-0.8 C
New York
Thứ Hai, Tháng Hai 16, 2026
Vợ tôi mất được hai năm. Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đành thuê một người phụ nữ về trông hai đứa nhỏ. Bà ta ngoài bốn mươi, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ, miệng lúc nào cũng “anh yên tâm, tôi thương trẻ con lắm”. Tôi tin. Vì tôi...
Con trai tôi chặt vai tôi xuống yên, còn con dâu thì hít thở nước muối vào, bảo đảm là ‘rửa sạch sẽ đi’. Chúng tôi gọi tôi là bà già vô dụng, ăn bám, sống chỉ phiền. Chúng tôi tưởng tượng tôi lú lẫn, yếu đuối, nói làm được gì ngoài than. Nhưng họ không biết suốt nhiều...
Sáng nào đúng 6 giờ, người ta cũng thấy bà Hòa – một người phụ nữ nghèo, gầy gò – Yên tĩnh bước vào nghĩa trang phía sau bệnh viện huyện. Không hương khói, không vá lỗi. Bà chỉ mang theo một thùng nước, một chiếc nhẫn cũ và… một danh sách giấy đã về nhà. Bà đi thẳng đến khu mộ...
Tôi nhớ rất rõ cái buổi sáng vợ tôi sinh con. Trời mưa lất phất, bệnh viện đông nghịt người. Tôi ngồi ngoài hành lang, tay cầm ly cà phê nguội ngắt, lòng thấp thỏm như lần đầu bước vào đời. Gần trưa, y tá báo tin: – Mẹ tròn con vuông. Tôi thở phào, mắt cay cay. Đứa con trai đầu lòng...
Phần 1: Đường Về Quê Cũ Chiếc Lexus LX600 màu đen bóng loáng lướt êm ru trên con đường cao tốc Hà Nội – Thái Bình, bỏ lại sau lưng những ồn ào và bụi bặm của chốn phồn hoa đô hội. Bên trong xe, mùi da thật thơm phức hòa quyện với tiếng nhạc không lời du dương tạo...
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre – miền sông nước yên bình, hiền hòa. Lấy chồng ra Bắc, cụ thể là Thái Bình, tôi phải học cách thích nghi với phong tục tập quán khác biệt. Trong lòng luôn nghĩ: chỉ cần vợ chồng yêu thương, gia đình hòa thuận thì ở đâu cũng thành quê...
Chiếc xe máy dừng khựng lại bên lề đường, cách khách sạn nơi tổ chức tiệc tất niên của công ty Hùng chỉ vài trăm mét. Hùng nhìn vợ mình – Mai, bằng ánh mắt hằn học. Mai mặc chiếc váy hoa nhí cũ kỹ, gương mặt nhợt nhạt vì quanh năm chỉ quanh quẩn với khói bếp, bỉm...
Chiều muộn, trời lất phất mưa. Bà Hòa lom khom chống gậy đi từng bước chậm chạp trên con đường đất đầy sỏi. Trên vai là chiếc túi vải cũ sờn, trong đó chỉ có vài tờ giấy khám bệnh và mấy đồng bạc lẻ đủ để mua ổ bánh mì. Bà đã 70 tuổi, đôi chân run run,...
Ngày tôi lên xe hoa, cả làng xầm xì, người thân ái ngại. Ai cũng bảo bà Liễu – mẹ kế của tôi – thật ác độc. Tôi là con riêng của chồng, bà nuôi tôi từ năm 10 tuổi. Vậy mà ngày tôi lấy chồng, bà gả tôi cho Nam – một anh chàng phụ hồ, quần áo...
Tôi và Hoàng Quân ly hôn sau mười hai năm chung sống. Mười hai năm, tôi từ một tiểu thư khuê các trở thành người đàn bà đứng sau mọi thành công của chồng, để rồi đổi lại là một tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Nguyên nhân chẳng có gì mới mẻ: anh ta ngoại tình với Tuyết...