Mùi khói nhang ngày giỗ đầu của mẹ chưa kịp tan hết trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, bố đã dắt về một người đàn bà lạ mặt. Khi đó, tôi mười tám tuổi, cái tuổi nông nổi, bồng bột và mang một trái tim tổn thương sâu sắc sau sự ra đi của mẹ. Đối với tôi, hành động của bố là một sự phản bội. Không một lời giải thích, không một cái nhìn thấu hiểu, tôi gom vội vài bộ quần áo vào chiếc ba lô sờn gáy, gom hết số tiền tiết kiệm ít ỏi rồi lao ra khỏi nhà giữa một đêm mưa tầm tã. Tôi thề sẽ không bao giờ quay lại nơi này, không bao giờ tha thứ cho người đàn ông mà tôi từng kính trọng.
Bốn năm lăn lộn nơi phố thị sầm uất, cuộc sống tự lập không hề rải đầy hoa hồng. Tôi làm đủ mọi việc, từ rửa bát thuê, bưng bê quán cà phê đến chân giao hàng thâu đêm suốt sáng. Những vất vả, va vấp của cuộc đời cơm áo gạo tiền dần mài mòn sự gai góc, bốc đồng trong tôi, nhưng vết thương lòng về gia đình thì vẫn vẹn nguyên, nhức nhối mỗi khi đông về. Tôi cắt đứt mọi liên lạc, khóa chặt ký ức về quê nhà vào một góc tối. Cho đến một ngày, bước sang năm thứ tư bôn ba, một cơn bạo bệnh bất ngờ ập đến khiến tôi kiệt quệ cả về thể xác lẫn tiền bạc. Nằm cô độc trong phòng trọ tồi tàn, nhìn trần nhà loang lổ vết ẩm mốc, lòng kiêu hãnh của tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi thèm một bát cháo hành nóng, thèm hơi ấm của gia đình, và hơn cả, tôi nhớ bố.
Sau bao đêm dằn vặt, tôi quyết định bắt chuyến xe muộn để trở về. Tôi tự nhủ, mình chỉ về nhìn ngôi nhà xưa một chút, xem bố sống ra sao rồi sẽ đi ngay.
Bước xuống con đường đất quen thuộc dẫn vào làng, lòng tôi ngập tràn những cảm xúc ngổn ngang. Cảnh vật chẳng thay đổi là bao, vẫn rặng tre ngà đung đưa trong gió chiều, vẫn mùi rơm rạ ngai ngái thân thương. Căn nhà của bố đã hiện ra trước mắt, mái ngói có phần rêu phong hơn trước. Cánh cổng gỗ khép hờ. Tôi nín thở, rón rén bước qua khoảng sân gạch nhỏ. Từ gian bếp bên chái nhà, một làn khói lam chiều quen thuộc đang bay lên, mang theo mùi thơm dịu ngọt của nồi canh khoai mỡ – món ăn mà ngày xưa mẹ vẫn thường nấu cho tôi mỗi khi tôi ốm.
Tôi tiến lại gần cửa sổ, định bụng nhìn vào trong. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ, toàn thân như đông cứng lại.
Người đàn bà đang loay hoay bên bếp lửa, tay run run nêm nếm nồi canh khoai mỡ, không ai khác chính là dì Mai. Dì mặc chiếc áo bà ba cũ sờn của mẹ tôi ngày xưa, mái tóc búi cao lòa xòa vài sợi bạc. Điều khiến lồng ngực tôi thắt lại, hai tai ù đi không phải là sự xuất hiện của dì, mà là chiếc chân bên phải của dì đã không còn nguyên vẹn. Dì đang phải tựa toàn bộ trọng lượng cơ thể vào một chiếc nạng gỗ thô mộc, bước đi khập khiễng, nhọc nhằn từng chút một giữa gian bếp chật hẹp.
“Dì… dì Mai?” – Tiếng gọi thốt ra từ cổ họng tôi khô khốc, nhỏ đến mức chính tôi cũng suýt không nghe thấy.
Người đàn bà giật mình quay lại. Chiếc vá trên tay dì rơi cạch xuống nền xi măng. Đôi mắt dì mở to, nhìn trân trân vào gương mặt hốc hác, gầy gò của tôi sau bốn năm xa cách. Khói bếp bay lên làm mắt dì đỏ hoe, hoặc có lẽ, dì đang khóc.
“Thành… Thành phải không con? Trời đất ơi, có phải Thành không?” – Dì Mai lắp bắp, chiếc nạng gỗ gõ cộc cộc trên nền nhà khi dì cố bước nhanh về phía cửa cửa sổ.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tâm trí là một mớ hỗn độn. Bốn năm trước, tôi hận người đàn bà này. Tôi nghĩ dì là người chen chân vào gia đình mình, là người khiến bố quên đi hình bóng của mẹ. Đêm bỏ đi, tôi thậm chí còn không thèm nhìn thẳng mặt dì, chỉ để lại một cái nhìn đầy thù hằn và oán giận. Vậy mà giờ đây, trước mặt tôi là một người phụ nữ tàn tật, gầy gò, đang nhìn tôi bằng ánh mắt mừng rỡ lẫn xót xa, hoàn toàn không có một chút trách móc.
“Bố… bố tôi đâu rồi dì?” – Tôi cố giữ giọng mình lạnh lùng, nhưng sự run rẩy trong thanh âm đã phản bội tôi.
Dì Mai vừa run run mở cánh cửa bách khoa bước ra sân, vừa lau vội nước mắt vào chéo áo:
“Bố con… bố con đi làm mướn ngoài xóm trên rồi. Sắp về rồi con ơi. Vào nhà đi con, ngoài trời sương xuống lạnh lắm. Nhìn con gầy gò thế này, bốn năm qua sống sao hả con?”
Tôi lùi lại một bước, lòng tự trọng của một thằng con trai bôn ba xứ người trỗi dậy. Tôi không muốn ai thương hại, càng không muốn nhận sự quan tâm từ người mà tôi từng coi là “kẻ thù”.
“Tôi không sao. Tôi chỉ ghé qua nhìn một chút thôi.”
Đúng lúc đó, một tiếng ho khan nặng nề vang lên từ phía cổng. Tôi giật mình quay lại. Bố tôi bước vào. Ông già đi nhiều quá. Mái tóc ngày xưa đen nhánh giờ đã bạc trắng quá nửa, tấm lưng vốn thẳng tắp của người lao động nay đã hơi còng xuống. Trên vai ông là một bó củi khô nặng trĩu. Trông thấy tôi, bó củi trên vai ông rơi rụng xuống đất. Đôi mắt già nua của bố ánh lên một tia sáng kỳ lạ, rồi nhanh chóng lặn đi, thay vào đó là sự nghiêm nghị cố hữu.
“Anh… anh còn biết đường mò về cái nhà này à?” – Giọng bố trầm và run, chứa đựng cả sự tức giận lẫn nghẹn ngào.
“Bố…” – Tôi đứng im, hai tay nắm chặt chéo áo. Bao nhiêu lời muốn nói, bao nhiêu sự nhớ nhung bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng. Cơn sốt âm ỉ từ trận bạo bệnh mấy ngày qua lại bùng lên, khiến đầu óc tôi quay cuồng, hai chân nhũn ra.
Dì Mai thấy vậy, vội khập khiễng bước tới, đỡ lấy tay tôi:
“Ông kìa! Con nó mới về, đường xá xa xôi, nhìn nó mệt mỏi thế kia mà ông lại mắng. Thành ơi, vào nhà đi con. Bố con mong con từng ngày, đêm nào cũng ra đầu ngõ ngóng đấy.”
“Bà đỡ nó làm gì! Nó giỏi giang, nó tự lập, nó bỏ cái nhà này đi bốn năm trời không một dòng tin nhắn, giờ vác cái thân tàn tạ này về đây làm gì?” – Bố tôi quay mặt đi, cố giấu giếm giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt đầy nếp nhăn.
Lời nói của bố như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh của tôi. Tôi cười khổ, định quay lưng bước đi:
“Phải, tôi tự làm tự chịu. Tôi không cần ai thương hại cả!”
Nhưng chưa kịp bước ra đến cổng, tầm mắt tôi tối sầm lại. Cơn sốt cao cộng với sự kiệt quệ sau chuyến xe dài khiến tôi ngã quỵ xuống sân gạch. Trong cơn mê sảng, tôi chỉ kịp nghe thấy tiếng hét hốt hoảng của dì Mai: “Thành ơi! Ông ơi, đỡ con mau!” và tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch, cuống quýt của bố.
Chương 2: Những Sợi Dây Gắn Kết Thầm Lặng
Khi tôi tỉnh dậy, gian phòng ngập tràn ánh sáng ấm áp của buổi ban mai. Mùi dầu gió thoang thoảng lẫn với mùi cháo hành thơm phức. Tôi thấy mình đang nằm trên chiếc giường tre cũ của mình ngày xưa, tấm chăn bông được đắp ngay ngắn tới ngực. Trên trán tôi là một chiếc khăn ấm vừa được thay.
You may also like
Bên cạnh giường, dì Mai đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ nhỏ, tay cầm chiếc quạt nan khẽ phẩy phẩy cho tôi bớt nóng. Thấy tôi mở mắt, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn thời gian của dì rạng rỡ hẳn lên.
“Thành, con tỉnh rồi à? Đỡ hơn chưa con? Con sốt cao quá, cả đêm qua bố con với dì thay nhau thức lau người cho con đấy.” – Dì Mai dịu dàng nói, tay run run đỡ tôi ngồi dậy.
Tôi cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt, toàn thân ê ẩm nhưng cái nóng hừng hực trong người đã dịu đi nhiều. Nhìn dáng vẻ khập khiễng của dì khi đứng lên múc cháo, lòng tôi dâng lên một nỗi niềm khó tả. Sự oán hận năm xưa bỗng chốc trở nên mơ hồ.
“Dì Mai… chân của dì… sao lại thế này?” – Tôi ngập ngừng hỏi, ánh mắt không tự chủ được mà nhìn vào chiếc chân tàn tật của dì.
Dì Mai khựng lại một nhịp, nụ cười trên môi đượm buồn nhưng rất đỗi hiền hậu. Dì đặt tô cháo nóng lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, thở dài một tiếng rồi ngồi xuống:
“Chuyện cũ rồi con ạ. Bốn năm trước, cái đêm con bỏ đi giữa trời mưa bão… Bố con như người mất hồn, chạy khắp nơi tìm con. Dì ở nhà lo lắng, cũng cầm đèn pin đi tìm con dọc bờ đê. Trời tối, đường trơn trượt, dì sẩy chân ngã xuống mương đá. Chân bị thương nặng, lại không có tiền chạy chữa kịp thời thời điểm đó, nên… nên nó thành ra thế này.”
Tôi bàng hoàng, hai tai như có tiếng sét nổ ngang.
“Là vì… vì tìm con sao?”
“Không phải lỗi của con đâu, Thành ạ.” – Dì Mai vội nắm lấy bàn tay gầy gò của tôi, bàn tay dì thô ráp, nứt nẻ nhưng vô cùng ấm áp. “Là do dì tai nạn thôi. Ngày đó bố con dắt dì về, không phải vì ông ấy quên mẹ con đâu. Mẹ con trước khi mất vì bạo bệnh, đã nắm tay dì – vốn là người bạn thân từ thuở nhỏ không nơi nương tựa – nhờ dì chăm sóc cho bố con và con. Bố con vì giữ lời hứa với người quá cố, và cũng vì muốn có người đỡ đần gia đình, lo cho con ăn học nên mới rước dì về. Nhưng ông ấy tính tình cộc lốc, chưa kịp giải thích thì con đã…”
Nước mắt tôi trào ra, nóng hổi lăn dài trên má. Hóa ra bấy lâu nay tôi đã sống trong một sự hiểu lầm tai hại. Sự ích kỷ, bốc đồng của tuổi mười mười tám đã khiến tôi mù quáng, biến tình yêu thương thành lòng thù hận, để rồi gây ra bi kịch cho người phụ nữ lương thiện này.
“Con xin lỗi… Dì Mai, con xin lỗi…” – Tôi nghẹn ngào, tiếng khóc nấc lên từng hồi.
“Kìa con, đừng khóc. Con về là tốt rồi, bố con mong con lắm. Bốn năm qua, ông ấy ngoài mặt thì cứng rắn thế thôi, chứ đêm nào cũng mang chiếc áo khoác cũ của con ra ngắm. Ông ấy làm việc quần quật, tích cóp từng đồng, bảo là để dành sau này thằng Thành nó có về thì có vốn mà làm ăn.”
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Bố tôi bước vào, trên tay cầm một bọc lá thuốc Nam vừa hái ngoài vườn. Thấy tôi khóc, ông thoáng bối rối, khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày chợt chùng xuống. Ông đặt bọc thuốc lên bàn, hắng giọng một cái để xua đi bầu không khí xúc động:
“Tỉnh rồi thì lo mà ăn cháo đi. Khóc lóc cái gì, lớn tướng rồi còn để người ta lo.”
Dì Mai lườm nhẹ bố tôi một cái: “Ông này thật là, cứ mở miệng ra là nói lời cay đắng. Con nó mới đỡ sốt.” Rồi dì quay sang tôi: “Con ăn cháo đi cho nóng nhé, dì ra sau nhà sắc thuốc cho con.”
Dì Mai dùng nạng, khó nhọc đứng dậy bước ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại tôi và bố. Khoảng không gian im lặng bao trùm, nhưng không còn sự ngột ngạt của hôm qua, mà là một sợi dây tình thâm đang âm thầm được nối lại.
Bố tiến lại gần, ngồi xuống mép giường. Ông nhìn tô cháo, rồi lại nhìn tôi, đôi bàn tay gầy guộc, đầy những vết chai sần vì cuốc đất, cắt cỏ khẽ run lên.
“Bốn năm qua… sống ở ngoài đó, khổ lắm phải không con?” – Giọng bố bỗng chốc chùng xuống, chất chứa một sự xót xa vô bờ bến mà ông đã kìm nén suốt bấy lâu.
Chương 3: Khói Lam Chiều Và Sự Khởi Đầu Mới
Nghe câu hỏi của bố, bao nhiêu ấm ức, tủi nhục và gian truân của bốn năm lăn lộn nơi xứ người như vỡ òa trong tôi. Tôi không còn giữ vẻ bất cần của một gã thanh niên trưởng thành nữa, trước mặt bố, tôi lại là đứa trẻ mười mười tám tuổi năm nào.
“Bố… con sai rồi. Con trách lầm bố, trách lầm dì Mai. Con ích kỷ quá…” – Tôi cúi đầu, nước mắt rơi lã chã xuống chiếc chăn bông.
Bố tôi thở dài một tiếng đầy nhẹ nhõm, ông đưa bàn tay thô ráp lên, vụng về vỗ vỗ vào vai tôi như cái ngày tôi còn bé:
“Thôi, biết lỗi là tốt rồi. Đã là gia đình thì không có chuyện thù hận mãi được. Bố cũng có lỗi, ngày đó bố nóng nảy, không chịu giải thích cặn kẽ cho con hiểu, cứ nghĩ con lớn rồi sẽ tự hiểu được lòng bố. Ai ngờ tính con giống hệt bố, bướng bỉnh chịu chẳng kém ai.”
Bố cười, một nụ cười hiếm hoi làm rạng rỡ khuôn mặt già nua. Ông đứng dậy, đỡ lấy tô cháo hành đưa cho tôi:
“Ăn đi con, cháo dì Mai nấu đấy. Mấy năm qua, dì ấy tuy đi lại khó khăn nhưng chưa bao giờ để cái nhà này lạnh lẽo. Ngày giỗ mẹ con, một tay dì ấy lo liệu chu toàn, sắm sửa tươm tất không thiếu thứ gì. Dì Mai là người tốt, con phải trân trọng.”
Tôi đón lấy tô cháo từ tay bố, múc từng thìa cháo ấm áp ăn một cách ngon lành. Vị ngọt của khoai mỡ, vị cay nồng của hành và tiêu hòa quyện vào nhau, sưởi ấm cả cơ thể lẫn tâm hồn đang kiệt quệ của tôi. Đây chính là hương vị của gia đình, hương vị mà bốn năm qua tôi luôn khao khát tìm kiếm trong những đêm đông cô độc nơi phòng trọ chật hẹp.
Những ngày sau đó, ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ ngập tràn tiếng cười và sự ấm áp. Cơn bạo bệnh của tôi dần lui hẳn nhờ những bát thuốc Nam của bố và sự chăm sóc ân cần của dì Mai. Tôi không còn nằm im một chỗ nữa mà bắt đầu phụ giúp gia đình những công việc vừa sức.
Nhìn dì Mai bước đi khó nhọc với chiếc nạng gỗ cũ kỹ, tôi bàn với bố dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại của mình, cộng với số tiền bố tích góp bấy lâu nay để đưa dì lên bệnh viện tuyến trên kiểm tra và lắp một chiếc chân giả loại tốt, giúp dì đi lại dễ dàng hơn. Khi nghe tôi đề xuất, dì Mai nghẹn ngào từ chối vì tiếc tiền, nhưng tôi đã nắm lấy tay dì, kiên quyết:
“Dì Mai, ngày trước dì vì đi tìm con mà thành ra thế này. Bây giờ, con đã về rồi, con phải có trách nhiệm lo cho dì. Dì hãy nhận tấm lòng này của cha con con, để con có cơ hội được làm tròn chữ hiếu.”
Bố tôi đứng bên cạnh, mỉm cười gật đầu, ánh mắt ông lấp lánh niềm tự hào nhìn đứa con trai đã thực sự trưởng thành.
Một buổi chiều muộn, khi nắng vàng rực rỡ bắt đầu khuất sau rặng tre ngà, tôi đứng ngoài sân nhìn vào gian bếp. Khói lam chiều lại bay lên, nhẹ nhàng và bình yên. Bên trong bếp, bố tôi đang phụ dì Mai nhặt rau, thỉnh thoảng hai người lại nhìn nhau cười nói vui vẻ. Cảnh tượng ấy bình dị biết bao, nhưng đối với tôi, đó là bức tranh đẹp nhất, hạnh phúc nhất sau bao năm tháng giông bão của cuộc đời.
Tôi bước vào bếp, đỡ lấy rổ rau trên tay dì Mai và mỉm cười:
“Dì Mai để con làm cho. Hôm nay con sẽ nấu món canh khoai mỡ, con học được bí quyết của dì rồi đấy!”
Dì Mai cười hiền hậu, ánh mắt ngập tràn niềm vui: “Ừ, để thằng Thành nấu, hôm nay bố con mình được thưởng thức tay nghề của đầu bếp thành phố rồi.”
Báo cáo với hương hồn của mẹ trên bàn thờ, tôi thầm hứa sẽ sống thật tốt, sẽ cùng bố chăm sóc cho dì Mai thật chu đáo. Cuộc đời này có thể có nhiều sóng gió, nhiều hiểu lầm và va vấp, nhưng chỉ cần lòng người biết bao dung, biết thấu hiểu và sưởi ấm cho nhau bằng tình yêu thương thầm lặng, thì mọi vết thương đều sẽ được chữa lành. Dưới mái nhà tranh vách đất này, tình thân lại được thắp sáng, rạng rỡ và bền chặt hơn bao giờ hết.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.











