Mẹ chồng đòi mượn bộ trang sức 10 cây vàng nhà đ::ẻ cho con dâu ngày cưới làm hồi môn tặng con gái bà đi lấy chồng. Kinhkhung nhất là chồng còn bảo: “Không dùng đến thì cho em nó đi lấy chồng cho nó đỡ tủi, làm dâu phải biết vun vén cho nhà chồng chứ đừng có ích kỷ…”…

Mẹ chồng đòi mượn bộ trang sức 10 cây vàng nhà đ::ẻ cho con dâu ngày cưới làm hồi môn tặng con gái bà đi lấy chồng. Kinhkhung nhất là chồng còn bảo: “Không dùng đến thì cho em nó đi lấy chồng cho nó đỡ tủi, làm dâu phải biết vun vén cho nhà chồng chứ đừng có ích kỷ…”… Tôi nói đúng 1 câu mẹ chồng qu/ỵ luôn, còn gã chồng thì…

Chuyện bắt đầu từ đám cưới của cái Thúy – em gái Hùng, cũng là “cục vàng” của bà Phượng, sẽ diễn ra vào tháng sau. Nhà trai bên kia nghe đâu rất giàu có, đi xe sang, ở biệt thự. Bà Phượng vì muốn “nở mày nở mặt” với thông gia, cả tháng nay chạy đôn chạy đáo lo toan. Nhưng cái “lo” của bà lại đang nhắm thẳng vào cái két sắt trong phòng ngủ của vợ chồng Mai.

– “Mai này,” bà Phượng đặt ly trà xuống, giọng ngọt nhạt nhưng ánh mắt s/ắc lẹm. – “Mẹ tính rồi. Cái Thúy đi lấy chồng, nhà mình không thể để nó thiệt thòi được. Bên nhà trai họ mừng cưới to lắm, mình mà lèo tèo vài chỉ vàng thì người ta cười cho th/ối mũi, bảo là nhà không có giáo dục, không biết thương con.”

Mai khẽ gật đầu: – “Vâng, con cũng nghĩ thế. Vợ chồng con cũng đã bàn nhau, sẽ mừng em Thúy một cây vàng gọi là quà của anh chị. Thế cũng là tươm tất rồi mẹ ạ.” Bà Phượng xua tay quầy quậy, nụ cười trên môi tắt ngấm: – “Một cây thì bõ bèn gì! Ý mẹ là thế này. Mẹ nhớ hồi cưới con, ông bà thông gia bên ấy cho con 10 cây vàng làm của hồi môn. Số vàng ấy giờ con đang để không trong két chứ có làm gì đến đâu. Mẹ muốn… mượn tạm bộ đó để trao cho cái Thúy hôm cưới. Gọi là của mẹ cho em nó.”

Mai sững người. Cô không tin vào tai mình. 10 cây vàng – đó là mồ hôi nước mắt cả đời bố mẹ cô tích cóp, là sự bảo đảm họ dành cho con gái khi về nhà chồng xa lạ. Đó là tài sản riêng, là tôn nghiêm của cô. – “Mẹ ơi, đó là vàng bố mẹ đ/ẻ cho con. Sao mẹ lại muốn lấy của con dâu để tặng con gái mình? Như thế đâu có hợp lý ạ?” Mai cố giữ bình tĩnh.

– “Sao lại không hợp lý?” Bà Phượng cao giọng, mặt bắt đầu đỏ lên. – “Con về làm dâu nhà này thì là người nhà này. Vàng để trong tủ thì nó là cục sắt, mang ra dùng cho việc lớn mới là vàng. Mẹ chỉ mượn danh nghĩa để trao cho em nó đẹp mặt với nhà chồng, sau này cưới xong mẹ bảo nó trả lại. Các con để không trong tủ chứ có làm gì đến đâu!”

Mai quay sang nhìn chồng, ánh mắt c/ầu cứ/u. Cô hy vọng Hùng – người đàn ông cô yêu thương, người từng thề thốt sẽ bảo vệ cô – sẽ lên tiếng gạt đi ý định vô lý này. Nhưng không. Hùng bỏ điện thoại xuống, quay sang nhìn vợ với ánh mắt lạnh lùng đến xa lạ.

– “Mẹ nói phải đấy em ạ,” Hùng đủng đỉnh nói, như thể đang bàn chuyện thời tiết. – “10 cây vàng đó em giữ khư khư làm gì? Nhà mình đang cần thể diện. Em đưa cho mẹ mượn, vừa được tiếng thơm là chị dâu thảo, vừa đẹp mặt gia đình. Không dùng đến thì cho em nó đi lấy chồng cho nó đỡ tủi, làm dâu phải biết vun vén cho nhà chồng chứ đừng có ích kỷ như thế.”

Từng câu, từng chữ của Hùng như những nh/át d/a/o c/ứa vào lòng Mai.

Từng câu, từng chữ của Hùng như những nhát dao cứa vào lòng Mai.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt mình thật lâu. Người từng nắm tay cô trước bàn thờ gia tiên, từng nói rằng: “Từ nay anh sẽ bảo vệ em.”

Vậy mà bây giờ, anh ta lại là người đầu tiên ép cô lấy tài sản của bố mẹ đẻ đem đi “vun vén” cho nhà chồng.

Căn phòng khách im lặng đến ngột ngạt.

Mai chậm rãi đứng dậy. Cô không khóc, cũng không nổi giận. Ngược lại, giọng nói của cô bình tĩnh đến lạnh người.

Cô nhìn thẳng vào mẹ chồng rồi nói đúng một câu:

— “Mẹ muốn lấy 10 cây vàng của con để làm của hồi môn cho con gái mẹ… vậy mẹ có dám gọi điện cho bố mẹ con, nói thẳng rằng mẹ đang lấy của họ đem cho con gái mẹ không?”

Câu nói vừa dứt.

Bà Phượng như bị ai đó tát thẳng vào mặt.

Mặt bà trắng bệch.

— “C… con nói cái gì thế?”

Mai vẫn bình thản:

— “Vàng đó là của bố mẹ con cho con. Nếu mẹ thấy việc này đúng, thì bây giờ con sẽ gọi cho bố mẹ con, để mẹ nói lại nguyên văn với họ. Chỉ cần mẹ nói được câu đó, con lập tức mở két đưa đủ 10 cây vàng.”

Nói xong, Mai rút điện thoại ra.

Bàn tay cô vừa bấm vào danh bạ “Mẹ”.

Bà Phượng bỗng tái mặt, chân run lẩy bẩy.

— “Khoan… khoan đã…”

Nhưng đã muộn.

Tiếng chuông điện thoại vừa vang lên.

Bà Phượng đột ngột khuỵu xuống ghế, tay ôm ngực, mặt cắt không còn giọt máu.

— “Trời ơi… con bé này… mày định bêu xấu nhà này à…”

Mai từ từ tắt điện thoại.

Cô nhìn bà ta, ánh mắt bình thản nhưng sắc lạnh.

— “Con không bêu xấu ai cả. Con chỉ muốn mọi chuyện rõ ràng thôi. Nếu việc này đúng, thì nói ra cũng chẳng có gì phải sợ.”

Bà Phượng cúi gằm mặt, không nói được câu nào.

Còn Hùng thì đứng chết lặng.

Anh ta không ngờ người vợ hiền lành trước giờ lại có thể nói ra câu khiến cả căn phòng im bặt như vậy.

Mai quay sang nhìn chồng.

Ánh mắt cô lúc này hoàn toàn xa lạ.

— “Anh nói em ích kỷ đúng không?”

Hùng ấp úng:

— “Anh… anh chỉ nghĩ cho gia đình…”

Mai cười nhạt.

— “Gia đình nào? Gia đình anh… hay gia đình của chúng ta?”

Hùng cứng họng.

Mai chậm rãi nói tiếp:

— “Nếu anh muốn cho em gái anh 10 cây vàng… thì rất đơn giản.”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

— “Anh bán phần đất đứng tên anh đi. Hoặc lấy tiền tiết kiệm của anh. Đó mới gọi là anh trai thương em.”

Một khoảng lặng nặng nề bao trùm căn phòng.

Mai bước về phía phòng ngủ.

Trước khi vào cửa, cô quay lại nói thêm một câu:

— “Còn vàng của bố mẹ tôi… xin lỗi, nhà này không ai có quyền động vào.”

Cánh cửa phòng đóng lại.

Ngoài phòng khách, bà Phượng vẫn ngồi sững trên ghế, mặt tái mét.

Còn Hùng thì đứng im như tượng.

Lần đầu tiên sau ba năm kết hôn, anh ta mới nhận ra một điều.

Người vợ mà anh luôn nghĩ là mềm yếu…

Thật ra chưa từng dễ bắt nạt như anh tưởng