8.7 C
New York
Thứ Bảy, Tháng Ba 14, 2026
Xin ăn giữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s/ững s/ờ nhận ra cô dâu là mẹ th/ất lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám cưới ngập trong nước mắt… Cậu bé ấy tên là Minh, 10 tuổi. Minh không có cha mẹ. Cậu chỉ nhớ rằng năm 2 tuổi, ông Bảy – một lão ă/n...
Ông Thọ gần 70 tuổi, sống một mình trong căn nhà cấp bốn ở vùng ven sông. Vợ mất đã hơn chục năm, con cái đều ra Hà Nội lập nghiệp, mỗi năm chỉ về thăm cha được dăm ba lần. Lo ông sống cô đơn không ai chăm sóc, các con bàn nhau thuê người giúp việc —...
Chương 1: Mặt nạ của một chủ tịch Sáng sớm hôm ấy, Thành, chủ tịch trẻ tuổi vừa nhận chức, đứng trước cửa công ty với bộ vest chỉnh tề nhưng tâm trạng lại khá căng thẳng. Dù là người lãnh đạo cao nhất, Thành biết rằng để quản lý hiệu quả, anh không thể dựa vào uy quyền hay...
Đêm ấy, gió bấc len vào khe cửa như một sợi chỉ lạnh khâu dọc sống lưng. Tôi ngồi trên giường cưới mới kê, tay chạm vào lớp ga trắng còn mùi hồ, mắt nhìn trân lên trần nhà nơi người ta dán bốn cái hoa dán đỏ chót thành hình chữ hỷ. Trong sân, tiếng cười nói đã...
*Tất cả thông tin, tình tiết chỉ là hư cấu, mang tính chất giải trí, không có thật 1. VẬT THỂ LẠ TRÊN BIỂN Biển Phú Vang hôm đó âm u, mặt nước xám xịt như sắp nổi bão. Tôi – Hào, 32 tuổi – theo ghe của chú Sáu ra khơi sớm như mọi ngày. Đang rê lưới, chú Sáu...
1. Căn nhà cấp bốn của tôi nằm cuối con hẻm nhỏ ở quận Tân Phú, nơi mỗi buổi chiều đều nghe tiếng trẻ con gọi nhau í ới. Cuộc sống của tôi – Hạnh, 32 tuổi – cứ lặp lại như chiếc đồng hồ: sáng dậy đi dạy thêm, trưa nấu cơm, chiều đón con, tối phụ mẹ chồng...
1. – 49 ngày mẹ, nhưng trong nhà toàn tiếng cãi vã Tôi là con trai thứ hai trong gia đình ba anh em. Mẹ mất đột ngột vì tai biến, 49 ngày diễn ra trong không khí nặng nề, tưởng ai cũng thương nhớ mẹ. Nhưng không… Chỉ vì 5 chiếc phong bì phúng viếng mà buổi lễ, lẽ ra...
Tôi không ngờ mưa đêm lại có tiếng. Không phải tiếng rào rào như người ta vẫn nói trên phim, mà là một tầng tiếng mỏng như tấm khăn ướt, phủ lên da, lên mi mắt. Khi chiếc khóa cổng bật “tách”, tiếng mưa bỗng dày như người ta tăng volume. Tôi đứng ngoài hiên, tay ôm bụng bầu...
Tiếng dao băm trên thớt đá đều đặn, khô khốc như nhịp tim của một kẻ đã chết lâm sàng. Trong căn bếp dát vàng ròng, tôi – chủ nhân thực sự của ngôi nhà này – đang lúi húi chuẩn bị món “Gan ngỗng áp chảo sốt vang đỏ” cho chồng và nhân tình của anh ta. “Chị nhớ...
“Ngày hôm ấy, căn phòng bệnh tầng 5 – Bệnh viện Ung Bướu chìm trong một màu xám xịt. Ngoài trời mưa lất phất, còn trong phòng, người phụ nữ gầy guộc nằm co ro trên giường bệnh, ánh mắt trũng sâu vẫn hướng về phía cửa, như chờ đợi một bóng dáng đã lâu chẳng thấy quay lại…” Lan...