4.2 C
New York
Thứ Sáu, Tháng Hai 20, 2026
PHONG BAO MÙNG MỘT Mùng Một Tết năm đó, tôi thức dậy từ rất sớm. Không phải vì háo hức đón năm mới, mà vì tôi quen với việc phải dậy sớm mỗi khi về nhà chồng ăn Tết. Cái thói quen ấy hình thành suốt hơn mười năm làm dâu: dậy sớm hơn người khác, làm nhiều hơn người khác,...
Mưa trút xuống như muốn cuốn trôi cả thành phố. Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn những giọt nước lăn dài trên kính, mờ mịt như ký ức về mẹ ruột – người mà tôi đã không gặp từ khi vừa tròn mười tuổi. Đêm ấy, cách đây mười hai năm, mẹ rời đi không một lời từ biệt,...
Tôi vốn là người khá cẩn thận và kỹ tính trong chuyện nhà cửa. Nhà tôi không phải quá giàu nhưng từ ngày mở cửa hàng online, kinh tế khá hơn nên tôi thuê một cô giúp việc để đỡ việc cơm nước, dọn dẹp. Cô giúp việc tên là Nguyệt, trông tầm hơn bốn mươi, dáng người nhỏ...
Cánh cổng năm xưa Tôi về quê đúng 4 năm 2 tháng kể từ ngày đặt chân sang Nhật làm việc. Đêm trước chuyến bay, tôi không chợp mắt. Tôi cứ hình dung cảnh thằng cu Bin – mới 3 tuổi lúc tôi đi – chạy ùa ra ôm mẹ. Tôi tưởng tượng cả căn nhà cũ đang được sửa lại...
Tôi 29 tuổi, nhân viên marketing, tích góp 5 năm cộng thêm tiền tiết kiệm từ thời đi làm thêm nên cuối cùng cũng mua được một căn hộ ba phòng ngủ. Đó là ước mơ của tôi: một nơi rộng rãi, sáng sủa, nếu sau này có con thì sẽ có phòng riêng, còn một phòng để làm...
Chiều buông xuống, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, trải dài trên con đường dẫn về nhà. Tôi, Hoan, bước xuống từ chiếc xe buýt cuối ngày, đôi giày cao gót gõ nhịp trên vỉa hè. Hôm nay, tôi được nghỉ sớm, một điều hiếm hoi trong guồng quay công việc bận rộn. Trong đầu tôi đã vẽ...
Đêm đó, bệnh viện im lặng đến rợn người. Chỉ có tiếng máy thở đều đều vang lên trong căn phòng lạnh buốt. Tôi – Lan, nằm bất động trên giường ICU sau vụ tai nạn do chồng mình gây ra. Bác sĩ nói tôi bất tỉnh, nhưng tai tôi nghe được hết. Từng lời, từng câu… như dao cắt...
Tôi và Tú lấy nhau năm tôi hai mươi lăm tuổi. Tôi là cô giáo tiểu học, còn anh là kỹ sư trong một công ty tư nhân. Ngày cưới, tôi tin chắc mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian – vì anh từng nắm tay tôi mà nói: – Dù đời có khó khăn thế...
“Anh nghĩ kỹ chưa? Chị hơn em gần hai chục tuổi đấy.” – Bạn bè, người thân ai cũng nói thế. Nhưng Nam chỉ cười: “Em biết. Chính vì chị sâu sắc, từng trải nên em mới thấy yên tâm. Ở bên chị, em thấy mình trưởng thành hơn.” Nam 25 tuổi, còn Hương – người phụ nữ anh chọn –...
“Tao không có đứa con nào không cùng máu mủ. Biến khỏi nhà tao ngay!” Tiếng tôi gào lên ngày hôm đó vẫn vang mãi trong đầu, như một vết dao cứa sâu không bao giờ lành. Cô bé mới mười bốn tuổi, gầy gò, ôm chiếc cặp cũ nát, đứng run rẩy trước cửa, nước mắt chảy dài trên...