Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt đưa chân vì bố chẳng số//ng được mấy ngày nữa. Nhưng đúng lúc mở tráp cưới ra cả họ ch//ết đứng khi thấy…

Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt đưa chân vì bố chẳng số//ng được mấy ngày nữa. Nhưng đúng lúc mở tráp cưới ra cả họ ch//ết đứng khi thấy…

Mùng 2 Tết, trời mưa phùn rả rích, lạnh thấu xương. Trong khi người ta xúng xính váy áo đi chúc Tết, thì không khí trong ngôi nhà cấp 4 của gia đình Mai lại nặng trĩu như đám tang. Hôm nay là ngày Mai lên xe hoa.

Mai – 30 tuổi, cầm tấm bằng Thạc sĩ kinh tế loại ưu, hiện đang là trưởng phòng của một công ty xuất nhập khẩu. Xinh đẹp, giỏi giang, nhưng đường tình duyên của cô lận đận. Mải mê sự nghiệp, ngoảnh đi ngoảnh lại cô đã chạm ngưỡng “g/ái ế” trong mắt hàng xóm láng giềng. Nhưng đám cưới hôm nay không bắt nguồn từ tình yêu. Nó là một sự thỏa hiệp đầy nước mắt.

Trong buồng trong, ông Hùng – bố Mai – nằm thoi thóp trên giư/ờng bệ//nh, hơi thở yế//u ớt vì căn bệ//nh UT ph//ổi giai đoạn cuối. Bác sĩ lắc đầu trả về, bảo ông chỉ còn tính bằng ngày. Nguyện vọng cuối cùng của ông là được nhìn thấy con gái yên bề gia thất. — “Con ơi… lấy ai cũng được… miễn là người tử tế… để bố nhắm mắt cho an lòng…”

Lời trăn trối của bố như d//ao cứ/a vào lò/ng Mai. Đúng lúc ấy, bà Hạnh – mẹ cô – sốt sắng vun vào: — “Cái Mai này, mẹ thấy thằng Nam bên nhà bác Tám được đấy. Nó về quê ăn Tết, mấy nay sang giúp bác Tám xây cái bếp, tay chân nhanh thoăn thoắt, hiền lành, chịu khó. Tuy làm phụ hồ vất vả nhưng nó khỏe mạnh. Mày 30 rồi, kén chọn gì nữa. Lấy nó đi cho bố mày vui.”

Mai nhìn qua cửa sổ, thấy anh chàng tên Nam, da ngăm đen, mặc bộ quần áo bảo hộ lấm lem vôi vữa đang hùng hục trộn hồ bên nhà hàng xóm. Cô thở dài. Thạc sĩ lấy phụ hồ? Sự chênh lệch về trình độ, nhận thức sờ sờ ra đó. Nhưng nhìn bố đ/au đ//ớn, Mai gạt nước mắt gật đầu. Đám cưới được chuẩn bị cấp tốc chỉ trong 3 ngày Tết.

Giờ đón dâu đã điểm. Tiếng pháo giấy nổ lẹt đẹt trước ngõ. Đoàn nhà trai đến, đơn giản đến mức sơ sài. Nam mặc bộ vest đi thuê hơi rộng, khuôn mặt sạm nắng, đi bên cạnh là vài người họ hàng đại diện. Hàng xóm xì xào bàn tán: — “Đấy, học cao cho lắm vào, cuối cùng ế quá phải vơ bèo gạt tép lấy thằng thợ xây.” — “Chắc bố ố//m quá nên nhắm mắt đưa chân thôi, khổ thân con b//é.”…

Mai ngồi lặng trên giường cưới, hai tay lạnh ngắt. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi tương phản gay gắt với gương mặt tái nhợt vì mất ngủ suốt mấy đêm liền. Ngoài kia, tiếng người nói cười râm ran, nhưng với cô, mọi âm thanh đều xa vắng.

Nam đứng trước mặt Mai, lúng túng chỉnh lại cổ áo vest. Anh không dám nhìn thẳng vào cô, chỉ khẽ nói một câu rất nhỏ:
— “Anh… xin lỗi vì làm em phải chịu thiệt.”

Mai không đáp. Cô cũng chẳng biết phải nói gì. Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một sự đánh đổi.

Đến nghi thức mở tráp cưới.

Bà mối hắng giọng, cười gượng:
— “Nhà trai tuy đơn sơ nhưng tấm lòng thì đầy đủ. Xin phép mở tráp cho họ nhà gái kiểm tra.”

Tráp đầu tiên mở ra: trầu cau.
Tráp thứ hai: bánh phu thê.
Mọi thứ đều bình thường, thậm chí… quá bình thường.

Hàng xóm đứng kín sân, ánh mắt nửa tò mò nửa thương hại.

— “Phụ hồ thì lấy đâu ra của hồi môn,” ai đó buông giọng mỉa mai.

Nam cúi đầu, hai tay nắm chặt. Mai nhắm mắt. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho sự tủi nhục này rồi.

Cho đến khi chiếc tráp cuối cùng được mở ra.

Nắp vừa bật lên, bà mối đứng sững.

Cả sân im phăng phắc.

Trong tráp không phải vàng vòng lấp lánh như người ta vẫn nghĩ…
mà là một xấp hồ sơ dày, được xếp ngay ngắn, bên trên đặt một chiếc hộp nhung đen.

Một người họ hàng tò mò cầm lên, mở ra.

— “Trời ơi…!”

Trong hộp là chìa khóa xe ô tô.

Chưa kịp hoàn hồn, bà mối run run lật xấp giấy phía dưới. Càng lật, tay bà càng run.

— “Giấy… giấy chứng nhận quyền sử dụng đất?”
— “Hai cuốn sổ đỏ?”
— “Còn đây là… sổ tiết kiệm?”

Tiếng xì xào bỗng vỡ òa.

— “Cái gì thế này?”
— “Nhà phụ hồ mà có sổ đỏ?”
— “Đùa à?”

Nam lúc này mới bước lên một bước. Anh ngẩng đầu, giọng trầm nhưng rõ ràng:
— “Thưa bác, thưa cô chú… cho phép cháu nói vài lời.”

Cả sân quay lại nhìn anh.

— “Cháu làm phụ hồ… là thật.”
— “Nhưng cháu không phải người không có gì.”

Anh lấy trong túi áo ra một tấm thẻ, đưa cho bà Hạnh:
— “Cháu là kỹ sư xây dựng, từng làm ở một tập đoàn lớn. Ba năm trước cháu nghỉ việc, về quê tự nhận công trình nhỏ, trực tiếp xuống công trường làm cùng anh em để tiết kiệm chi phí.”

Mọi người há hốc miệng.

Nam tiếp:
— “Hai mảnh đất trong tráp là của cháu đứng tên. Một mảnh ngoài thị trấn, một mảnh gần khu công nghiệp.”
— “Sổ tiết kiệm là tiền cháu tích cóp mấy năm nay.”
— “Còn chiếc xe… là để sau này tiện đưa Mai đi làm.”

Mai sững sờ, nước mắt trào ra lúc nào không hay.

— “Cháu biết Mai học cao, giỏi giang,” Nam quay sang nhìn cô, ánh mắt chân thành đến đau lòng.
— “Cháu không dám với cao. Nhưng cháu tin, mình có thể làm chỗ dựa cho cô ấy.”

Cả họ lặng như tờ.

Những lời xì xào mỉa mai ban nãy… im bặt.

Trong buồng trong, ông Hùng không biết từ lúc nào đã tỉnh, được dìu ra cửa. Ông nhìn cảnh tượng trước mắt, nước mắt chảy dài trên gò má hốc hác.

Ông run run nắm tay Nam:
— “Bố… bố giao con bé Mai cho cậu… bố yên tâm rồi…”

Mai òa khóc, quỳ sụp xuống bên giường bố.

Còn Nam… lặng lẽ cúi đầu thật sâu.

Ngoài sân, mưa phùn vẫn rơi. Nhưng trong ngôi nhà nhỏ ấy, lần đầu tiên sau nhiều ngày u ám, không khí ấm lên đến lạ.

Và những người từng buông lời cay nghiệt, giờ chỉ biết cúi đầu tự hỏi:

👉Hóa ra, không phải cứ mặc áo vest mới là người thành đạt.
Cũng không phải cứ cầm bay trộn hồ là kẻ tay trắng.