Cô dâu bỏ váy cưới cùng 100 cây vàng trả lại nhà trai rồi dắt người bố m//ù về quê sau khi mẹ chồng nói câu này…

Cô dâu bỏ váy cưới cùng 100 cây vàng trả lại nhà trai rồi dắt người bố m//ù về quê sau khi mẹ chồng nói câu này…

Ngày cưới mẹ chồng nhìn cô bằng ánh mắt khi//nh khỉn//h, giọng lạnh như băng:

“Nhà cô ngh//èo rớ//t mồng tơi, có phúc lắm mới được bước chân vào nhà này. Sau đám cưới nhớ biết thân biết phận, chịu khó h//ầu h//ạ cho nhà này, vàng bạc tháo đưa hết tôi giữ” .

Hạ cúi đầu im lặng, chỉ mong cuộc hôn nhân này hạnh phúc, để cha cô – người đàn ông m//ù lò//a cả đời vì con – có chỗ nương tựa. Nhưng ngay trong ngày cưới, khi tiệc tàn, bà mẹ chồng kéo Hạ ra góc nhà, cười khẩy:

“Cô đi làm dâu mà còn dắt theo bố m//ù về ăn ké, làm x//ấu mặt nhà tôi! Bảo ông ta đừng bén mảng đến đây nữa. Về ngay và luôn đi.”

Lời nói ấy như nhát d//ao cắ//m thẳng vào t//im Hạ. Cha cô ngồi ngoài sân, tay lần tìm chiếc gậy tre, khẽ hỏi: “Con vui không?”. Cô nuốt nước mắt, không trả lời. Mẹ chồng cô tiếp tục qu//át lớn:

Ké//o ông ta tố//ng thẳng ra ngoài cho tôi, khách khứa toàn người cao sang thế này mà ai lại cho ông m//ù kia bước vào đây…

…Cả sân cưới đóng băng.

Tiếng nhạc còn vang dở dang, tiếng cụng ly còn lẻ tẻ, nhưng những lời của mẹ chồng như tát thẳng vào mặt Hạ trước hàng trăm người.

Người bố mù của cô ngồi lặng ở bậc thềm, đôi tay chai sần run run nắm chặt cây gậy tre. Ông không nhìn thấy, nhưng ông nghe rất rõ. Nghe từng chữ khinh miệt rơi xuống, nghe cả những tiếng xì xào ngượng ngập xung quanh.

— “Con… con có làm phiền nhà người ta không?” – giọng ông khàn khàn, nhỏ đến tội nghiệp.

Tim Hạ như vỡ ra từng mảnh.

Cô đứng im vài giây. Rồi bất ngờ, Hạ tháo phăng chiếc vương miện trên đầu, gỡ từng món trang sức vàng nặng trĩu trên cổ, trên tay. Tiếng vàng chạm nhau leng keng vang lên rõ mồn một giữa sân cưới.

Cô bước thẳng tới bàn lớn, nơi mẹ chồng đang đứng, đặt mạnh chiếc hộp sính lễ xuống.

— “Ở đây đủ 100 cây vàng, nguyên vẹn từng chỉ. Con xin trả lại nhà bà.”

Cả họ nhà trai há hốc miệng.

Mẹ chồng trừng mắt:
— “Cô… cô làm cái trò gì thế hả?”

Hạ ngẩng đầu. Lần đầu tiên trong ngày cưới, cô nhìn thẳng vào mắt bà ta, giọng bình tĩnh đến lạ:

— “Bà nói nhà con nghèo, con nhịn.
Bà nói con phải biết thân phận, con cũng nhịn.
Nhưng bà xúc phạm bố con — người đàn ông đã hi sinh cả đôi mắt để nuôi con ăn học — thì con không thể nhịn được nữa.”

Cô quay ra giữa sân, nói lớn, từng chữ rõ ràng:

— “Hôn nhân này, con không lấy bằng 100 cây vàng.
Càng không lấy bằng sự khinh rẻ và sỉ nhục người sinh thành.”

Người chồng đứng chết trân từ nãy đến giờ, lắp bắp:
— “Hạ… em bình tĩnh lại đi… mẹ anh chỉ nói trong lúc nóng…”

Hạ cười nhạt:
— “Không. Lúc nóng người ta nói ra điều thật nhất trong lòng.”

Cô quay lại phía bố, quỳ xuống, nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc quen thuộc ấy:

— “Bố… con xin lỗi. Con đã nghĩ chỉ cần con nhẫn nhịn thì bố sẽ có chỗ dựa. Nhưng con sai rồi.”

Người bố run run sờ lên má con gái, nước mắt chảy dài trên đôi mắt mù lòa:
— “Về đi con… bố không cần vàng… chỉ cần con bình yên…”

Hạ đứng dậy. Cô cởi váy cưới, chỉ còn bộ áo dài đơn giản bên trong, khoác chiếc áo cũ cho bố, dắt ông bước ra cổng.

Sau lưng, mẹ chồng gào lên:
— “Cô bước ra khỏi cửa này thì đừng hòng quay lại!”

Hạ không quay đầu:
— “Vâng.
Nhà này… con không cần quay lại.”

Cổng cưới khép lại.

Chiếc xe cũ lăn bánh, đưa hai cha con về quê trong buổi chiều nhá nhem. Không vàng bạc, không váy cưới, không nhà cao cửa rộng.

Chỉ có tình cha con và lòng tự trọng.

Ba tháng sau, cả làng xôn xao khi biết:

Nhà trai làm ăn sa sút, nội bộ lục đục, con trai ly hôn trong 30 ngày

Còn Hạ… mở xưởng may nhỏ ở quê, nuôi bố, nuôi thêm 5 lao động nữ nghèo

Người ta hỏi cô có hối hận không.

Hạ chỉ mỉm cười:
— “Tôi chỉ hối hận… vì đã từng nghĩ vàng có thể đổi được nhân phẩm.”

Nếu bạn muốn, mình có thể: