Tiếng mưa giông cuối tháng Năm trút xuống mái tôn rào rào, kéo theo những luồng gió lạnh ngắt lùa qua khe cửa sổ. Khải đứng chôn chân ngoài hành lang, bàn tay siết chặt chiếc túi xách bám đầy bụi đường. Anh vừa trở về sau chuyến công tác dài ngày ở một tỉnh miền núi, người mệt lử, đầu óc căng như dây đàn vì áp lực công việc tồn đọng. Giờ này đã mười một giờ đêm. Ngôi nhà hai tầng tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng kim đồng hồ tường tích tắc đều đặn.
Anh bước đến trước cửa phòng ngủ, gõ nhẹ ba tiếng quen thuộc. Không có tiếng trả lời. Khải nhíu mày, lên tiếng gọi: “Lan ơi, anh về rồi này. Em ngủ chưa?”
Bên trong vẫn là một khoảng lặng thinh. Khải vặn tay nắm cửa nhưng chốt trong đã khóa chặt. Sự im lặng bất thường này khiến lòng anh dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Bình thường, Lan là người ngủ rất tỉnh, chỉ cần một tiếng động nhỏ ngoài sân là cô đã thức giấc. Huống chi trước khi lên xe về, anh đã nhắn tin báo trước cho vợ. Khải tiếp tục gõ cửa mạnh hơn, giọng nói đã mất đi sự kiên nhẫn: “Lan ơi! Mở cửa cho anh. Em làm gì ở trong đó thế?”
Đáp lại anh chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng mưa ngoài trời ngày một nặng hạt. Sự mệt mỏi thể xác hòa lẫn với nỗi bực dọc tích tụ cả ngày khiến Khải mất bình tĩnh. Đầu óc anh bắt đầu tự vẽ ra những viễn cảnh tồi tệ. Dạo gần đây, hai vợ chồng thường xuyên xảy ra tranh cãi vì những chuyện vặt vãnh. Anh mải mê kiếm tiền, còn cô thì quay cuồng với việc dọn dẹp, chăm sóc gia đình và công việc hành chính ở văn phòng. Những cuộc trò chuyện thưa thớt dần, thay vào đó là những khoảng lặng đầy mệt mỏi. Có phải cô đang giận dỗi, đang cố tình phớt lờ anh để biểu tình? hay đã có chuyện gì không hay xảy ra?
Nỗi sợ hãi và cơn giận đẩy đỉnh điểm căng thẳng lên cao. Khải không thể chờ đợi thêm được nữa. Anh lùi lại một bước, lấy đà rồi dùng hết sức bình sinh đá mạnh vào cánh cửa gỗ.
Tiếng động lớn vang lên khô khốc, then cài cửa bằng sắt bên trong bị gãy đôi, cánh cửa bật tung ra, đập mạnh vào vách tường. Khải lao vào phòng, hơi thở dồn dập, định bụng sẽ buông lời trách móc. Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt khiến anh ngay lập tức tái mặt, toàn thân run rẩy, chiếc túi xách trên tay rơi bộp xuống sàn nhà.
Dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt nhòa, Lan không nằm trên giường. Cô đang gục ngã dưới sàn gạch lạnh ngắt, ngay sát cạnh chiếc bàn trang điểm. Gương mặt cô nhợt nhạt, không một chút huyết sắc, đôi môi khô khốc nứt nẻ. Điều khiến Khải kinh hoàng hơn cả là xung quanh cô, những tập hồ sơ thiết kế, những bản vẽ công trình bị xé rách loang lổ, vương vãi khắp nơi. Trên trán Lan có một vết bầm đỏ tím, dường như cô đã bị choáng váng rồi ngã đập đầu vào cạnh bàn trước khi ngất lịm đi.
“Lan! Lan ơi! Em làm sao thế này?”
Khải lao đến như một mũi tên, quỳ sụp xuống bên cạnh vợ. Anh nâng đầu cô lên, cảm nhận được hơi ấm của cô đang giảm dần, người cô run lên từng đợt vì cái lạnh của sàn nhà và những luồng gió lùa. Khải cuống cuồng lay gọi, nhưng Lan chỉ khẽ nhíu mày, phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt trong vô thức. Sự giận dữ, ích kỷ ban nãy trong lòng Khải hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một nỗi ân hận tột cùng, bóp nghẹt lấy tâm can anh.
Tại sao anh lại có thể nghĩ xấu về vợ mình như vậy? Tại sao anh lại vô tâm đến mức không nhận ra thời gian qua cô đã kiệt sức đến nhường nào? Khải bế xốc Lan lên chiếc giường nệm ấm áp, đắp chăn cẩn thận cho cô. Anh vội vã chạy vào nhà tắm, vắt một chiếc khăn ấm rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi và vết bầm trên trán cho vợ.
Nhìn ngắm gương mặt hốc hác, quầng thâm hằn sâu dưới mắt của Lan dưới ánh đèn, nước mắt Khải suýt trào ra. Đã bao lâu rồi anh không nhìn kỹ khuôn mặt người phụ nữ mình yêu thương? Có phải từ khi anh lao vào những chuyến công tác triền miên, những buổi tiếp khách thâu đêm suốt sáng với danh nghĩa “lo cho tương lai của gia đình”?
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Lan đặt trên bàn trang điểm bỗng chốc sáng đèn, rung lên bần bật. Khải giật mình, bước tới cầm lấy. Trên màn hình hiển thị hàng chục cuộc gọi nhỡ và những dòng tin nhắn dồn dập từ một người có tên là “Chị Mai – Trưởng phòng”. Khải run run mở tin nhắn gần nhất ra đọc:
“Lan ơi, hạn cuối nộp phương án thiết kế cho bên đối tác là sáng mai rồi. Chị biết hoàn cảnh em dạo này khó khăn, một mình vừa đi làm vừa cáng đáng gia đình, lại còn chuyện của mẹ nữa… Nhưng nếu ngày mai không có bản thiết kế hoàn chỉnh, dự án này của công ty sẽ đổ bể, mà vị trí của em cũng không giữ nổi đâu. Cố lên em, mọi người đang trông chờ vào em đấy!”
Khải bàng hoàng, chiếc điện thoại suýt nữa tuột khỏi tay. Chuyện của mẹ? Hoàn cảnh khó khăn? Đầu óc anh rối bời như một tơ vò. Mẹ của Lan ở quê vẫn khỏe mạnh cơ mà? Hai vợ chồng mới gửi tiền về biếu bà tháng trước. Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra sau lưng anh mà anh không hề hay biết?
Khải quay lại nhìn đống giấy tờ rách nát dưới sàn. Anh nhặt từng tờ lên, ghép chúng lại. Đó là bản phác thảo thiết kế kiến trúc cho một ngôi trường mầm non vùng cao – ước mơ lớn nhất mà Lan từng chia sẻ với anh, dự án mà cô đã dồn hết tâm huyết cả năm qua. Có vẻ như trong lúc kiệt sức và bế tịt ý tưởng, cô đã vô vọng xé nát chúng trước khi ngã quỵ.
Cơn giông ngoài trời vẫn gào rú. Khải ngồi bên mép giường, nắm chặt lấy bàn tay gầy gò, thô ráp của vợ. Sự bất lực và mặc cảm tội lỗi bao trùm lấy anh. Sáng mai là hạn chót, vợ anh thì đang hôn mê, còn những bản thiết kế – chiếc phao cứu sinh cho sự nghiệp của cô – thì đã biến thành những mảnh vụn. Anh phải làm gì để cứu vợ mình trong đêm nay?
Chương 2: Những Đốm Lửa Trong Đêm Giông
Tiếng sấm vang lên ầm đoàng như xé toạc bầu trời đêm. Lan khẽ động đậy, đôi mắt mệt mỏi từ từ mở ra. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là ánh đèn vàng ấm áp và gương mặt lo lắng, hốc hác của Khải đang ghé sát vào mình.
“Anh… Anh về bao giờ thế?” – Giọng Lan thào thào, cố gắng gượng dậy nhưng cơn choáng váng lại ập đến khiến cô ngã phịch xuống gối.
“Em nằm yên đấy đi! Đừng động đậy.” – Khải vội vã đỡ lấy vai vợ, giọng anh nghẹn ngào, pha lẫn chút trách móc nhẹ nhàng – “Em bị ngất xỉu dưới sàn, anh phải phá cửa vào. Em có biết anh sợ đến mức nào không? Tại sao em lại giấu anh nhiều chuyện như thế? Chuyện của mẹ là sao? Còn dự án này nữa?”
Lan nhìn thấy đống bản vẽ rách nát đã được Khải gom gọn gàng trên bàn, nước mắt cô bắt đầu tràn ra khỏi mi, lăn dài trên đôi gò má gầy guộc. Cô nghẹn ngào:
“Em xin lỗi… Em không muốn anh phải lo lắng khi đang đi công tác xa. Mẹ… mẹ bị bệnh khớp nặng, mấy tuần nay không đi lại được. Em không muốn anh bận tâm nên đã tự mình đón mẹ lên thành phố, gửi ở nhà một người quen để tiện đưa mẹ đi trị liệu bấm huyệt vào mỗi buổi chiều sau giờ làm. Tiền bạc tích lũy của hai đứa em đã dùng gần hết rồi… Cộng thêm áp lực của dự án này, em… em thực sự không chịu nổi nữa. Sáng mai là hạn chót, nhưng em bất lực quá. Em cảm thấy mình là một người vợ, một người con tồi tệ…”
You may also like
Khải lặng người đi. Anh ôm chầm lấy Lan vào lòng, để đầu cô tựa vào ngực mình. Hóa ra, trong lúc anh đang tự hào với những bản hợp đồng lớn, đang oán trách cô lạnh nhạt, thì một mình cô phải gánh vác cả một bầu trời giông bão. Cô vừa đi làm, vừa lo chạy chữa cho mẹ đẻ, lại vừa phải hoàn thành tiến độ công việc để giữ lại nguồn thu nhập cho gia đình. Sự im lặng của cô không phải là sự hờn dỗi, mà là sự hy sinh thầm lặng để anh yên tâm công tác.
“Không, người tồi tệ là anh.” – Khải siết chặt vòng tay, nước mắt anh rơi trên tóc vợ – “Anh mới là kẻ ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. Từ bây giờ, có chuyện gì, chúng ta cùng gánh vác. Em cứ ngủ đi, nghỉ ngơi đi. Mọi chuyện còn lại, cứ để anh lo.”
“Nhưng còn… còn bản thiết kế trường mầm non… Sáng mai họ cần rồi. Em đã làm hỏng nó…” – Lan thút thít, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn về phía bàn làm việc.
Khải nhìn đồng hồ, đã là mười hai giờ ba mươi phút đêm. Anh lau nước mắt cho vợ, đắp lại chăn cho cô rồi đứng dậy với ánh mắt kiên định:
“Anh từng học cùng ngành với em, dù dạo này anh làm quản lý kinh doanh nhưng những kiến thức căn bản anh không quên. Em đã có ý tưởng phác thảo sẵn rồi. Đêm nay, anh sẽ thức để hoàn thành nó thay em. Em phải tin tưởng chồng mình chứ!”
Lan nhìn chồng, trong lòng trào dâng một cảm xúc ấm áp đã lâu không tìm thấy. Cô khẽ gật đầu, nhắm mắt lại vì quá mệt mỏi, lòng thầm cầu nguyện.
Khải bước đến bàn làm việc, bật chiếc đèn bàn lên. Anh bắt đầu phân loại những mảnh giấy rách, cố gắng đọc những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy tâm huyết của vợ. Thế nhưng, áp lực quá lớn cộng với việc anh đã rời xa chuyên môn kỹ thuật thiết kế khá lâu khiến anh bắt đầu lúng túng. Những thông số kỹ thuật, những tỷ lệ bản vẽ khiến đầu óc anh căng thẳng. Tiếng mưa bên ngoài vẫn không ngừng rơi, thời gian thì trôi đi vùn vụt. Một tiếng… rồi hai tiếng trôi qua, Khải vẫn loay hoay với những nét vẽ chắp vá. Anh bắt đầu toát mồ hôi hột, tự hỏi liệu mình có kịp hoàn thành trước sáu giờ sáng hay không.
Đúng lúc Khải đang rơi vào trạng thái bế tắc nhất, chuông điện thoại của anh bỗng vang lên nhè nhẹ. Là số của Nam – người bạn thân thời đại học, hiện đang là một kiến trúc sư tự do có tiếng. Khải vội vã bấm nghe, giọng run rẩy: “Alo, Nam à? Sao giờ này ông chưa ngủ?”
Đầu dây bên kia, giọng Nam ngáp dài nhưng đầy quan tâm: “Tôi vừa thức đêm chạy bản vẽ xong, thấy facebook của ông vừa sáng đèn, lại nhớ ra hôm nay ông đi công tác về nên gọi thử xem sao. Có chuyện gì à? Sao nghe giọng ông căng thẳng thế?”
Như người đuối nước vớ được cọc, Khải không ngần ngại chia sẻ toàn bộ câu chuyện của Lan và tình huống ngặt nghèo hiện tại. Anh nói trong sự bất lực: “Tôi muốn giúp cô ấy, nhưng tay nghề của tôi lục nghề rồi, nhìn đống bản vẽ này tôi không biết phải sửa thế thuật thế nào cho kịp sáng mai…”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó là tiếng lạch cạch của bàn phím và tiếng thu dọn đồ đạc. Nam lên tiếng, giọng kiên quyết: “Gửi toàn bộ ảnh chụp các mảnh phác thảo của vợ ông qua cho tôi ngay. Bây giờ là hai giờ sáng. Tôi với ông sẽ làm việc qua mạng, tôi sẽ dựng lại file 3D trên máy tính cho, ông lo phần chỉnh sửa nội dung và các thông số chi tiết theo ghi chú của vợ ông. Nhanh lên, hai cái đầu lúc nào cũng tốt hơn một cái!”
Khải nghẹn ngào không nói nên lời: “Nam… cảm ơn ông. Giờ này còn làm phiền ông…”
“Bớt sáo rỗng đi bạn tôi! Ngày xưa đi học ông không cứu tôi mấy bàn thua trông thấy à? Lo mà cứu vợ ông trước đi!” – Nam cười lớn, xua tan không khí ảm đạm trong căn phòng.
Chương 3: Ánh Bình Minh Ấm Áp
Suốt bốn tiếng đồng hồ sau đó, căn phòng ngủ nhỏ trở thành một “chiến trường” thầm lặng. Khải vừa chăm chú nhìn màn hình máy tính, vừa liên tục trao đổi với Nam qua cuộc gọi trực tuyến. Những mảnh ghép rời rạc trong ý tưởng của Lan dần dần được Nam tái hiện lại một cách sinh động, hiện đại và tràn đầy tính nhân văn trên phần mềm đồ họa. Khải cẩn thận kiểm tra từng thông số kỹ thuật, chỉnh sửa từng góc bo tròn của bàn ghế học sinh, từng khoảng sân chơi an toàn theo đúng những dòng ghi chú nhỏ xíu mà Lan đã viết bên lề giấy.
Sự mệt mỏi của chuyến đi công tác dài ngày dường như biến mất, thay vào đó là một nguồn năng lượng mạnh mẽ được thúc đẩy bởi tình yêu thương vợ và sự trân trọng đối với người bạn thân đang thức trắng đêm cùng mình. Khải hiểu rằng, mỗi nét vẽ lúc này không chỉ là một công việc, mà là tương lai, là niềm tin và nụ cười của vợ anh.
Đến năm giờ ba mươi phút sáng, tiếng mưa giông ngoài trời đã ngớt hẳn, chỉ còn tiếng giọt nước tranh nhau rơi bộp bộp từ mái hiên xuống sân. Trên màn hình máy tính, một bản thiết kế ngôi trường mầm non hoàn chỉnh, đẹp đẽ và ấm cúng hiện ra. Khải thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ nhưng nụ cười đã nở trên môi.
“Xong rồi ông bạn già ơi! Đẹp xuất sắc!” – Nam nói qua loa máy tính, giọng đã khản đặc nhưng đầy hào hứng.
“Cảm ơn ông, Nam. Tôi thực sự không biết phải báo đáp ông thế nào.” – Khải xúc động nói.
“Vợ ông khỏe lại là được rồi. Giờ tôi đi chợp mắt một lát đây, sáng còn phải đi làm. Nhớ chăm sóc cô ấy cho tốt đấy nhé!” – Nam dặn dò rồi tắt máy.
Khải nhanh chóng xuất file bản vẽ, đóng gói cẩn thận rồi dùng email của Lan gửi thẳng đến hòm thư của chị Mai trưởng phòng, kèm theo một dòng tin nhắn ngắn gọn giải thích tình hình sức khỏe của Lan và xin phép cho cô được nghỉ ngơi một ngày.
Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới ló rạng, xua tan đi màn đêm tăm tối, Lan khẽ cựa mình tỉnh giấc. Cơn đau đầu đã giảm bớt, tinh thần cô cũng tỉnh táo hơn. Cô nhìn sang bên cạnh, chiếc bàn làm việc đã được dọn dẹp sạch sẽ. Khải đang gục đầu bên máy tính, ngủ thiếp đi vì quá mệt mỏi. Bên cạnh bàn là một bát cháo hành nghi ngút khói được đậy cẩn thận, kèm theo một tờ giấy chú thích bằng nét chữ mạnh mẽ của anh: “Cháo anh nấu sẵn, em dậy thì ăn cho nóng nhé. Bản thiết kế đã hoàn thành và gửi đi rồi. Mọi chuyện ổn cả, có anh ở đây rồi.”
Lan đưa tay che miệng, nước mắt hạnh phúc tuôn rơi. Cô bước nhẹ nhàng đến bên chồng, khoác cho anh chiếc áo ấm. Đúng lúc đó, điện thoại của cô tinh tinh thông báo có tin nhắn mới. Là của chị Mai:
“Lan ơi, bản thiết kế tuyệt vời lắm! Ban giám đốc và đối tác vừa xem qua lúc sáu giờ sáng, họ khen ngợi hết lời vì sự sáng tạo và tính nhân văn trong từng chi tiết. Dự án được thông qua rồi em nhé! Chị cũng biết chuyện em tự mình chăm sóc mẹ suốt thời gian qua rồi. Thật xin lỗi vì chị đã quá cứng nhắc. Chị Mai vừa chuyển khoản trước cho em một phần lương thưởng của dự án này để em lo cho bác. Cứ nghỉ ngơi vài ngày, chăm sóc mẹ cho thật tốt rồi đi làm lại nhé. Cố lên em!”
Lan nhìn sang Khải, đúng lúc anh cũng vừa tỉnh giấc vì tiếng động. Nhìn thấy vợ đứng đó khóc, anh hốt hoảng đứng bật dậy: “Em sao thế? Vẫn còn đau ở đâu à?”
Lan lắc đầu, cô lao vào lòng anh, ôm chặt lấy bờ vai vững chãi của chồng: “Không anh ơi… Em hạnh phúc quá. Bản thiết kế được duyệt rồi. Chị Mai còn giúp đỡ chi phí cho mẹ nữa…”
Khải mỉm cười rạng rỡ, cái ôm của anh như siết chặt thêm sợi dây gắn kết của hai vợ chồng. Anh nhận ra rằng, trong cuộc sống bộn bề này, những áp lực và lo toan có thể đôi lúc làm chúng ta xa cách, nhưng chỉ cần sự thấu hiểu, sẻ chia và lòng vị tha, mọi giông bão đều sẽ phải dừng lại sau cánh cửa.
Hơn thế nữa, anh thầm cảm ơn những bàn tay thầm lặng – người bạn thân thức thâu đêm không một lời oán thán, người quản lý nghiêm khắc nhưng giàu tình thương. Chính những điều tử tế thầm lặng ấy đã thắp lên đốm lửa ấm áp, giúp gia đình anh vượt qua đêm giông bão để đón nhận một ngày mới tràn ngập ánh bình minh.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.










