0.3 C
New York
Thứ Bảy, Tháng Hai 28, 2026
1. Làng Vàm Rừng và tiếng sủa kỳ lạ Làng Vàm Rừng vốn yên bình, men theo bờ sông uốn lượn như dải lụa xanh. Ngôi làng này có một nghĩa địa cũ nằm sát mép rừng bạch đàn. Từ lâu, dân làng quen với những nấm mồ cũ kỹ, cỏ mọc um tùm, không ai còn nhớ người được...
1. Sau sinh và cú sốc đầu tiên Tôi sinh bé Bống được hai ngày thì mẹ ruột từ quê bắt chuyến xe sớm lên. Mẹ tôi ôm theo hai giỏ to, nặng trịch, vừa bước vào phòng đã thở hổn hển: – “Mẹ mang ít đồ lên cho con với cháu. Lần đầu sinh, phải ăn cho lại sức.” Tôi nhìn...
Tôi tên Mai, hai mươi chín tuổi, nhân viên thiết kế tự do. Tôi quen Hưng – chàng trai hơn tôi ba tuổi, hiền lành, điềm đạm, làm nhân viên kỹ thuật cho một công ty điện lạnh. Hai đứa yêu nhau được hơn một năm thì anh cầu hôn. Mối tình không quá lãng mạn nhưng bền, đủ...
Phần 1: Những lời thì thầm sau lũy tre Thị trấn này bé như lòng bàn tay. Một tiếng hắt hơi ở đầu làng, cuối xóm đã nghe thấy gió. Thế nên, chuyện thằng Tuấn – em vợ tôi – sắp cưới vợ và chuyện tôi, gã anh rể giàu có nhưng “keo kiệt vắt cổ chày ra nước”, đã...
Buổi sáng hôm cưới, trời tạnh mưa rất đúng lúc, như ai đó rút êm một tấm rèm nước. Sân nhà hàng còn ẩm, mùi vôi mới và mùi lá cau trộn vào nhau. Tôi ngồi trước gương, cô thợ trang điểm bảo: “Chị Hạ da đẹp quá, không cần che khuyết điểm đâu.” Tôi cười, nói đùa: “Do...
*Truyện chỉ mang tính chất giải trí, tất cả các tình tiết đều là hư cấu không có thật Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa. Mấy đời trụ trì đều...
Tôi là Hưng, ba mươi bảy tuổi, sống ở một thị trấn nhỏ ở Quảng Nam. Đã ba năm trôi qua kể từ ngày vợ tôi – My – biến mất không để lại một lời nhắn nào. Ba năm đó tôi đi khắp nơi tìm kiếm, đăng tin khắp mạng xã hội, vạ vật ở đồn công an, hỏi...
Anh Xe Ôm Bị X//ua Đ///uổi Khi Trú Mưa Trong Showroom, Nữ Chủ Tịch Xuất Hiện Khiến Ai Cũng Cho//áng Cơn mưa rào đổ xuống bất ngờ, trắng xóa cả con phố. Gió tạt nước lạnh buốt vào mặt khiến Lâm, anh xe ôm 34 tuổi, run lập cập. Chiếc áo mưa rách vài chỗ chẳng che được bao nhiêu....
Tôi làm tài xế riêng cho bà Hạnh đã gần ba năm. Bà là kiểu phụ nữ mà chỉ cần xuất hiện ở đâu, người khác tự khắc nhỏ giọng lại. Giàu có, goá chồng, ngoài sáu mươi, ăn mặc giản dị nhưng mọi thứ bà dùng đều toát lên vẻ đắt tiền. Còn tôi, chỉ là một thằng lái xe...
Nhà ông Tâm làm nước mắm to nhất nhì làng Đông. Cả làng sống nhờ nghề, nhưng riêng nhà ông thì chum mắm xếp kín từ sân ra tận bờ ao, mùi mắm nồng đến mức đi ngang cũng thấy vị mặn nơi đầu lưỡi. Người ta vẫn bảo: “Nhà ông Tâm giàu nhờ mắm, nhưng cũng ác nhờ mắm.” Ông ép...