Tư vấn tâm lý Người mẹ 70 tuổi bị con trai b/ỏ lạ/i trên núi — 8 năm sau, hai vợ chồng quay lại, một giọng nói quen thuộc vang lên khiến cả hai s//ợ r/un ng/ười…

Người mẹ 70 tuổi bị con trai b/ỏ lạ/i trên núi — 8 năm sau, hai vợ chồng quay lại, một giọng nói quen thuộc vang lên khiến cả hai s//ợ r/un ng/ười…

Trên triền núi hoang vắng, vốn là nơi người dân trong vùng chỉ dám lên đốt củi rồi vội vã quay về trước khi trời tối, có một túp lều cũ kỹ nằm lặng lẽ dưới những tán cây già. Ít ai biết rằng, tám năm trước, nơi đó từng là nơi bắt đầu của một b//i kịc///h mà mỗi khi nhắc lại, cả làng vẫn rù///ng mì///nh.

Bà Lệ, năm nay đã 70 tuổi, từng là người phụ nữ tháo vát và mạnh mẽ nhất vùng. Một tay bà nuôi ba người con trai trưởng thành. Nhưng trớ trêu thay, khi tuổi già sức yếu, bà lại trở thành gá/nh nặ/ng đối với chính những người bà từng h/i si//nh cả tuổi xuân để nuôi lớn.

Trong ba người con, người con trai thứ – tên Hòa – là người bà kỳ vọng nhất. Anh từng hiền lành, chăm chỉ, luôn khẳng định sẽ không bao giờ “b//ỏ m//ặc mẹ như người ta ngoài xã hội”. Nhưng kể từ khi cưới vợ, mọi thứ thay đổi.

Ly, vợ Hòa, không phải người xấ////u, nhưng lại là người kh/ôn tính. Cô liên tục th/an v/ãn về việc chăm sóc mẹ chồng gi//à yế//u, phải tốn tiền thuốc thang và không có thời gian cho công việc buôn bán. Những lời vo ve ngày một dày lên như mối mọt gặm vào lòng người chồng vốn không kiên định.

Một ngày mưa gió, Hòa lái xe lên núi với lý do “đi tìm thuốc Nam cho mẹ”. Bà Lệ ngồi ghế sau, tay ôm chiếc khăn len cũ do con dâu đan nhiều năm trước. Khi xe dừng lại giữa bãi đất trống, Hòa bảo:

— Mẹ xuống đây nghỉ một lát, con chạy lên trên xem có ai bán cây thuốc không.

Bà gật đầu, mắt hiền hậu như mọi khi, không chút ng/hi ng//ờ. Hòa lên xe, quay đầu nhìn bà một lần rồi đạp ga chạy thẳng, bi/ến m/ất sau màn sương.

Đến khi màn đêm nu//ốt trọn cánh rừng, bà mới hiểu con mình… sẽ không quay lại nữa.

Tin bà Lệ m/ất tíc//h khiến cả làng bàn tán nhiều tháng trời, nhưng rồi ai cũng cho rằng bà đã không thể qua khỏi trên núi hoang lạnh lẽo. Chỉ riêng một điều kỳ lạ: thithe bà không bao giờ được tìm thấy.

Hòa và vợ dọn về sống ở thành phố, như muốn xóa đi mọi dấu vết của chuyện cũ. Nhưng mỗi đêm, mỗi khi gió thổi qua khe cửa, tiếng thì thầm của mẹ lại vang lên trong tâm trí anh:

“Hòa ơi… trời tối rồi…”

Ly nhiều lần thấy chồng g//iật m//ình giữa đêm, mồ hôi túa ra khắp người. Cô gắt:

— Bao nhiêu năm rồi, anh còn á//m ản//h à?

Hòa không bao giờ trả lời.

Tám năm sau.

Vợ chồng Hòa một lần nữa trở lại ngôi làng cũ vì chuyện đất đai tr/anh ch/ấp. Khi đi ngang con đường dẫn lên núi, Ly bất giác lạ/nh sốn/g lư/ng:

— Hay mình lên đó xem? Em… em chỉ muốn biết thật sự chuyện năm đó…

Hòa tái mặt:

— Để làm gì? Giờ chỉ còn bộ xư///ơng thôi.

Nhưng Ly, không hiểu vì lý do gì, lại nằng nặc muốn đi. Có lẽ cô muốn nhìn tận mắt để kết thúc những á//m ả//nh đã đe/o b/ám họ tám năm qua.

Chiếc xe dừng lại trước con dốc quen thuộc. Gió núi thổi mạnh khiến hai vợ chồng rùng mình. Cả hai bước đi chậm rãi, mỗi bước chân như giẫ/m lên ký ức cũ đầy t//ội lỗ//i.

Khi đến gần căn lều nhỏ nhoi ẩn giữa đám cây, Ly bỗng kéo tay chồng khẽ thốt lên:

— Hòa… anh nghe không?

Gió thổi xào xạc. Nhưng rõ ràng… có tiếng gì đó.

Một tiếng ho nhẹ. Rồi…

— Ai… Ai ở đó?…

Gió bỗng lặng đi một nhịp, như thể cả khu rừng đang nín thở.

Hòa đứng sững, tim đập dồn dập trong lồng ngực. Ly siết chặt tay chồng, móng tay cắm sâu vào da mà không hề hay biết.

Rồi từ trong căn lều tối om, một giọng nói khàn đục, yếu ớt… nhưng quen thuộc đến mức khiến máu trong người Hòa như đông lại:

— Hòa… phải con không?

Chiếc đèn pin trên tay Hòa rơi xuống đất, ánh sáng chao đảo chiếu vào cửa lều. Một bóng người gầy gò, run rẩy bước ra.

Tóc bạc trắng, lưng còng, đôi mắt hõm sâu… nhưng vẫn là ánh nhìn đó — ánh nhìn mà suốt tám năm qua, Hòa không thể nào quên.

— M… mẹ…?

Ly hét lên một tiếng rồi lùi lại, vấp ngã. Toàn thân cô run bần bật.

Bà Lệ đứng đó, tay chống vào vách lều, giọng run run:

— Mẹ cứ tưởng… con không quay lại nữa…

Hòa quỵ xuống, nước mắt trào ra không kiểm soát. Anh bò từng bước về phía mẹ, như một đứa trẻ:

— Con… con tưởng mẹ… đã…

Bà Lệ khẽ lắc đầu, một nụ cười buồn hiện lên trên gương mặt hốc hác:

— Hôm đó… mẹ ngồi đợi con đến khuya… rồi ngất đi. May có ông lão hái củi đi ngang cứu, dựng tạm cái lều này… cho mẹ ở lại.

Bà ho khan vài tiếng, giọng yếu dần:

— Mấy năm đầu… mẹ còn ra đường mong gặp người quen… nhưng rồi chân yếu… không đi nổi nữa…

Ly nhìn cảnh đó, mặt cắt không còn giọt máu. Những lời than vãn, những lần xúi giục năm xưa như dao cứa vào tim cô.

Hòa ôm chầm lấy mẹ, gào lên:

— Con xin lỗi! Con sai rồi mẹ ơi! Con đáng chết!

Nhưng bà Lệ chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên đầu con trai, như tám năm trước chưa từng có chuyện gì xảy ra:

— Con về… là được rồi…

Câu nói ấy… lại khiến Hòa càng đau đớn hơn.

Anh khóc như chưa từng được khóc. Tiếng khóc vang vọng cả một góc rừng.

Ly run rẩy bò đến, quỳ sụp xuống:

— Mẹ… con xin lỗi… con sai rồi… con không đáng làm người…

Bà Lệ nhìn cô, ánh mắt không oán hận, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm:

— Người già… không cần gì nhiều… chỉ cần… đừng bị bỏ lại…

Gió lại nổi lên, lạnh buốt.

Hòa vội vàng dìu mẹ đứng dậy:

— Mẹ… về với con… con sẽ chăm sóc mẹ… con thề…

Nhưng khi vừa chạm vào người bà, anh chợt khựng lại.

Cơ thể bà… nhẹ bẫng.

Quá nhẹ.

Như không còn sức nặng của một con người.

Bà Lệ nhìn anh, mỉm cười rất hiền… ánh mắt dần mờ đi.

— Mẹ… đợi con… lâu lắm rồi…

Bàn tay bà rơi xuống.

Một cơn gió mạnh thổi qua, cánh cửa lều kêu “kẽo kẹt”.

Hòa gào lên:

— MẸ!!!

Nhưng lần này… không còn ai trả lời nữa.

Chỉ còn chiếc khăn len cũ rơi xuống đất — vẫn còn ấm.

Ly ôm mặt bật khóc nức nở.

Còn Hòa… anh ngồi bất động, ôm lấy cơ thể đã lạnh dần của mẹ, ánh mắt trống rỗng.

Suốt tám năm, bà đã sống trong cô độc…

Chỉ để chờ một lời xin lỗi.

Nhưng khi anh quay lại…

Thì đã quá muộn.

Từ đó về sau, người trong làng nói rằng, mỗi khi trời tối trên triền núi ấy, vẫn có tiếng một người mẹ gọi con trong gió:

— Hòa ơi… trời tối rồi… về đi con…

Và lần này…

Không còn ai quay lại nữa.