bà sộc thẳng vào mũi tôi, ngột ngạt. – Cái này là chuyện cả họ quan tâm. Con dâu nhà này phải trong sạch. Cả tông cả họ đang chờ kết quả. Cô giải thích đi, tại sao ga giường không có giọt máu nào?
Tôi chết lặng. Hùng cũng chết lặng. Trong bóng tối lờ mờ, tôi nhìn sang anh, cầu cứu một sự che chở. Nhưng Hùng chỉ ấp úng, giọng nhỏ rí như đứa trẻ mắc lỗi: – Mẹ… chuyện này… bây giờ còn ai nghĩ như vậy nữa…
– Tao nghĩ! Họ hàng nhà tao nghĩ! – bà đập mạnh tay vào cánh tủ quần áo bằng gỗ khiến nó rung lên bần bật. – Nhà này chỉ có một thằng con trai. Tao không để ai cắm sừng nó, mang loại “hàng thải” về bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên!
Nước mắt tôi ứa ra ngay lập tức. Cảm giác nhục nhã len từ sống lưng lên tới đỉnh đầu. Hai năm trước, tôi bị tai nạn xe máy, ngã vào cạnh bàn nhôm sắc lẹm ở sạp hàng trước cổng chợ. Mảnh kim loại sượt qua gây vết thương sâu, tôi phải khâu gần hai chục mũi. Bác sĩ sản khoa lúc đó đã ái ngại nói rằng vết thương có thể ảnh hưởng đến màng trinh. Tôi chưa từng yêu ai trước Hùng, chưa từng đi quá giới hạn với bất kỳ ai, nhưng tai nạn ấy đã lấy đi cái “chứng cứ” mà mẹ chồng tôi coi là thước đo duy nhất của phẩm hạnh.
– Con… con thật sự là một người trong sạch. – tôi cố nói, giọng vỡ vụn. – Con bị tai nạn lúc 22 tuổi… có hồ sơ bệnh viện…
– Tai nạn? – bà cười khẩy, âm thanh sắc lạnh như dao cạo. – Đấy là cái cớ của đám không ra gì! Cô tưởng tôi ngốc lắm sao? Loại con gái mất nết thường hay đổ tại ngã xe, ngã ngựa. Nếu cô ngay thẳng, cô đã chẳng sợ!
Bà Hảo lao tới, một hành động mà cả đời này tôi không bao giờ quên: bà giật phăng tấm chăn tôi đang quấn trên người. Tôi hét lên một tiếng đau đớn, co rúm người lại trong sự phơi bày nhục nhã. Hùng lúc này mới bừng tỉnh, anh vội ôm lấy tôi, che chắn cho vợ và gào lên: – Mẹ điên rồi à?! Mẹ đi ra ngay!
– Tao không đi! Tao phải xem tận mắt! – Bà Hảo điên cuồng như người lên cơn, cho đến khi Hùng đẩy bà ra khỏi cửa và khóa trái lại.
Đêm đó, căn phòng tân hôn biến thành một nhà tù lạnh lẽo. Hùng quay sang ôm tôi, nhưng tôi đẩy anh ra. Tôi không thể chịu nổi sự chạm vào của bất kỳ ai lúc này. Tôi ngồi co ro ở góc giường, nhìn chằm chằm vào chiếc ga giường trắng tinh khiết – thứ mà lẽ ra phải là minh chứng cho tình yêu, giờ lại là bản án tử cho danh dự của tôi.
Sáng hôm sau, khi nắng bắt đầu chiếu qua cửa sổ, nhà tôi đã thấy mẹ tôi đứng ở phòng khách. Bà Hảo đã gọi mẹ tôi đến từ sáng sớm với lời lẽ sỉ nhục: “Bà đến mà mang con gái bà về giáo huấn lại”.
Mẹ tôi ngồi đó, gương mặt tái nhợt vì bị xúc phạm nhưng đôi mắt bà rực sáng sự phẫn nộ. – Ý bà là con gái tôi phải “chảy máu” thì mới được coi là người tử tế sao? – Mẹ tôi hỏi, giọng bà đanh lại.
– Đúng! – bà Hảo đáp trả, tay chống nạnh. – Nhà tôi nề nếp, không chấp nhận loại mập mờ!
Mẹ tôi đứng phắt dậy, bước đến nắm lấy tay tôi: – Lan, đi dọn đồ. Về nhà với mẹ!
Bà Hảo cười khinh bỉ: – Bà dám mang nó về là tự tay phá hủy hôn nhân của nó đấy! Thiên hạ sẽ cười vào mặt nó là loại bị trả về!
Mẹ tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt bà mẹ chồng cũ của tôi, dõng dạc: – Nếu cuộc hôn nhân này được xây bằng giọt máu trên ga giường, thì có giữ cũng chẳng hạnh phúc đâu. Thà con gái tôi mang danh “một đời chồng” còn hơn sống với những người coi trọng một miếng da hơn một nhân cách.
Hùng chạy theo tôi ra tận cổng, anh níu tay tôi, đôi mắt đỏ hoe: – Lan… đừng về… để anh thuyết phục mẹ… mẹ chỉ là người cổ hủ thôi…
Tôi nhìn Hùng, nhìn người đàn ông tôi từng định trao gửi cả đời. Tôi hỏi anh một câu cuối cùng: – Anh có dám đứng trước mặt mẹ, trước mặt họ hàng, khẳng định rằng dù em có thế nào anh vẫn chọn em không? Hay anh vẫn chỉ định “thuyết phục” để bà rủ lòng thương hại em?
Hùng im lặng. Sự im lặng đó kéo dài đến mức tôi nghe được cả tiếng tim mình vỡ vụn. Anh lại nói: “Mẹ anh khó lắm, em thông cảm…”.
Chữ “thông cảm” ấy là dấu chấm hết. Tôi rút tay mình ra khỏi tay anh. Tôi không cần một người đàn ông để tôi phải đi xin quyền được tôn trọng.
Hai năm trôi qua. Tôi bây giờ đã là quản lý của một văn phòng thiết kế. Tôi sống độc thân, xinh đẹp và kiêu hãnh. Một chiều mưa, tôi gặp lại Hùng trong một quán cà phê cũ. Anh trông già sạm đi, ánh mắt không còn vẻ linh hoạt ngày nào.
– Anh cưới rồi. – Hùng cúi mặt vào ly cà phê nguội ngắt. – Mẹ anh chọn cho. Cô ấy “đạt yêu cầu” của mẹ… nhưng chúng anh sống như hai cái bóng trong nhà.
Tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm thực sự. – Chúc mừng anh đã làm tròn chữ hiếu.
Hùng nhìn tôi, giọng nghẹn lại: – Anh chỉ muốn nói… giá như đêm hôm đó anh đủ dũng cảm cầm lấy tay em đi khỏi căn nhà đó ngay lập tức…
Tôi cắt lời anh, đứng dậy và khoác chiếc túi xách sang trọng lên vai: – Giá như chúng ta đều hiểu… trinh tiết chưa bao giờ là thước đo của một con người. Nhưng sự dũng cảm để bảo vệ người mình yêu thì có.
Tôi bước ra khỏi quán, hòa vào dòng người dưới mưa. Đêm tân hôn năm ấy từng là cơn ác mộng, nhưng giờ đây tôi biết ơn nó. Nếu không có “giọt máu” thiếu vắng ấy, có lẽ tôi đã chôn vùi đời mình trong một gia đình mà giá trị con người chỉ nằm ở một tấm ga giường.
Tôi bước đi, tự do và kiêu hãnh dưới cơn mưa, biết rằng mình đã chọn đúng con đường dẫn đến sự tôn nghiêm.









