Tôi giả m-ù suốt 6 tháng trời để thử lòng 3 cô con dâu để biết đường chia đất, nào ngờ đến đêm cuối cùng tôi nghe thấy chúng nó bàn kế lạnh người, sáng hôm sau tôi cho mỗi đứa 200.000 rồi tuyên bố như động đất về 4 mảnh đất…
Giả m-ù 6 tháng để thử lòng 3 cô con dâu, đêm cuối nghe thấy chúng bàn kế lạnh g-áy – sáng hôm sau tôi cho mỗi đứa 200 ngàn rồi tuyên bố về 4 mảnh đất khiến cả nhà chao đảo”
Tôi năm nay gần 80, vợ mất đã lâu, sống chung với ba người con trai và ba cô con dâu trong ngôi nhà ba tầng giữa phố.
Sau một trận tai biến nhẹ, mắt tôi yếu đi, bác sĩ bảo “phục hồi được”. Nhưng tôi chợt nghĩ…
“Lúc mình sáng mắt thì ai cũng ngọt nhạt. Thử mù xem, biết đâu nhìn rõ lòng người hơn.”
Tôi giấu cả nhà chuyện mắt đã dần nhìn lại được, cố tình giả mù hoàn toàn. Mọi sinh hoạt đều nhờ con dâu đưa cơm, dắt đi vệ sinh, kể chuyện hàng ngày.
6 tháng sống trong bóng tối – tôi nhìn thấy mọi thứ.
Cô cả thì mỗi sáng vừa đưa tô cháo vừa buông lời mát mẻ:
“Nuôi cho cố, xong rồi cũng để lại hết đất cho con út thôi mà.”
Cô hai giả vờ lễ phép nhưng hễ không có chồng là ném đồ ăn nguội vào mâm, hất đổ thuốc tôi đang uống rồi bảo:
“Người m-ù thì biết gì đâu.”
Cô út thì ít nói, có vẻ chăm nhất – nhưng một lần tưởng tôi ngủ, tôi nghe được rõ mồn một:
“Tao tính rồi, để ông ấy tin tưởng xong, khi chia đất sẽ đề nghị đứng tên nhờ luôn. M;/ù rồi thì ký kiểu gì chả được.”
Tôi đau, nhưng không lạ. Có tiền, có đất – thì đến tận ruột gan cũng bị cân đo.
Tôi vẫn giả vờ mù, đợi đến đúng đêm cuối – ngày hôm sau dự định mời họp cả nhà để chia đất.
23h đêm, tôi nghe thấy tiếng thì thào từ phòng bếp – 3 nàng dâu tụ họp.
“Mai ông già định chia đất.”
“Chia đều là lỗ. Tao nói rồi, phải tạo cớ để ông ấy ‘chọn nhầm’.”
“Mù mà, ký sai phát là xong.”
Rồi cười:
“Giỏi lắm thì ông để lại di chúc. Mà không ai đọc nổi chữ ông run run đâu. Mai mình cứ chủ động ‘hướng dẫn’ là được.”
Sáng hôm sau, tôi gọi cả ba con dâu ra sân. Bưng theo mâm chè, phong bì đỏ, mặt tươi cười:
“Mắt tôi tuy m-ù, nhưng lòng tôi sáng. Sáu tháng qua, tôi đã thấu được ai là người hiếu, ai là người toan tính. Hôm nay tôi xin tuyên bố…”
Tôi rút ra 3 phong bì, đưa cho từng cô con dâu rồi nói 1 câu khiến tất cả ú ớ..
Tôi thong thả rút từ trong túi áo ra ba chiếc phong bì mỏng dính, đưa tận tay từng đứa. Cả ba cô con dâu mắt sáng rực, vội vàng xé toạc ra ngay tại chỗ vì tưởng bên trong là sổ đỏ hoặc giấy hứa quyền thừa kế.
Nhưng nụ cười trên môi chúng khựng lại, thay vào đó là vẻ mặt ngơ ngác rồi chuyển sang tái mét. Bên trong mỗi phong bì chỉ vỏn vẹn hai tờ phiếu 100.000 đồng mới cứng.
Cô cả lắp bắp: — “Bố… bố đùa tụi con à? 200 ngàn này thì làm được cái gì giữa cái đất Sài Gòn này?”
Tôi thu lại vẻ mặt hiền từ, đôi mắt vốn dĩ đục ngầu, lờ đờ suốt 6 tháng qua bỗng nhiên mờ ra, tinh anh và sắc lẹm xoáy thẳng vào mặt từng đứa khiến chúng giật bắn mình lùi lại. Tôi dõng dạc nói, giọng đanh thép như tiếng sét ngang tai:
— “200 ngàn này không phải tiền chia gia tài. Đây là tiền công tôi trả cho 6 tháng qua các cô đã ‘diễn kịch’ chăm sóc một ông già mù. Giá đó là hơi cao so với lương tâm rẻ rách của các cô đấy!”
Cả ba đứa con dâu chết lặng, đứng chôn chân xuống đất. Tôi tiếp tục dội thêm một gáo nước lạnh:
— “Các cô tưởng tôi mù thật nên định ‘hướng dẫn’ tôi ký sai giấy tờ sao? Đêm qua các cô bàn mưu tính kế ở dưới bếp, tôi đứng ngay cầu thang nghe không sót một chữ. Cô cả chê tôi ăn bám, cô hai hất đổ thuốc của tôi, còn cô út – đứa tôi tin nhất – lại định lừa tôi ký tên để chiếm đoạt tài sản. Lòng người các cô còn đen hơn cả bóng tối mà tôi đã giả vờ sống suốt nửa năm qua!”
Ba đứa con trai nghe động chạy ra, mặt cắt không còn giọt máu. Tôi chỉ tay ra phía cổng, nơi có một chiếc xe tải nhỏ đang chờ sẵn:
— “Về 4 mảnh đất mà các cô mong chờ, đúng là tôi đã chia xong rồi. Nhưng không phải cho các cô. Một mảnh tôi đã làm thủ tục hiến cho quỹ khuyến học của phường. Hai mảnh ở quê, tôi đã tặng cho hai người em họ nghèo khó nhưng có tâm đức. Còn mảnh đất căn nhà này…”
Tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng vào ba thằng con trai đang cúi gầm mặt vì hổ thẹn:
— “Căn nhà này tôi đã làm di chúc chuyển toàn bộ vào quỹ từ thiện chăm sóc người già neo đơn. Tôi sẽ ở đây cho đến lúc nhắm mắt, nhưng dưới sự chăm sóc của những người điều dưỡng chuyên nghiệp mà tôi thuê. Còn các anh, các chị… ngay chiều nay, hãy dọn đồ ra khỏi nhà tôi. Các anh có tay có chân, có vợ sắc sảo như thế thì tự đi mà xây dựng cơ nghiệp. Đừng hòng liếm láp một tấc đất nào từ mồ hôi nước mắt của tôi nữa!”
Sáng hôm đó, cả khu phố xôn xao như có động đất. Ba cô con dâu vốn kiêu ngạo, giờ đây lủi thủi thu dọn đồ đạc trong tiếng khóc lóc, hối hận muộn màng.
Tôi ngồi giữa phòng khách rộng thênh thang, nhấp ngụm trà nóng, cảm thấy lòng nhẹ bẫng. Hóa ra, khi đôi mắt khép lại, ta mới thực sự nhìn thấy ánh sáng của sự thật. Thà sống một mình trong căn nhà trống, còn hơn sống giữa một bầy con cháu đông đúc nhưng lòng dạ chỉ toàn dao găm và toan tính.












