Vợ Ph-ẫ/u Thu;/ậ-t thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi Ông Chồng Vũ Phu nhưng không ngờ ngày cô trở lại trả thù quyến rũ anh thì bàn;/g ho-àng phát hiện ra…
Người ta trong xóm mỗi khi nhắc đến vợ chồng Anh Ngọc – Minh Hải đều thở dài:
“Con bé Ngọc khổ như ch/ó d/ại… Lấy nhầm chồng vũ ph-u.”
Ngày cưới, Ngọc là cô giáo mầm non hiền lành, khuôn mặt đẹp theo kiểu dịu dàng, phúc hậu. Nhưng chỉ vài tháng sau, khuôn mặt ấy liên tục xuất hiện với vết s-ư/ng tí/m, bầm dập – dấu vết từ những trận đò-n g;h/en vô cớ của Hải.
Hải làm chủ một gara ô tô, có chút tiền, lại háo thắng. Càng có tiền càng lên mặt, coi vợ như đồ sở hữu. Ngọc đi chợ lâu 10 phút – tát. Về muộn 30 phút – đấ–m. Không ăn cơm cùng – đ-ạ/p ng-ã.
Hàng xóm từng c;/an ngăn, Ngọc từng bỏ về nhà mẹ nhưng lại lủi thủi quay về vì tin rằng “chồng sẽ thay đổi”. Đến khi cô mất đứa con đầu sau một cú đạp của Hải, Ngọc tỉnh.
Hôm nằm trong bệnh viện, Ngọc nhìn gương mặt bầm tím của mình trong gương và nói một câu:
“Tôi phải c-hết hoặc phải biến mất.”
Cô chọn vế thứ hai.
Một ngày, Ngọc bỗng biến mất không dấu vết. Không lá thư, không lời nhắn. Gia đình không biết, hàng xóm không rõ, còn Hải thì điên cuồng tìm.
Nhưng không ai biết rằng, Ngọc đã dùng toàn bộ số tiền để dành – cộng thêm vay mượn bạn bè – và lên Sài Gòn thực hiện một quyết định:
Phẫ;/u thuậ-t thay đổi khuôn mặt.
Đôi mắt được cắt mí, sống mũi nâng cao, xương hàm chỉnh lại, cằm V-line, làn da tái tạo… Sau 18 tháng, Ngọc không còn là Ngọc nữa. Trông cô sắc sảo, quyến rũ, hiện đại – giống một người phụ nữ thành đạt lạ lẫm.
Cô đổi tên thành An Khanh, xin làm lễ tân khách sạn, sau thăng lên quản lý vì quá khéo léo và thông minh.
Cuộc đời mới bắt đầu.
Nhưng trong lòng Ngọc vẫn còn một vết thương chưa khép: Hải.
Cô muốn quay lại. Không phải để níu kéo.
Mà để trả thù.
Ba tháng sau, Ngọc lên mạng dò thông tin thì biết gara của Hải vừa mở thêm chi nhánh lớn. Cô chuẩn bị kỹ: váy đỏ, son đỏ, ánh mắt nửa cười nửa bí hiểm, rồi bước thẳng vào.
Hải không nhận ra cô. Thay vào đó, anh nhìn như bị hớp hồn bởi một “người phụ nữ đẹp lạ”.
“Chào anh, tôi muốn bảo dưỡng xe.”
Hải nhìn mê mẩn:
“Tôi đích thân tiếp chị.”
Tối hôm đó, Hải chủ động xin số điện thoại. Ngọc mỉm cười:
“Nếu anh quan tâm… anh phải theo đuổi cho xứng.”
Trong mắt Hải, cô là một món “chiến lợi phẩm” hấp dẫn. Anh nhắn tin, tặng quà, chăm sóc nhiệt tình… giống hệt như ngày xưa từng làm để tán Ngọc.
Nhưng điều khiến Ngọc rùng mình là anh không hề thay đổi. Vẫn cái tính gia trưởng, ghen tuông, thích kiểm soát – chỉ là cô khéo nên chưa bị lộ.
Ngọc ghi âm, chụp ảnh, lưu lại tin nhắn. Mỗi ngày là một mảnh ghép cho kế hoạch lật mặt gã đàn ông đã từng biến cuộc đời cô thành đ/ịa n-gục.
Mọi thứ đúng hướng… cho đến một tối…
…cho đến một tối, khi Hải đưa Ngọc – lúc này là An Khanh – về căn nhà cũ.
Căn nhà ấy.
Nơi từng là địa ngục của cô.
Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, tim Ngọc đập loạn. Mùi ẩm mốc quen thuộc, chiếc ghế gỗ ở góc nhà – nơi cô từng bị trói tay đánh đến ngất, vẫn còn đó. Hải rót rượu, cười cợt:
— Nhà anh hơi bừa, nhưng đàn ông sống vậy cho thoải mái.
Ngọc mỉm cười, cố giữ giọng bình thản. Cô định bụng đêm nay sẽ dụ hắn thừa nhận mọi chuyện, để sáng mai giao toàn bộ bằng chứng cho luật sư.
Nhưng khi Hải đi vào phòng trong lấy đá, ánh mắt Ngọc vô tình dừng lại ở bức ảnh treo trên tường.
Một bức ảnh cũ.
Ảnh cưới.
Cô… chết lặng.
Không phải ảnh của cô và Hải.
Mà là ảnh Hải chụp cùng một người phụ nữ khác, bụng bầu lùm lùm, gương mặt hốc hác. Dưới góc ảnh là dòng chữ nguệch ngoạc: “Gia đình nhỏ của bố.”
Ngọc run tay.
Đúng lúc đó, Hải quay ra. Thấy cô nhìn ảnh, anh ta thản nhiên:
— À, vợ cũ anh đấy. Con đàn bà ấy bỏ đi, chắc chết đâu đó rồi. Con tao thì…
Hải nhếch mép cười:
— …tao đánh cho sảy, chứ để lại cũng chỉ tổ vướng chân.
Cả người Ngọc lạnh toát.
Không phải vì đau.
Mà vì kinh hoàng.
Cô hiểu ra một điều khủng khiếp:
👉 Hải chưa bao giờ nghĩ mình sai.
👉 Với hắn, cô không phải nạn nhân. Cô chỉ là “đồ bỏ đi”.
Và khoảnh khắc ấy, trong đầu Ngọc không còn là trả thù bằng pháp luật nữa.
Mà là giải thoát.
Cô quay sang Hải, ánh mắt dịu dàng lạ thường:
— Em hơi mệt… anh cho em nghỉ chút nhé?
Hải gật đầu, không nghi ngờ.
Khi Hải vừa quay lưng, Ngọc rút điện thoại, bấm ghi âm, giọng nói vang lên rõ ràng:
— Anh Hải, nếu một người phụ nữ quay lại… anh có đánh cô ấy nữa không?
Hải cười khinh:
— Đánh chứ. Đàn bà không trị thì leo lên đầu ngồi à?
Đúng lúc đó, cửa bật mở.
Công an ập vào.
Hải chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị khóa tay. Ngọc đứng đó, tháo chiếc vòng cổ xuống, mở nắp: camera siêu nhỏ.
Cô bước tới, nhìn thẳng vào mắt hắn, lần đầu tiên sau nhiều năm không run sợ:
— Em không quay lại để làm vợ anh.
— Em quay lại để đưa anh xuống địa ngục đúng nghĩa.
Hải gào lên:
— Mày là ai?!
Ngọc tháo lớp tóc giả, chậm rãi nói:
— Là người anh từng đánh đến mất con.
— Và là người anh sẽ nhớ suốt quãng đời còn lại trong tù.
Hải chết lặng.
Sau phiên tòa, Hải bị kết án vì hành vi bạo lực gia đình, cố ý gây thương tích, kèm nhiều bằng chứng cũ được Ngọc cung cấp.
Ngày Hải bị dẫn giải đi, anh ta ngoái lại nhìn Ngọc – người phụ nữ với khuôn mặt xa lạ, nhưng ánh mắt thì quen thuộc đến ám ảnh.
Còn Ngọc, lần đầu tiên trong đời, soi gương và mỉm cười.
Không phải vì khuôn mặt mới.
Mà vì cô biết:
👉 Cô đã không biến mất.
👉 Cô đã sống sót.
👉 Và kẻ đáng sợ nhất… chưa bao giờ là người phụ nữ “đổi mặt”,
👉 mà là người phụ nữ dám quay lại đối diện quá khứ – và chiến thắng nó.












