Đúng 3 tháng sau buổi họp lớp ĐH, chồng x::in tôi buông th::a để anh đến với tình cũ vì thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 con. Song anh lại không nghĩ rằng việc làm của anh biến tôi thành mẹ đơn thân nuôi 4 con. Chồng quá quyết tâm đến với tình cũ tôi đành chấp nhận nhưng yêu cầu anh giao hết tài sản cho mẹ con tôi trước khi ly hôn và c:ái k::ết kh::ông ng::ờ 3 năm sau…
Đúng 3 tháng sau ngày họp lớp, khi tôi đang tất bật chuẩn bị bữa tối cho đại gia đình 6 người, Tuấn gọi tôi vào phòng làm việc. Mặt anh nghiêm trọng, lạnh lùng khác hẳn ngày thường: “Ly ơi, mình ly hôn đi.”
Tôi ch//ết lặng, chiếc vá múc canh trên tay rơi xuống sàn kêu xo/ảng một tiếng. “Anh nói cái gì? Anh đùa à? Đang yên đang lành…”… “Anh không đùa,” Tuấn ngắt lời, giọng kiên quyết. “Anh gặp lại Lan trong buổi họp lớp. Cô ấy… cô ấy kh/ổ quá em ạ. Chồng bỏ, giờ làm mẹ đơn thân nuôi con một mình, kinh tế khó khăn, lại hay ố/m đa/u. Cô ấy cần một người đàn ông che chở. Anh nhận ra anh vẫn còn yêu Lan rất nhiều. Ngày xưa bọn anh chia tay chỉ vì hiểu lầm.”
Tôi nghe mà tai ù đi, m/áu trong người như đ/ông cứ/ng lại. Tôi nhìn người đàn ông mình đã đ/ầu g/ối t/ay ấ/p 10 năm nay, người cha của 4 đứa con tôi, mà cảm thấy xa lạ đến rợ/n người: “Anh nói anh thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 đứa con? Anh x/ót x/a cho cô ấy?” Tôi hỏi lại, giọng ru/n rẩ/y vì k/ìm n/én c/ơn gi/ận. “Đúng, cô ấy yếu đuối và c/ô độ/c lắm. Còn em… em mạnh mẽ, em giỏi giang. Không có anh, em vẫn sống tốt.”
Tôi bật cười, nước mắt trào ra mặn chát: “Anh Tuấn ạ, anh thương tình cũ vất vả nuôi 1 con, nên anh quyết định biến vợ mình thành mẹ đơn thân nuôi 4 đứa con sao? Anh nhân từ với người ngoài, nhưng lại t/àn đ/ộc với m/áu m/ủ của mình đến thế à?”
Tuấn cúi gằm mặt, lí nhí: “Anh biết anh s/ai với mẹ con em. Nhưng trái tim anh đã chọn rồi. Anh không thể sống dối lòng mình được.”
Tôi lau nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi nói, giọng đanh thép: “Được, tôi đồng ý buông tha cho anh làm người hùng. Nhưng tôi có một điều kiện.”. “Điều kiện gì anh cũng chấp nhận, miễn là em ký đơn nhanh chóng,” mắt Tuấn sáng lên.
“Anh ra đi tay tr/ắng. Toàn bộ căn biệt thự này, chiếc xe ô tô, và số tiền tiết kiệm 2 tỷ trong ngân hàng phải sang tên cho tôi. Anh chỉ được mang theo quần áo và đồ dùng cá nhân. Tôi cần số tài sản đó để đảm bảo cuộc sống cho 4 đứa con của anh.”…
Tuấn sững lại vài giây.
Có lẽ anh không ngờ tôi lại tỉnh táo đến vậy.
Nhưng rồi anh gật đầu.
– Anh đồng ý. Anh chỉ cần được ở bên Lan.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt mà lòng lạnh như băng. Mười năm hôn nhân, bốn đứa con, cuối cùng cũng không bằng một chữ “còn yêu”.
Thủ tục ly hôn diễn ra nhanh hơn tôi tưởng. Tuấn chuyển nhượng toàn bộ tài sản đúng như cam kết. Bạn bè anh nói tôi cao tay, giữ sạch của cải. Còn tôi biết rõ: tôi không hề thắng. Tôi chỉ cố giữ lại nền móng cuối cùng cho các con.
Ngày anh dọn đi, thằng út ôm chân ba khóc nức nở. Tuấn quay mặt đi thật nhanh. Tôi đứng thẳng lưng, không rơi một giọt nước mắt nào.
Ba năm trôi qua.
Ba năm đủ để tôi hiểu một điều: phụ nữ không chết vì bị bỏ rơi. Chỉ chết khi tự bỏ rơi chính mình.
Tôi bán bớt một phần đất trong khu biệt thự, lấy vốn mở trung tâm tiếng Anh nhỏ ngay tại nhà. Vốn dĩ tôi học ngoại ngữ, trước đây chỉ quanh quẩn nội trợ. Giờ tôi dồn toàn bộ thời gian vào công việc. Trung tâm ban đầu lèo tèo vài chục học sinh, sau tăng dần lên hơn trăm em.
Tôi bận đến mức không còn thời gian nghĩ về Tuấn.
Còn anh?
Tôi nghe phong thanh từ bạn bè chung. Thời gian đầu, Tuấn sống như người hùng thật sự. Anh thuê căn hộ gần chỗ Lan, đưa đón con cô ấy đi học, chăm sóc khi ốm đau. Ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ “người đàn ông có trách nhiệm”.
Nhưng cuộc sống không giống phim.
Lan quen được che chở, quen được thương hại. Khi không còn cảm giác “được cứu vớt”, cô ấy bắt đầu thấy Tuấn bình thường như bao người đàn ông khác. Trong khi đó, Tuấn phải thuê nhà, trả tiền sinh hoạt, chu cấp thêm cho con riêng của Lan. Không còn biệt thự, không xe riêng, không tiền tiết kiệm.
Tình yêu lãng mạn dần nhường chỗ cho áp lực cơm áo.
Một năm sau, tôi nghe tin hai người cãi vã liên miên.
Hai năm sau, Lan mở một cửa hàng nhỏ và quen một người đàn ông khác – đối tác làm ăn.
Và đúng năm thứ ba, vào một buổi chiều mưa, chuông cửa nhà tôi vang lên.
Tôi mở cửa.
Tuấn đứng đó.
Gầy hơn, già đi thấy rõ. Ánh mắt không còn sự tự tin ngày nào.
– Ly… cho anh nói chuyện một chút được không?
Tôi im lặng vài giây rồi bước sang một bên.
Anh nhìn quanh căn nhà – vẫn là căn nhà ấy, nhưng giờ có thêm bảng hiệu trung tâm tiếng Anh treo trước cổng. Sân vườn gọn gàng, tiếng con trẻ cười nói trong phòng học phía sau.
– Em… khác quá. – anh lẩm bẩm.
Tôi rót cho anh ly nước.
– Anh và cô ấy sao rồi?
Tuấn cười nhạt.
– Cô ấy đi rồi. Cô ấy nói anh không còn như trước. Không còn khiến cô ấy cảm thấy được nâng niu nữa.
Tôi không bất ngờ.
Anh nhìn tôi, giọng nghẹn lại:
– Anh sai rồi, Ly ạ. Anh tưởng mình là người hùng, nhưng hóa ra chỉ là kẻ ích kỷ. Anh thương một người mẹ đơn thân… mà quên mất đã đẩy vợ mình vào hoàn cảnh đó.
Tôi bình thản đáp:
– Không. Anh không đẩy tôi vào hoàn cảnh đó. Anh chỉ rời đi. Còn tôi chọn cách sống tiếp thế nào là do tôi.
Tuấn ngẩng lên, ánh mắt chứa đầy hy vọng:
– Nếu… nếu anh quay về…
Tôi mỉm cười. Không cay đắng. Không hận thù.
Chỉ là một nụ cười của người đã đi qua bão.
– Anh Tuấn, ba năm trước anh nói trái tim anh đã chọn rồi. Hôm nay tôi cũng vậy.
Tôi quay người, gọi lớn:
– Các con ơi, vào chào ba đi.
Bốn đứa trẻ chạy ra. Chúng chào anh lễ phép nhưng xa cách. Cuộc sống của chúng giờ đã có quỹ đạo riêng – có mẹ, có trường lớp, có những kế hoạch tương lai.
Tuấn nhìn các con, nước mắt lăn dài.
Còn tôi biết rất rõ một điều.
Tôi từng là người phụ nữ bị bỏ lại.
Nhưng ba năm sau, tôi không còn là người đứng chờ ai quay về nữa.
Và cái kết không ngờ nhất… không phải là việc anh trắng tay.
Mà là việc tôi nhận ra: rời xa một người đàn ông không trân trọng mình, hóa ra lại là khởi đầu tốt đẹp nhất cho cuộc đời tôi.











