MẸ GIÀ 70 TUỔI TRÈO TƯỜNG TRỐN KHỎI NHÀ CON – ĐIỀU BÀ NÓI KHIẾN AI CŨNG BẬT KHÓC
Đêm ấy, trời bất chợt đổ mưa. Mưa đầu mùa, lạnh buốt, rả rích trên mái tôn. Trong hành lang tối om của căn nhà ba tầng khang trang ấy, bà Lựu ngồi tựa vào tường, đầu gối ôm ngực, hai mắt mở trừng nhưng chẳng có gì để nhìn. Bà không ngủ được. Tiếng mưa khiến bà nhớ đến những đêm mình đội sương gió để đi bán hàng nuôi con.
Và giờ đây… chính bà lại phải ngủ ở hành lang trong chính ngôi nhà của con trai mình.
Không gian trước cửa phòng con trai vang lên tiếng cười nói của vợ chồng trẻ. Họ chẳng buồn nhỏ tiếng, như thể đã quên mất rằng cách đó vài mét là người mẹ già đang co ro trên tấm chiếu mỏng.
Bà Lựu hít sâu, đứng dậy. 70 tuổi rồi, cái lưng đã còng, đôi tay run run, nhưng chưa bao giờ bà cảm thấy… mệt và cô như đêm nay.
Bà lặng lẽ quay về chiếc giỏ nhựa cũ, lấy ra tờ giấy và cây bút bi đã khô một nửa. Bà thử nguệch ngoạc vài nét, mực lúc có lúc không, nhưng cuối cùng dòng chữ cũng hiện ra.
“Tôi không đi vì giận.
Tôi đi vì ở lại… tôi không còn là tôi nữa.”
Viết xong, bà gấp lá thư, đặt lên tấm chiếu. Rồi bà kéo cánh cửa sau, nơi dẫn ra mảnh sân nhỏ. Tường không quá cao, nhưng với một người già 70 tuổi như bà, đó là cả một thử thách. Bà chậm rãi bám từng khe gạch, tay trượt vài lần, đầu gối rát buốt. Nhưng bà không dừng lại.
Khi chân chạm được xuống mặt đất ngoài tường, bà ngồi thụp xuống, thở dốc. Mưa tạt vào mặt, lạnh lẽo, nhưng bà lại thấy… nhẹ nhõm.
Bà rời khỏi ngôi nhà ấy trong đêm tối, không một tiếng khóc. Không một lời từ biệt.
1. Những ngày tháng tủi hờn
Ba tháng trước, bà Lựu được con trai – Hùng – đón từ quê lên thành phố ở cùng. Bà đã vui biết bao. Khi ấy bà nghĩ: “Giờ con có điều kiện, mình phụ giữ cháu cho tụi nó. Nhà đông người sẽ vui.”
Nhưng mọi thứ không như bà tưởng.
Phòng ngủ của bà được “tạm” bố trí ở hành lang tầng hai. Chỉ có một tấm chiếu, cái gối mỏng, và tấm rèm che hờ như quên kéo lại. Căn nhà ba tầng rộng rãi, phòng thì nhiều, nhưng con dâu nói:
– Mẹ ở đây cho thoáng, chứ phòng con đang để đồ. Để từ từ con dọn sau nha mẹ.
“Từ từ” ấy kéo dài… ba tháng.
Bữa cơm, con dâu thường nói:
– Mẹ ăn ít thôi, đồ ăn con nấu vừa đủ cho hai vợ chồng, mẹ ăn nhiều lại phí.
Có hôm đang ăn, Hạnh – con dâu – nhíu mày nói:
– Trời ơi mẹ làm rơi đồ ăn xuống sàn kìa, để con phải lau hoài. Mẹ múc ít thôi có được không?
Hùng thì lúc nào cũng bận. Công việc, khách hàng, dự án… Bà hiểu, con trai bà giỏi giang, có sự nghiệp, nhưng hình như… nó bận đến mức không còn thời gian để nhìn mẹ.
Có hôm bà đang hấp cháo cho cháu, hơi nước phả vào mặt cay xè, thì nghe con dâu nói nhỏ với chồng:
– Em nói thiệt, có ba mẹ trong nhà em thấy bí bách lắm. Anh tính sao đi.
Hùng đáp qua loa:
– Rồi tính. Để từ từ…
“Từ từ” – câu nói lặp lại ấy khiến tim bà ngày càng thắt lại.
2. Giọt nước tràn ly
Chiều hôm đó, trong lúc bà đang phơi đồ, con dâu đứng ở cửa gọi:
– Mẹ ơi, cái áo của con anh Hùng mẹ giặt bị lem màu rồi nè. Hàng này mắc tiền đó mẹ. Từ nay để con giặt, mẹ khỏi đụng vô.
Hạnh ném chiếc áo lên bàn, rồi kéo cửa cái rầm.
Bà Lựu cúi xuống nhặt chiếc áo lên, tay run run. Bà không giận. Bà chỉ cảm thấy… mình đúng là đang làm phiền thật.
Tối đến, bữa cơm chỉ có hai vợ chồng trẻ ngồi ăn trong phòng riêng. Bà hỏi:
– Có phần của mẹ không con?
Hạnh nói vọng ra:
– Dạ… con tưởng mẹ ăn rồi. Giờ hết cơm, mẹ xuống nấu mì tạm nha.
Bà chậm rãi xuống bếp. Tay bà run đến mức làm đổ tô mì. Nước nóng văng trúng tay, rát buốt. Nhưng bà chỉ im lặng lấy khăn lau.
Đêm đó, khi bà đang ngủ lơ mơ, tiếng con dâu lại vang lên:
– Hay mẹ về quê ít bữa đi. Nhà hơi chật, mà em thì sắp sinh, không tiện lắm.
Hùng không nói gì. Không bênh. Không phản đối. Chỉ im lặng.
Trong bóng đêm, bà nghe rõ tiếng tim mình chùng xuống.
3. Lời nhắn cuối của người mẹ
Bà suy nghĩ suốt đêm. Đến khi trời khuya, ngôi nhà chìm trong im lặng, bà đứng dậy. Không khóc. Không trách móc. Bà đã sống gần trọn đời với sự hy sinh, cho nên nỗi đau này… bà chịu được.
Bà nghĩ:
“Ở lại, mẹ chỉ khiến tụi nó khó xử. Thôi thì đi.”
Và bà viết mảnh giấy ấy – mảnh giấy khiến cả nhà sau này sốc đến mức bật khóc.
“Tôi không đi vì giận.
Tôi đi vì ở lại… tôi không còn là tôi nữa.”
4. Sáng hôm sau – Cả nhà hoảng loạn
Hạnh là người phát hiện đầu tiên. Cô hét lên:
– Anh Hùng! Mẹ không có ở đây! Mẹ mất tích rồi!
Hùng chạy khắp tầng hai, gọi thất thanh:
– Mẹ! Mẹ ơi!
Tấm chiếu lạnh ngắt. Lá thư vẫn nằm đó.
Khi đọc xong, đôi tay Hùng rụng rời. Anh ngồi bệt xuống sàn, nghẹn đến không thở nổi.
– Trời ơi… sao mẹ lại…?
Tiếng hàng xóm thì thầm:
– Bà Lựu đêm qua thấy đi ra ngõ lúc mưa lớn đó. Một mình à, tội lắm!
Hạnh tái mặt.
– Anh… hay mẹ bị ngã đâu đó?
Họ đi tìm khắp nơi. Công viên, chợ, nhà thuốc, trạm xe bus… nhưng không thấy.
Đến trưa, Hùng gần như kiệt sức. Lần đầu trong suốt nhiều năm, anh cảm thấy sợ đến vậy. Sợ rằng mình sẽ không còn cơ hội gặp lại mẹ nữa.
5. Mẹ ở nơi không ai ngờ tới
Cuối cùng, có người gọi điện báo thấy bà ở một khu nhà trọ cũ gần bến xe. Hùng lao đến như chạy trốn nỗi sợ trong lòng.
Bà Lựu đang ngồi trước cửa phòng trọ, tay cầm ly nước lọc, áo quần ướt sũng, tóc rối bời. Nhưng ánh mắt bà… bình yên đến lạ.
Hùng lao tới ôm chặt lấy bà.
– Mẹ ơi! Trời ơi mẹ đi đâu vậy? Con tìm mẹ muốn điên lên rồi!
Bà chỉ nhẹ nhàng nói:
– Mẹ không sao. Mẹ được ngủ một giấc trong phòng, có giường, có quạt… lâu lắm rồi mẹ mới thấy mình là… con người.
Hùng ôm đầu, khóc như đứa trẻ.
– Con xin lỗi mẹ! Con sai rồi mẹ ơi…
Bà đặt tay lên vai anh, rất nhẹ.
– Con không sai. Do mẹ ở không đúng chỗ thôi.
Hạnh cũng chạy đến, nước mắt ràn rụa:
– Mẹ… con xin lỗi. Con không cố ý làm mẹ buồn… con chỉ… con chỉ hơi mệt, hơi nóng tính…
Bà mỉm cười, hiền vô cùng:
– Mẹ không trách con đâu. Tụi con còn trẻ, có cuộc sống riêng. Mẹ già rồi, không hợp.
Hùng nắm tay mẹ, run rẩy:
– Mẹ về nhà với con đi. Con sẽ sửa lại phòng cho mẹ. Con hứa!
Bà nhìn anh. Ánh mắt già nua, nhưng sáng trong.
Rồi bà nói câu khiến tất cả lặng người:
– Nếu mẹ về… mẹ lại phải tự nhắc mình “đừng làm phiền”. Mẹ già rồi, không muốn sống trong cảm giác mình thừa nữa, con à.
Hạnh bật khóc nức nở.
Hùng cúi đầu, nghẹn lời. Anh hiểu, vết thương trong lòng mẹ… không thể chữa bằng vài lời xin lỗi.
6. Quyết định của người mẹ
Cuối cùng, sau nhiều giờ nói chuyện, bà Lựu chọn quay về quê sống trong ngôi nhà cũ. Hùng và Hạnh xin được sửa sang lại nhà cho bà, thuê người chăm sóc, mỗi cuối tuần đều về thăm.
Bà đồng ý. Nhưng không chịu về sống cùng.
Trước khi lên xe, bà nói với con trai:
– Con thương mẹ thì đừng để mẹ trở thành gánh nặng trong lòng con nữa. Không ở chung không có nghĩa là không thương nhau… phải không?
Hùng ôm mẹ, khóc như thể muốn níu lại tất cả những năm tháng vô tâm của mình.
– Mẹ… mẹ cho con cơ hội sửa sai nha…
Bà gật đầu, vuốt tóc con như ngày xưa.
– Mẹ còn sống, nghĩa là con còn cơ hội mà.
7. Vài tháng sau…
Căn nhà của bà được sửa lại sạch sẽ, sáng sủa. Hùng về thăm tuần nào cũng mang theo đồ ăn, thuốc men. Hạnh thì chủ động gọi điện hỏi thăm, dần dần sửa lại thái độ.
Mỗi khi có dịp, hàng xóm thấy bà Lựu mỉm cười, ngồi uống trà ngoài hiên, nhìn trời chiều bình yên.
Bà không trách con.
Không trách đời.
Nhưng bà biết:
Đôi khi rời đi là cách duy nhất để giữ lại lòng tự trọng bé nhỏ của một người mẹ.
8. Lời nhắn gửi người đọc
Hàng xóm kể rằng, từ ngày mẹ bỏ đi, Hùng thay đổi hẳn. Anh sống chậm lại, dành thời gian cho gia đình hơn, và luôn nhắc vợ:
– Không bao giờ được để mẹ cảm thấy mình thừa lần nữa.
Và đâu đó, người ta vẫn nghe bà Lựu nói:
– Con cái hiếu thảo hay không, không phải nhìn lúc đưa tiền, mà nhìn… lúc đưa ánh mắt.
Bởi đôi khi chỉ một cái nhìn lạnh lẽo cũng đủ khiến một người mẹ bật khóc trong lòng.
Kết thúc
Đôi khi, người già không cần sống trong nhà lớn, không cần ăn ngon mặc đẹp.
Họ chỉ cần được đối xử như một con người có giá trị, không phải là cái bóng lặng lẽ nơi hành lang tối.
Và nếu một ngày nào đó họ chọn rời đi… xin hãy nhớ:
Họ không đi vì giận.
Họ đi vì ở lại… họ không còn là họ nữa.










