Ngày hôm đó, nắng cuối thu len qua khe cửa, chiếu lên những tấm sàn gỗ cũ kỹ trong ngôi nhà mà tôi đã gắn bó suốt mấy chục năm. Con trai tôi, Hoàng, vừa tốt nghiệp đại học xong đã tha thiết khuyên tôi và vợ bán nhà để sang Mỹ định cư. “Bố mẹ già rồi, ở lại đây cũng chẳng còn tương lai gì. Sang đó, con sẽ lo mọi thứ,” Hoàng nói, giọng dồn dập như thể sợ tôi từ chối.
Tôi nhìn quanh căn nhà, từng bức tường, từng kẽ nứt nhỏ… nơi đây chứa biết bao kỷ niệm. Tôi biết, quyết định này không chỉ là một chuyến đi, mà là rời bỏ tất cả. Nhưng nhìn con trai hăng say, tôi chỉ mỉm cười gật đầu.
Chuẩn bị mọi thứ xong, chỉ còn vài ngày nữa là ngày bay. Mọi giấy tờ, hành lý, visa – tất cả đều đã sẵn sàng. Tôi thở dài, nghĩ rằng cuối cùng cũng đến lúc phải nói lời tạm biệt.
Chiều hôm ấy, khi tôi đang kiểm tra lại các thùng đồ trong phòng khách, bỗng nghe tiếng gọi rón rén từ sân:
“Chú ơi… chú…”
Nhìn ra, tôi thấy Lan – con gái bà hàng xóm – đứng nép bên cánh cổng, tay cầm một mảnh giấy nhăn nhúm. Lan luôn là cô bé lém lỉnh, ít khi nói nhiều, nhưng đôi mắt luôn ánh lên điều gì đó sâu kín.
“Lan? Chuyện gì vậy?” Tôi bước ra, hơi ngạc nhiên vì không thường gặp cô bé xuất hiện một mình.
Lan cúi gằm, giọng nhỏ như sợ ai nghe thấy:
“Cô… em có chuyện quan trọng muốn chú biết. Đây… chú cầm đi.”
Trước khi tôi kịp phản ứng, cô bé đã nhanh tay nhét mảnh giấy vào tay tôi rồi chạy biến vào bóng chiều. Tôi đứng đó, nhìn theo, cảm thấy tim đập nhanh lạ thường.
Cẩn thận mở mảnh giấy, chữ viết nghiêng nghiêng, nét bút gượng gạo nhưng rõ ràng:
“Đừng đi. Nếu đi, mọi chuyện sẽ hối tiếc. Chỉ cần mở tủ bếp, nhìn vào chiếc hộp gỗ nhỏ, chú sẽ hiểu.”
Tôi nhíu mày, cảm giác kỳ quái ùa lên. Bán nhà, sang Mỹ… mọi thứ đều đã sẵn sàng, sao chỉ một mảnh giấy từ con gái hàng xóm lại khiến tim tôi nặng trĩu?
Vội vội vàng vàng, tôi chạy vào bếp, mở tủ… đúng như lời nhắn, một chiếc hộp gỗ nhỏ được giấu kỹ sau những lọ gia vị. Mở nắp ra, tôi sững sờ: bên trong là những bức ảnh cũ – hình tôi, vợ tôi, Hoàng khi còn bé, và cả một số vật kỷ niệm mà tôi tưởng đã mất từ lâu. Nhưng không chỉ vậy… dưới đáy hộp là một cuộn băng cassette cũ, kèm theo tờ giấy: “Phát băng trước khi quyết định.”
Tay run run, tôi đưa băng vào máy cassette cũ còn sót lại. Tiếng giọng của mẹ tôi – đã mất mấy năm trước – vang lên rõ mồn một:
“Con à… nếu bố mẹ còn ở lại, hãy chăm sóc nhau. Đừng bỏ đi khi những điều quan trọng vẫn chưa giải quyết xong…”
Những ký ức ùa về, những mảnh ghép tưởng đã quên: những lần cãi vã với Hoàng, những lần tôi hờ hững với Lan khi cô bé cần lời khuyên, những món quà chưa trao, những lời chưa nói… Tất cả dồn dập, khiến tôi không thở nổi.
Tôi biết ngay rằng mình không thể ra đi. Sang Mỹ không chỉ là bỏ lại nhà cửa, mà là bỏ lại những mối quan hệ, những kỷ niệm quý giá mà không một thành phố xa lạ nào bù đắp được.
Tối đó, khi Hoàng bước vào phòng, nhìn thấy tôi ngồi im, tay vẫn còn cầm mảnh giấy của Lan, cậu con trai nhìn tôi bối rối:
“Bố… sao chưa chuẩn bị lên đường?”
Tôi mỉm cười buồn, đưa mảnh giấy cho Hoàng xem.
“Con đọc đi… bố quyết định sẽ ở lại. Không phải vì tương lai ở Mỹ, mà vì những điều còn dang dở ở đây.”
Hoàng nhìn mảnh giấy, rồi nhìn tôi, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa hiểu. Cậu im lặng một lúc, rồi gật đầu. Không nói lời nào, nhưng trong ánh mắt cậu là sự đồng cảm và tôn trọng quyết định của tôi.
Ngày hôm sau, Lan xuất hiện trước cửa, lặng lẽ nhìn tôi rồi nở nụ cười tinh nghịch. Tôi bước ra, bế lấy cô bé:
“Cảm ơn con… nếu không có con, chắc bố đã bỏ lỡ điều quan trọng nhất.”
Lan cười rúc rích, tay đặt lên vai tôi:
“Chú thấy chưa, mọi chuyện đều có lý do.”
Tôi ngắm nhìn ngôi nhà, nơi từng góc tường đều chứa ký ức và tình yêu thương. Có thể tôi không sang Mỹ, nhưng ở lại đây, bên gia đình, hàng xóm, những kỷ niệm và những mảnh giấy bí ẩn, tôi nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi nằm ngay trước mắt, chứ không phải ở tận chân trời xa xôi.












