27 C
New York
Thứ Năm, Tháng Sáu 4, 2026
Ông Ba đứng lặng trước cánh cổng sắt cao quá đầu người. Chiếc balo sờn rách khoác sau lưng, đôi dép nhựa đã mòn gót. Cả chặng đường hơn trăm cây số từ quê lên thành phố, ông đi bằng xe đò, rồi cuốc bộ thêm gần hai cây số nữa để tìm đến căn biệt thự này. Nơi con gái...
Mẹ chồng hất canh vào mặt chửi tới vô phức, tối im lặng ký lệnh rút vốn 800 tỷ khiến công ty đó phá sản… Tôi tên Ngọc Anh, ba mươi hai tuổi, từng nghĩ mình đủ bản lĩnh để làm dâu nhà họ Trịnh. Tôi sai. Tối đó là bữa cơm “ra mắt lại” sau khi tôi nhận chức Giám...
Ngày cưới của tôi, trời nắng nhẹ, gió mơn man cánh hoa giấy trước cổng. Cả nhà tất bật đón khách, tiếng nhạc rộn ràng vang lên khắp xóm. Tôi mặc váy trắng tinh khôi, bước ra trong ánh mắt chúc phúc của mọi người. Chú rể – Dũng – mỉm cười tiến lại, tay cầm bó hoa, dáng vẻ...
Trời đổ mưa lất phất. Những giọt mưa lạnh buốt rơi xuống từng vành khăn tang trắng xóa, len qua mái tóc rối của người đưa tiễn. Cả con ngõ dài như chìm trong một màu tang tóc. Tiếng khóc ai oán vang vọng khắp sân, nhưng giữa đám đông đang nghẹn ngào ấy, chỉ có mẹ chồng tôi...
Gia đình là nơi ta tin rằng luôn có một chỗ để trở về, là nơi dù nghèo khó hay khắc nghiệt đến đâu, vẫn luôn có người chờ mình. Nhưng với chị em Thu và Trang, câu nói ấy lại trở thành điều đau đớn nhất. Thu sinh ra ở một vùng quê nghèo của Nghệ An. Cha mất...
Tuấn ném chìa khóa xe lên bàn, tiếng kim loại va vào mặt kính kêu “choang” một tiếng khô khốc. 11 giờ trưa. Anh đã quyết định về sớm hôm nay. Không phải vì nhớ vợ thương con, mà vì bực bội. Sáng nay, dự án tâm huyết của anh bị đối tác bác bỏ. Áp lực, căng thẳng,...
Tôi đã ᴛʜắᴛ ốɴɢ ᴅẫɴ ᴛɪɴʜ suốt 14 năm, vậy mà vợ tôi vẫn ᴍᴀɴɢ ᴛʜᴀɪ. Tôi chọn im lặng. Đến khi đứᴀ ᴛʀẻ ᴄʜàᴏ đờɪ, kết quả ɢɪáᴍ địɴʜ ᴀᴅɴ ᴋʜɪếɴ ᴛôɪ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ!.. Tôi tên Trần Quốc Nam, 𝟹𝟿 ᴛᴜổɪ, ʟàᴍ kỹ thuật điện cho một nhà thầu ở TP.HCM. Mười bốn năm trước, tôi ᴛʜắᴛ ốɴɢ ᴅẫɴ...
Căn nhà mới toanh, mùi sơn còn chưa phai hết, giờ đây lại nồng nặc mùi khói hương. Đã ba ngày trôi qua kể từ khi vợ tôi nằm xuống, nhưng tôi vẫn ngồi thu lu trong góc phòng, mặc kệ ánh sáng bên ngoài chuyển từ ngày sang đêm rồi lại sang ngày. Tôi và Lan – vợ tôi...
Tôi năm nay 46 tuổi. Cái tên Bình An là do mẹ đặt cho tôi, chỉ mong tôi được lớn lên khỏe mạnh, sống an yên giữa cuộc đời nhiều biến động. Nhưng cuộc đời tôi, từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ là một con đường bằng phẳng. Tôi không biết mặt bố ruột mình. Khi mẹ mang thai...
Trong đêm mưa tầm tã, cô ôm chặt bụng bầu đang giãy giụa từng cơn đau thắt, từng bước chạy ra khỏi căn nhà từng gọi là tổ ấm. Phía sau lưng, giọng nói lạnh lùng của chồng vẫn vang vọng trong đầu: “Bỏ đi. Cái thai đó là gánh nặng. Tôi cần tự do.” Bảy năm sau, cô quay trở...