Chồng đi công tác ăn nằ///m với nhân tình cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà ố/m đ/au thế nào. Anh còn hào hứng đưa nhân tình đi si/nh ở bệ/nh vi/ện quốc tế. Đúng ngày đ::ứa b::é chào đời tôi đã làm 1 hành động khiến gã chồng và ả bồ đ/au đ/ớn hết phần đời còn lại…

Chồng đi công tác ăn nằ///m với nhân tình cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà ố/m đ/au thế nào. Anh còn hào hứng đưa nhân tình đi si/nh ở bệ/nh vi/ện quốc tế. Đúng ngày đ::ứa b::é chào đời tôi đã làm 1 hành động khiến gã chồng và ả bồ đ/au đ/ớn hết phần đời còn lại…

Tuấn nhìn đồng hồ, kim giây nhích từng chút một khiến lòng anh như có lửa đốt. Đã hơn 4 tiếng đồng hồ Lan ở trong phòng si/nh. Tiếng h/ét đ/au đ/ớn của cô bồ nh/í vọng ra khiến Tuấn xót xa ru/ột g/an. Anh đi đi lại lại dọc hành lang bệnh viện quốc tế 5 sao, tay nắm chặt chiếc điện thoại đời mới nhất, miệng lẩm bẩm cầu nguyện.

Một năm nay, Tuấn sống như ông hoàng trong m/en sa/y tì/nh á/i với Lan – cô thư ký tr/ẻ đẹp, nó//ng b//ỏng và biết chiều chuộng. Lấy lý do “đi biệt phái mở rộng chi nhánh miền Nam”, Tuấn dọn hẳn ra khỏi nhà, để mặc Linh – người vợ tào khang và đứa con g/ái 5t ở lại Hà Nội. Thời gian đầu, Linh còn gọi điện hỏi han, nhưng Tuấn luôn g/ắt gỏ/ng: “Anh bận họp”, “Đang đi ti//ếp khách”, “Đừng làm phiền anh”. Dần dần, những cuộc gọi thưa thớt rồi tắt hẳn. Tuấn hí hửng nghĩ vợ mình ng/u ng/ơ, tin chồng tuyệt đối. Anh đâu biết rằng, sự im lặng của đàn bà đôi khi là tiếng sấ/m báo hiệu cơn bã/o lớn nhất.

Lan m/ang th/ai con trai. Tin này khiến Tuấn sướng ph/át đ/iên. Anh là con trai độc đinh, áp lực nối dõi tông đường luôn đè nặng. Linh chỉ si/nh được con gái, lại hay đ/au ố/m, khiến anh chán ngán. Vì thế, Tuấn dồn hết tiền bạc, tâm trí cho Lan. Anh mua căn hộ cao cấp, sắm xe sang, và giờ là đặt phòng sinh VIP nhất cho “hoàng tử” sắp chào đời. Anh quên hẳn, hôm nay cũng là sinh nhật vợ mình.

“Oa… Oa…” Tiếng kh/óc tr/ẻ th/ơ vang lên x/é to/ạc không gian tĩnh lặng. Cánh cửa phòng si//nh mở ra, y tá tươi cười: “Chúc mừng anh, bé trai, nặng 3,8kg, mẹ tròn con vuông.” Tuấn l/ao vào phòng như một cơn gió. Lan nằ/m trên gi/ường, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt rạng ngời hạnh phúc. Bên cạnh là đ/ứa b/é đ/ỏ hỏ/n đang ngủ say. Tuấn rưng rưng nước mắt, cúi xuống hôn lên trán nhân tình: “Cảm ơn em! Em là ân nhân của đời anh. Anh sẽ cho mẹ con em tất cả.”

Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh lại mở. Không phải bác sĩ, mà là…

Tuấn chết sững.

Cô đứng đó, gầy gò hơn rất nhiều so với một năm trước, khuôn mặt xanh xao nhưng ánh mắt lại bình thản đến rợn người. Trên tay Linh không phải hoa, cũng không phải quà mừng sinh nở, mà là một tập hồ sơ dày cộp và một chiếc phong bì niêm phong đỏ chót.

“Chúc mừng anh,” Linh cất giọng nhẹ như gió, “cuối cùng anh cũng có con trai.”

Lan giật mình, ôm chặt đứa bé vào ngực, ánh mắt hoảng loạn nhìn Tuấn.
“Cô… cô là ai?”

Tuấn lắp bắp:
“Linh… em… sao em lại ở đây?”

Linh không trả lời. Cô bước thẳng đến bàn bệnh án, đặt tập hồ sơ xuống, rồi quay sang y tá:
“Phiền cô cho tôi gặp giám đốc bệnh viện. Tôi là vợ hợp pháp của anh Tuấn, và tôi đến để hoàn tất một số thủ tục pháp lý liên quan.”

Căn phòng như đông cứng lại.

Chưa đầy 15 phút sau, giám đốc bệnh viện, luật sư và đại diện phòng tài chính xuất hiện. Linh bình tĩnh mở hồ sơ.

– Giấy đăng ký kết hôn hợp pháp giữa cô và Tuấn.
– Sao kê tài khoản chung, chứng minh toàn bộ chi phí sinh VIP, tiền đặt phòng, viện phí, tiền mua căn hộ cho Lan… đều rút từ tài sản chung của vợ chồng.
– Đơn tố cáo hành vi ngoại tình và chiếm đoạt tài sản chung, đã được nộp từ một tuần trước – đúng ngày Linh biết Lan nhập viện sinh.

Linh quay sang Tuấn, lần đầu tiên ánh mắt cô có cảm xúc – nhưng không phải đau, mà là lạnh lẽo.

“Anh nhớ không, suốt một năm anh không gửi về cho mẹ con tôi một đồng. Con sốt 40 độ, tôi một mình bế con đi viện lúc nửa đêm. Ngày tôi cấp cứu vì xuất huyết dạ dày, anh đang đưa cô ta đi siêu âm 4D.”

Tuấn run rẩy:
“Em… em nghe anh giải thích…”

Linh cắt ngang, giọng đều đều:
“Không cần. Tôi chỉ đến để lấy lại những gì thuộc về mình.”

Cô quay sang Lan:
“Cô sinh con ở bệnh viện quốc tế, dùng tiền của vợ hợp pháp người khác. Theo luật, cô không có quyền yêu cầu anh ta chu cấp bằng tài sản chung. Toàn bộ chi phí hôm nay, cô tự thanh toán.”

Lan tái mét.
“Anh Tuấn… anh nói gì đi…”

Nhưng Tuấn đã không nói được nữa.

Luật sư lên tiếng, từng câu như nhát dao:
“Chúng tôi đã làm việc với bệnh viện. Nếu không thanh toán đủ chi phí trong vòng 24 giờ, bệnh viện sẽ xử lý theo quy định. Ngoài ra, anh Tuấn đang đối mặt với vụ kiện dân sự và nguy cơ mất quyền nuôi con.”

Linh cúi xuống nhìn đứa bé một lần, giọng chậm rãi:
“Đứa trẻ vô tội. Nhưng sai lầm của người lớn phải trả giá.”

Cô quay lưng bước ra cửa, không ngoái đầu lại.

Sau lưng cô, Lan bật khóc nức nở khi biết toàn bộ thẻ ngân hàng của Tuấn đã bị phong tỏa. Tuấn ngồi phịch xuống ghế, đầu óc trống rỗng. “hoàng tử” anh mong mỏi chào đời trong tiếng khóc… nhưng không phải tiếng khóc hạnh phúc.

Còn Linh, bước ra khỏi bệnh viện, nắng chiều rơi lên gương mặt nhợt nhạt của cô. Cô lấy điện thoại, gửi một tin nhắn duy nhất:

“Mẹ con em đã tự do rồi.”

Có những nỗi đau không cần gào thét.
Chỉ cần đúng lúc, đúng cách, nó đủ khiến kẻ gây ra phải mang theo… suốt cả phần đời còn lại.