Gọi Con Dâu Cũ Đến Đám Cưới Để Sỉ Nhục – Mẹ Chồng Chết Lặng, Khi Cô Xuất Hiện Là Thiếu Uý…

Thiệp cưới màu đỏ được gửi đến phòng trọ của Mai Anh đúng một buổi chiều mưa. Trên phong bì, nét chữ nắn nót mà Mai Anh nhận ra ngay: bà Hạnh – mẹ chồng cũ của cô.

“Kính mời chị Mai Anh đến dự lễ thành hôn của Tuấn và Ngọc…”

Mai Anh đọc đến đó thì bàn tay siết chặt, giấy thiệp nhăn lại. Cô và Tuấn đã ly hôn hơn hai năm, sau quãng thời gian cô bị coi như “đàn bà vô phúc”: hiếm muộn, nghèo, lại “không biết điều”. Ngày cô xách vali ra khỏi nhà chồng, bà Hạnh còn đứng ở cửa, nói đủ to để hàng xóm nghe:
— “Cút đi cho sạch nhà. Để xem ra ngoài đời ai thèm loại như cô!”

Giờ bà ta lại mời cô đi đám cưới của chồng cũ, mời đàng hoàng, còn ghi rõ: “Mong chị đến chung vui và chứng kiến hạnh phúc mới của Tuấn.”

Mai Anh hiểu ngay. Đây không phải lời mời. Đây là cái bẫy. Một cái bẫy để bà Hạnh có dịp “kết sổ” bằng một màn sỉ nhục trước họ hàng. Cô tưởng mình đã chai lì, nhưng cổ họng vẫn nghẹn.

Bạn cùng phòng hỏi:
— “Đi không?”
Mai Anh lắc đầu theo phản xạ, rồi lại dừng. Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt Tuấn lúc ký giấy ly hôn: lảng tránh, im lặng, để mẹ nói thay. Cô đã khóc đến kiệt sức, không phải vì mất chồng, mà vì cảm giác bị đẩy ra như món đồ lỗi.

Đêm đó, Mai Anh không ngủ. Cô không muốn bị lôi ra làm trò cười, nhưng cũng không muốn mãi trốn chạy. Cô quyết định đi. Không phải để níu kéo, càng không phải để chứng minh mình “hơn ai”. Cô đi để kết thúc.

Ngày cưới, nhà hàng rực rỡ đèn. Ở sảnh, bà Hạnh đứng tiếp khách, miệng cười nhưng mắt sắc như dao. Nhìn thấy Mai Anh bước vào, bà ta nhếch môi:
— “Ồ, cũng dám đến à? Tôi tưởng cô bận chạy chợ.”

Tiếng cười khúc khích quanh đó vang lên. Mai Anh bình thản, chỉ đáp:
— “Con đến chúc mừng.”

Bà Hạnh liếc từ đầu đến chân cô, cố tìm dấu hiệu tơi tả để được hả hê. Nhưng Mai Anh hôm nay gọn gàng, tóc búi thấp, áo sơ mi trắng cài kín. Cô không trang điểm đậm, không cố nổi bật. Chính sự điềm tĩnh ấy làm bà Hạnh khó chịu.

Chưa kịp nói thêm, ngoài cửa sảnh bỗng vang lên tiếng phanh xe. Một chiếc ô tô quân đội dừng lại. Hai người đàn ông mặc quân phục bước vào, nghiêm trang. Cả sảnh chững lại như bị ai đó bấm nút tắt âm.

Đi đầu là một cô gái trẻ trong quân phục chỉnh tề, cầu vai sáng rõ. Cô đứng thẳng, ánh mắt nghiêm nhưng không lạnh. Người ta xì xào:
— “Thiếu uý kìa… ai vậy?”

Bà Hạnh chết lặng khi cô gái ấy dừng ngay trước mặt Mai Anh, giơ tay chào theo điều lệnh:
— “Báo cáo chị, em đến đúng giờ.”

Mai Anh khẽ gật đầu. Và lần đầu tiên, nụ cười thoáng qua trên môi cô khiến bà Hạnh thấy… lạnh sống lưng.

Bà Hạnh cố lấy lại bình tĩnh, cười gượng:
— “Ơ… đây là…?”

Cô thiếu uý quay sang, giọng rõ ràng:
— “Tôi là Thiếu uý Trần Thuỳ Dương, công tác tại đơn vị… Hôm nay tôi đi cùng đồng chí để dự lễ cưới theo lời mời của chị Mai Anh.”

Cả sảnh nhà hàng rì rầm như ong vỡ tổ. Trong những đám cưới, sự xuất hiện của quân phục đã đủ gây chú ý, huống chi lại là một nữ sĩ quan trẻ, phong thái đĩnh đạc. Bà Hạnh nhìn Mai Anh, như muốn hỏi: Cô đang giở trò gì?

Mai Anh không đáp ngay. Cô chỉ đưa tay nhận chiếc túi quà từ Thuỳ Dương, đặt lên bàn tiếp khách. Trên túi quà có dòng chữ nhỏ: “Chúc mừng tân hôn.”

Ở góc phòng, Tuấn đã kịp nghe động. Anh ta bước ra, mặt thoáng tái:
— “Mai Anh… em… đến thật à?”