Mỗi sáng 5h, chồng tôi nói đi chạy bộ hai tiếng không kể nắng mưa đồng hè, nhưng anh không bao giờ đổ mồ hôi. Áo anh lúc nào cũng khô, mặt không đỏ, nhịp thở vẫn bình thường như vừa đi dạo. Linh cảm thấy có gì đó sai – và rồi…

Mỗi sáng 5h, chồng tôi nói đi chạy bộ hai tiếng không kể nắng mưa đồng hè, nhưng anh không bao giờ đổ mồ hôi. Áo anh lúc nào cũng khô, mặt không đỏ, nhịp thở vẫn bình thường như vừa đi dạo. Linh cảm thấy có gì đó sai – và rồi…

Anh nói chạy để khỏe, để tránh m/ỡ m//áu và để đầu óc nhẹ nhàng khỏi áp lực công việc văn phòng. Một lý do rất hợp lý. Nhưng cái điều không hợp lý chính là… anh không bao giờ đổ mồ hôi.

áo anh vẫn khô rang, tóc còn nguyên nếp chải. Mặt không hề đỏ, thở không gấp, mạch đập không nhanh. Anh bước vào nhà như thể vừa từ một cuộc họp thư giãn đi ra, chứ không phải vừa chạy bộ hai tiếng giữa thời tiết có thể nung chín trứng gà trên nóc xe hơi.
Tôi hỏi:

— Anh chạy thế nào mà không mồ hôi vậy?

Anh nhìn tôi, nở nụ cười nhẹ, đúng kiểu nụ cười mà người ta dùng để né tránh:

— Chắc cơ địa anh ít mồ hôi thôi.

Tôi vẫn tin, cho đến một buổi sáng, khi anh thay giày, vô tình để lại chiếc áo thun trong phòng tắm. Tôi cầm lên… và nó sạch sẽ như mới, không cả mùi người.

Tôi bắt đầu nghi ngờ. Không phải nghi ngờ chuyện anh n;;ói d:ối về bệnh lý hay sức khỏe. Cái nghi ngờ sâu hơn, đen tối hơn: Anh Minh ng;;oại tì;:nh.

Đêm hôm đó, tôi không ngủ được. Nằm nhìn quạt trần quay mòn mỏi, tôi đưa ra một quyết định: ngày mai, tôi sẽ th//eo dõ/i anh.
5 giờ kém mười phút, tôi đã thức dậy.

Không để anh nghi ngờ, tôi giả vờ ngủ say, quay mặt vào tường. Khi anh bước ra khỏi phòng, tôi bật dậy, thay áo, trùm mũ, đeo khẩu trang rồi lặng lẽ ra khỏi nhà bằng cầu thang bộ.

Tôi theo sau anh cách khoảng bốn mươi mét. Trời vẫn tối mờ, mùi lá ướt và hơi nóng bủa ra từ mặt đường phả vào mặt. Đèn đường vàng nhạt như phủ sáp lên những dãy nhà cũ kỹ. Tôi cứ thế đi, tim đập mạnh từng nhịp, vừa hy vọng vừa sợ hãi.

Đi một đoạn, tôi thấy anh rẽ vào công viên. Nhưng thay vì chạy ngay, anh đứng nhìn quanh, như dò xét. Rồi anh… đi bộ, không chạy.

Tôi càng nghi.

Anh đi chậm, hai tay bỏ trong túi quần, người hơi cúi xuống, như đang theo một lối quen thuộc. Tôi cố giữ khoảng cách, nấp sau hàng cây cao, lòng bàn tay ướt đẫm (trong khi anh – người mà tôi đang theo dõi – lại chẳng hề đổ giọt mồ hôi nào).

Rồi anh dừng lại ở một khu vực ít người lui tới nhất của công viên – nơi có một thân cây bằng lăng cổ thụ, rễ cắm sâu xuống đất như những ngón tay già nua.

Tôi nín thở.

Chồng tôi đứng trước gốc cây, cúi người xuống, làm gì đó.

Một phút.

Hai phút.

Năm phút.

Tôi bước sát hơn. Và rồi… tôi thấy anh làm một điều khiến tôi lạnh toàn sống lưng…

Đó là một sự thật còn tàn nhẫn hơn nhiều đối với một người vợ.

Minh không hề “nạp năng lượng” ở gốc cây. Anh ta gặp một người phụ nữ khác.

Cách đó không xa, dưới ánh đèn đường lờ mờ, một cô gái trẻ bước ra từ sau gốc cây bằng lăng. Cô ta mặc bộ đồ tập ôm sát, vóc dáng trẻ trung, khỏe khoắn. Khi nhìn thấy Minh, cô ta không hề tỏ ra ngạc nhiên. Minh bước tới, không hề có vẻ mệt mỏi của người chạy bộ, mà là dáng vẻ của một người đang đến đúng điểm hẹn.

Họ không ôm hôn nồng cháy. Họ chỉ đứng đó, tay trong tay, trò chuyện. Tôi thấy cô gái kia đưa cho Minh một chiếc khăn sạch. Minh cầm lấy, lau nhẹ mặt rồi bỏ chiếc khăn vào một chiếc túi nhỏ mà anh ta mang theo bên mình từ đầu.

Hóa ra là vậy.

Anh ta đi chạy bộ 2 tiếng, nhưng thực chất là đi gặp cô ta. Họ đi dạo ở khu vực vắng người này, tránh xa những nơi đông đúc để không ai nhìn thấy. Và lý do anh ta không bao giờ đổ mồ hôi? Đơn giản vì anh ta không hề chạy. Anh ta chỉ đi bộ thong dong bên cạnh người tình, tận hưởng buổi sáng mát mẻ cùng cô ta, rồi trước khi về nhà, anh ta lau sạch những vết bụi bặm, cất đi chiếc áo “đã mặc” vào một chiếc túi kín để mang đi giặt hoặc vứt bỏ, rồi mặc vào chiếc áo sạch sẽ khác đã chuẩn bị sẵn trong cốp xe hoặc túi tập.

Chiếc áo thun “sạch sẽ như mới” mà tôi tìm thấy hôm trước, chính là chiếc áo anh ta đã mặc để “diễn” màn kịch người chồng chăm chỉ trở về nhà.

Tim tôi đập mạnh, một sự phẫn nộ pha lẫn nhục nhã dâng lên. Tôi đã từng lo lắng anh bị bệnh, tôi đã từng trân trọng sự cố gắng của anh mỗi sáng, để rồi đổi lại, tôi chỉ là một người vợ ngốc nghếch bị dắt mũi bởi một màn kịch vụng về.

Tôi lùi lại, định bỏ đi vì không muốn chứng kiến cảnh tượng trơ trẽn hơn, nhưng rồi một ý nghĩ lóe lên. Tôi rút điện thoại, canh đúng góc độ, chụp một tấm ảnh rõ nét gương mặt họ lúc đang cười nói.

Cái cảm giác “không mùi người” trên áo anh ta, giờ đây mới thật đáng sợ. Nó không phải là cơ địa, mà là sự cẩn trọng đến mức cực đoan của một kẻ ngoại tình lão luyện. Anh ta sợ mùi nước hoa lạ, sợ mùi mồ hôi của người khác vương vào áo. Mọi thứ đều được tính toán để tôi không bao giờ nghi ngờ.

Tôi quay người, lặng lẽ đi về theo con đường cũ. Đôi chân tôi rã rời, không phải vì chạy bộ, mà vì sự đổ vỡ của lòng tin.

Về đến nhà, tôi mở cửa nhẹ nhàng. Minh vẫn chưa về. Tôi vào thẳng phòng tắm, lục lọi chiếc túi tập thể thao mà anh thường để ở góc tủ. Đúng như dự đoán, bên trong là một bộ đồ tập khác, sạch sẽ, thơm tho, và chiếc áo thun anh ta dùng để thay sau mỗi buổi “hẹn hò” nằm gọn trong một chiếc túi nilon kín mít.

Tôi không khóc. Những giọt nước mắt lúc này trở nên vô nghĩa. Tôi lấy chiếc áo đó ra, để lại đúng vị trí, nhưng thay vì tiếp tục giả vờ như không biết, tôi lấy điện thoại, gửi tấm ảnh vừa chụp cho anh ta qua Zalo với một dòng tin nhắn ngắn ngủn: “Em nghĩ là anh nên chọn một cung đường chạy bộ khác, vì cung đường này hơi chật chội đối với ba người.”

Tôi ném điện thoại xuống giường, bước vào phòng tắm, xả nước lạnh vào mặt.

10 phút sau, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên. Minh bước vào, dáng vẻ vẫn thư thái như mọi khi. Nhưng lần này, khi nhìn thấy tôi đang ngồi đợi ở bàn ăn với chiếc điện thoại đặt ngay ngắn trên mặt bàn, nụ cười của anh ta tắt ngấm.

Tôi ném chiếc điện thoại có tấm ảnh chụp Minh cùng cô gái nọ vào anh ta. Minh đứng đó, nhìn bức ảnh, rồi nhìn tôi. Nhưng kỳ lạ thay, không có sự hoảng loạn, không có lời bào chữa. Minh từ từ ngồi xuống ghế, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi.

— “Em nghĩ anh ngoại tình sao?” – Giọng anh trầm xuống, nghe vừa buồn bã, vừa có chút khinh khỉnh.

— “Chứ không phải sao? Đi tập thể dục với một cô gái, thay áo sạch để che đậy mùi của người khác, vậy gọi là gì?” – Tôi gào lên, sự tức giận đã bị dồn nén suốt bao ngày tháng giờ mới có dịp bùng phát.

Minh rút từ trong túi áo ra một chiếc ví, không phải để lấy tiền, mà để lấy một tờ giấy đã nhàu nát. Anh đặt nó lên bàn, đẩy về phía tôi. Đó là một tờ giấy khám sức khỏe, đã cũ, của một bệnh viện chuyên khoa về thần kinh và tâm lý.

— “Linh này, anh không chạy bộ để tập thể dục. Anh cũng không hề đi gặp cô gái đó.”

Tôi nhíu mày, nhìn tấm ảnh, rồi nhìn anh: “Anh đừng có chối! Anh đứng đó, tay trong tay…”

Minh cắt ngang: “Cô gái đó là bác sĩ trị liệu tâm lý của anh. Mỗi sáng 5h, khi em còn ngủ, anh đến đó để thực hiện liệu pháp ‘tái hiện thực’. Anh bị rối loạn nhân cách phân liệt nhẹ, Linh ạ. Bác sĩ yêu cầu anh phải có một ‘hình nhân’ – một người đóng thế để anh đối thoại với chính những góc khuất, những sai lầm và cả những nỗi sợ hãi mà anh không dám nói với em.”

Tôi sững sờ. Minh tiếp tục, giọng anh đều đều như đang kể chuyện của người khác:

— “Anh không đổ mồ hôi, vì anh không chạy. Anh không có mùi người, vì anh luôn giữ vệ sinh đến mức cực đoan để cảm thấy mình sạch sẽ sau mỗi lần đối diện với chính cái ác trong đầu mình. Cô gái đó không phải tình nhân, cô ấy là người nhắc nhở anh không được làm điều gì quá giới hạn với em. Anh sợ một ngày, anh sẽ làm em đau lòng, nên anh tìm cách kiểm soát nó.”

Tôi nhìn anh, chân tay bủn rủn. Anh ta đang nói dối? Hay là sự thật? Nhưng rồi, ánh mắt của Minh chợt thay đổi. Nó không còn vẻ mệt mỏi, mà trở nên sắc lạnh và vô cảm đến rợn người. Anh đứng dậy, bước lại gần tôi, ghé sát vào tai tôi thì thầm:

— “Nhưng em biết không, Linh? Chính cái sự nghi ngờ của em mới là thứ giết chết cuộc hôn nhân này. Anh đã cố gắng giấu em sự thật vì anh sợ em sẽ khinh bỉ người chồng yếu đuối này. Nhưng bây giờ… khi em đã thấy, và khi em đã định ‘tống khứ’ anh đi… thì kịch bản này không còn cần thiết nữa.”

Anh cười, một nụ cười mà tôi chưa bao giờ thấy trong suốt 10 năm chung sống. Nó méo mó và đầy vẻ mãn nguyện của một kẻ vừa trút bỏ được gánh nặng.

— “Thực ra, đúng là anh có ngoại tình. Cô gái đó không phải bác sĩ. Cô ấy là người anh yêu, và chúng tôi đã lên kế hoạch từ lâu để anh có cớ rời bỏ em một cách hợp pháp. Anh giả vờ bị bệnh, anh dựng lên màn kịch ‘trị liệu’, và anh đã đợi chính ngày em theo dõi anh để mọi chuyện bung bét ra. Anh cần em là người chủ động đòi chia tay, để anh không phải mang tiếng là kẻ phản bội.”

Tôi chết lặng. Hóa ra, tờ giấy khám bệnh kia là giả, màn kịch “bệnh lý” là cái bẫy để tôi tự tay cắt đứt sợi dây hôn nhân, giúp anh ta rũ bỏ trách nhiệm mà không phải chịu sự chỉ trích từ gia đình hay xã hội.

Minh quay lưng bước đi, không quên để lại một câu cuối cùng:
— “Cảm ơn em đã theo dõi. Giờ thì em được toại nguyện rồi.”

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dành quá nhiều thời gian để đi tìm “sự thật” đằng sau những điều bất thường của người khác, mà quên mất rằng kẻ thâm độc nhất chính là kẻ biết lợi dụng sự tử tế và lòng bao dung của ta để biến ta thành con tốt trên bàn cờ của chính họ. Sự hoài nghi không bao giờ mang lại câu trả lời thỏa đáng nếu đối phương đã là bậc thầy của sự dối trá. Đôi khi, buông tay không phải vì ta thua cuộc, mà vì ta vừa thoát khỏi một cái bẫy được bọc bằng sự quan tâm giả tạo.

Đừng cố gắng thấu hiểu những kẻ không bao giờ coi mình là người đồng hành. Bởi vì, có những sự thật không nằm ở việc ai đúng ai sai, mà nằm ở chỗ: Ta đã phí hoài bao nhiêu thời gian cho một người vốn dĩ chưa bao giờ thuộc về mình.