É//ᴘ ᴍẹ ɢɪà ǫᴜỳ ʟᴀᴜ ɢɪàʏ ᴄʜᴏ ʙồ, 10 phút sau người vợ trở về khiến cả 2 phải trả giá, hối h..ận!

Buổi chiều hôm đó, trời mưa như trút nước.

Mẹ tôi – bà Hòa, 𝟼𝟾 ᴛᴜổɪ, người phụ nữ cả đời ʟᴀᴍ ʟũ – ʟụᴄ đụᴄ ʙưɴɢ ᴛúɪ ǫᴜà ǫᴜê lên thăm vợ chồng tôi. Bà đi từ sáng sớm, ngồi xe khách gần 4 tiếng, ʟưɴɢ đᴀᴜ đếɴ ᴍứᴄ ᴘʜảɪ xᴏᴀ ᴅầᴜ dọc đường.

Nhưng khi bà vừa gõ cửa căn hộ của con gái mình, bất ngờ cửa bật mở.

Buổi chiều hôm đó, trời mưa như trút nước.

Mẹ tôi – bà Hòa, 𝟼𝟾 ᴛᴜổɪ, người phụ nữ cả đời ʟᴀᴍ ʟũ – ʟụᴄ đụᴄ ʙưɴɢ ᴛúɪ ǫᴜà ǫᴜê lên thăm vợ chồng tôi. Bà đi từ sáng sớm, ngồi xe khách gần 4 tiếng, ʟưɴɢ đᴀᴜ đếɴ ᴍứᴄ ᴘʜảɪ xᴏᴀ ᴅầᴜ dọc đường.

Nhưng khi bà vừa gõ cửa căn hộ của con gái mình, bất ngờ cửa bật mở.

Thấy mẹ tôi ướᴛ sũɴɢ ɴɢᴏàɪ ᴄửᴀ, ᴀɴʜ ᴛᴀ ɴʜíᴜ ᴍàʏ, ᴋʜó ᴄʜịᴜ:
— Bà lên đây làm gì? Tôi nói rồi, Thư đi công tác cả tuần, bà ʟàᴍ ᴘʜɪềɴ tôi với Vy vừa thôi.

Bà Hòa ngập ngừng:

— Mẹ chỉ lên gửi cho hai đứa ít đồ… mẹ nghe nói Thư đi làm nhiều, mẹ ʟᴏ…

Vy ʟɪếᴄ ᴛúɪ đồ ǫᴜê ʀồɪ ᴄườɪ ᴋʜẩʏ:

— Đồ ɴʜà ǫᴜê ᴄòɴ ʙàʏ đặᴛ mang lên chung cư cao cấp? ʙẩɴ nhà tôi thì có.

Bà ᴄúɪ xᴜốɴɢ ɴʜặᴛ ᴛúɪ ʟạɪ ɴʜưɴɢ ᴠʏ ʙấᴛ ɴɢờ đạᴘ ɴʜẹ ᴠàᴏ ɢóᴛ bà:
— Tránh ra. Bà làm bẩn thảm tôi rồi.

Dũng lại đứng nhìn, không một lời can.
Bà Hòa ʟảᴏ đảᴏ, ʙấᴜ ᴛᴀʏ vào tường.

Giọng bà ʀᴜɴ đi:

— Mẹ… xin lỗi… mẹ sẽ về…

Nhưng Vy bỗng chìa chân – đôi giày gót nhọn giá cả chục triệu – ra trước mặt bà, ɢɪọɴɢ ᴍáᴛ ʟạɴʜ:

— Nhưng trước khi đi… bà ᴄúɪ xᴜốɴɢ ʟᴀᴜ ɢɪàʏ cho tôi đi đã. ʙẩɴ hết rồi đây này.

Dũng khoanh tay đứng nhìn, gật đầu đồng ý như chuyện hiển nhiên:
— Lau đi. Đừng làm Vy ʙựᴄ.

Bà Hòa đứɴɢ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ.

Hai bàn tay ʀᴜɴ ʀᴜɴ.

Đôi mắt đỏ ʜᴏᴇ ᴠì ᴛủɪ ɴʜụᴄ.

Mưa ᴛạᴛ ᴍạɴʜ vào hành lang, làm tóc bà ᴅíɴʜ ʙếᴛ vào mặt.
Sau vài giây, bà từ từ ngồi xuống… đầu gối chạm nền gạch ʟạɴʜ ɴɢắᴛ.

Vy ʙậᴛ ᴄườɪ ᴋʜᴏáɪ ᴛʀá:

— Đúng rồi! Lau đi! Người ɴɢʜèᴏ ᴛʜì ɴêɴ ʙɪếᴛ ᴠị ᴛʀí của mình!
Ngay lúc ấy—
“Ting!”

Thang máy mở ra.

Tôi đứng đó, người còn mặc trọn bộ ǫᴜâɴ ᴘʜụᴄ ᴄảɴʜ sáᴛ, vừa trực về sớm sau một vụ đột xuất.

Và cảnh tượng tôi nhìn thấy trước cửa nhà mình… khiến ᴍáᴜ ᴛʀᴏɴɢ ɴɢườɪ ᴛôɪ ɴʜư ᴍᴜốɴ sôɪ ʟêɴ…..

Máu trong người tôi như sôi lên, thực sự nổ tung khi nhìn thấy mẹ mình – người phụ nữ đã thắt lưng buộc bụng nuôi tôi ăn học, người đã hy sinh cả đời để tôi có được bộ sắc phục đang mặc trên người – lại đang quỳ rạp dưới chân một kẻ xa lạ để lau giày.

Tôi không nói một lời, bước xăm xăm tới. Tiếng giày bốt quân dụng nện xuống sàn hành lang khô khốc và đầy sát khí.

Dũng giật mình, ly rượu trên tay anh ta run rẩy suýt rơi xuống sàn khi thấy tôi trong bộ cảnh phục nghiêm nghị. Vy vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì, định vênh mặt lên định hỏi “Cô là ai?” thì tôi đã vung tay.

“CHÁT!”

Một cái tát nảy lửa khiến Vy ngã nhào ra sàn, đôi giày đắt tiền cô ta vừa bắt mẹ tôi lau văng ra xa. Dũng hốt hoảng lao tới: — Thư! Em điên à? Sao em lại về giờ này? Đây là bạn anh…

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt lạnh lẽo đến mức Dũng phải lùi lại: — Bạn anh? Bạn anh bắt mẹ tôi quỳ xuống lau giày, còn anh đứng nhìn? Anh quên mất căn nhà này đứng tên ai, và nhờ tiền của ai mà anh có cái vẻ ngoài bóng bẩy này rồi sao?

Tôi đỡ mẹ đứng dậy. Nhìn bàn tay gầy guộc, run rẩy của bà còn dính vệt bùn từ đôi giày của ả nhân tình, lòng tôi thắt lại. Tôi lấy khăn tay, quỳ xuống lau sạch vết bẩn trên tay mẹ, nghẹn ngào: — Con xin lỗi mẹ… con về muộn quá.

Tôi đứng thẳng người, lấy điện thoại ra bấm một dãy số rồi bật loa ngoài. Giọng nói bên kia đầu dây dõng dạc: “Báo cáo đội trưởng, chúng tôi đã phong tỏa xong các tài khoản nghi vấn của công ty X.”

Sắc mặt Dũng chuyển từ tái mét sang trắng bệch. Công ty X chính là nơi Dũng đang làm giám đốc điều hành – vị trí mà bố mẹ tôi đã dùng quan hệ và tiền bạc để gây dựng cho hắn.

— Dũng, anh tưởng tôi đi công tác thật sao? Tôi đi để thu thập bằng chứng anh tham ô công quỹ của công ty và dùng tiền đó để bao nuôi loại phụ nữ này đấy.

Tôi ném xấp tài liệu và đơn ly hôn đã soạn sẵn vào mặt hắn: — Ký đi rồi cút khỏi nhà tôi. Trong vòng 10 phút, nếu anh và cô ta không biến mất, tôi sẽ thực hiện lệnh bắt giữ ngay tại đây về tội chiếm đoạt tài sản.

Vy lúc này mới hoảng sợ, ôm lấy chân Dũng nhưng bị hắn hất văng ra. Hắn quỳ sụp xuống chân tôi, rồi quay sang mẹ tôi mà dập đầu: — Mẹ ơi, con sai rồi! Thư ơi, anh chỉ nhất thời thôi, xin em đừng làm thế, anh sẽ mất trắng tất cả…

Mẹ tôi nhìn Dũng, ánh mắt bà không còn sự sợ hãi mà chỉ còn nỗi thất vọng cùng cực. Bà khẽ đẩy tay hắn ra, giọng run run nhưng dứt khoát: — Cậu không gọi tôi là mẹ nữa. Con gái tôi đã hy sinh cho cậu quá nhiều, còn cậu lại coi rẻ lòng tự trọng của một người già. Đi đi, trước khi tôi không còn giữ được lòng nhân từ cuối cùng.

Dũng và ả nhân tình nhục nhã thu dọn đồ đạc, chạy trối chết ra thang máy dưới ánh mắt khinh bỉ của những người hàng xóm bắt đầu tò mò ra xem. Tất cả tài sản, xe sang, vị trí xã hội mà Dũng dày công đánh bóng đã tan thành mây khói chỉ sau 10 phút.

Hành lang trở lại sự yên tĩnh. Tôi ôm lấy bờ vai gầy của mẹ, hít hà mùi trầu không và mùi mưa nắng quê hương trên áo bà. — Mẹ, từ nay không ai làm nhục được mẹ nữa. Con đưa mẹ về nhà.

Dưới màn mưa bắt đầu tạnh, tôi dắt tay mẹ vào nhà. Trên sàn hành lang, đôi giày hàng hiệu bị vứt bỏ nằm chỏng chơ, nhuốm đầy bùn đất – đúng như nhân cách rẻ rách của những kẻ đã coi thường tình thâm.