Đời Sống
Thiên mỉm cười rạng rỡ, hoàn toàn không biết gì về cuộc gặp gỡ định mệnh dưới ánh trăng đêm qua. Anh ôm lấy An.
Phần I: Hạnh Phúc Trên Nền Kính Vỡ
Mùi hoa ly và cẩm chướng hòa quyện trong căn hộ nhỏ, nhưng An không cảm thấy chút bình yên nào. Chỉ còn bảy ngày nữa là cô lên xe hoa với Thiên, một kỹ sư IT hiền lành, nhân hậu và yêu cô bằng một tình yêu kiên nhẫn. Đám cưới...
Đời Sống
Con gái tôi mười lăm tuổi, đang nằm trong phòng hồi sức đặc biệt. Bác sĩ nói thẳng: ung thư giai đoạn cuối, chỉ có máy thở mới giữ...
Con gái tôi mười lăm tuổi, đang nằm trong phòng hồi sức đặc biệt. Bác sĩ nói thẳng: ung thư giai đoạn cuối, chỉ có máy thở mới giữ được từng nhịp sống mong manh cho con.
Mỗi ngày tôi ngồi bên giường, nhìn lồng ngực con nhấp nhô theo tiếng máy, lòng đau đến tê dại. Con bé vẫn...
Đời Sống
Tiền bạc có thể thử lòng người. Và 30 Tết năm đó… đã cho tôi thấy rõ mình nên đứng ở đâu trong cuộc đời này.
30 Tết Tôi Không Cho Chị Chồng Vay Tiền, Mẹ Chồng Hất Tung Mâm Cỗ Và Đuổi Tôi Ra Khỏi Nhà
Ba mươi Tết năm đó, trời miền Bắc rét cắt da.
Gió lùa qua từng khe cửa, mang theo mùi khói bếp, mùi bánh chưng mới vớt, mùi Tết quen thuộc mà năm nào tôi cũng mong đợi.
Nhưng năm ấy,...
Đời Sống
Chia hết đất cát cho 3 con rồi mỗi tháng lại đến nhà một con ở nhờ, chỉ 4 tháng sau, ông lão mất hết mọi thứ, phải thuê...
Năm ông Bảy tròn 70 tuổi, mái tóc đã bạc trắng, lưng cũng hơi còng, nhưng đầu óc vẫn còn minh mẫn lắm. Cả đời làm lụng vất vả, dành dụm từng đồng, ông mới có được căn nhà cấp 4 khang trang và một ít đất ruộng ở quê. Ông có ba người con trai: Thắng – anh...
Đời Sống
Câu nói ngắt quãng giữa chừng, rồi màn hình tim đột ngột kéo dài thành một tiếng “tít” vô hồn.
Tôi vẫn nhớ rõ hôm cha tôi mất.
Phòng bệnh khi ấy chỉ có tiếng máy tim đếm từng nhịp yếu ớt, mùi thuốc sát trùng hăng nồng. Ông nằm trên giường, gầy đến mức tôi có thể thấy rõ từng khớp xương trên bàn tay nắm lấy tay tôi.
Cha thều thào:
“Cẩn thận… với mẹ con… bà ấy… không—”
Câu nói...
Đời Sống
Hôm đó, tôi về nhà sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Không báo trước. Chỉ muốn ôm con một cái cho đỡ nhớ. Cửa mở ra, nhà im phăng...
Vợ tôi mất được hai năm.
Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đành thuê một người phụ nữ về trông hai đứa nhỏ. Bà ta ngoài bốn mươi, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ, miệng lúc nào cũng “anh yên tâm, tôi thương trẻ con lắm”.
Tôi tin.
Vì tôi...
Con trai tôi chặt vai tôi xuống yên, còn con dâu thì hít thở nước muối vào, bảo đảm là ‘rửa sạch sẽ đi’. Chúng tôi gọi tôi là bà già vô dụng, ăn bám, sống chỉ phiền. Chúng tôi tưởng tượng tôi lú lẫn, yếu đuối, nói làm được gì ngoài than. Nhưng họ không biết suốt nhiều...
Đời Sống
Hơn hai tầng một nhỏ, san sát nhau. Không hoa tươi, không có người ghé thăm. Bà lau từng tấm bia, chăm sóc kỹ năng người đi đường tưởng...
Sáng nào đúng 6 giờ, người ta cũng thấy bà Hòa – một người phụ nữ nghèo, gầy gò – Yên tĩnh bước vào nghĩa trang phía sau bệnh viện huyện.
Không hương khói, không vá lỗi.
Bà chỉ mang theo một thùng nước, một chiếc nhẫn cũ và… một danh sách giấy đã về nhà.
Bà đi thẳng đến khu mộ...
Đời Sống
Tôi hiểu ra một điều, rất muộn nhưng cần thiết: Làm con, có thể nhẫn. Làm chồng, làm cha, không thể yếu
Tôi nhớ rất rõ cái buổi sáng vợ tôi sinh con.
Trời mưa lất phất, bệnh viện đông nghịt người. Tôi ngồi ngoài hành lang, tay cầm ly cà phê nguội ngắt, lòng thấp thỏm như lần đầu bước vào đời.
Gần trưa, y tá báo tin:
– Mẹ tròn con vuông.
Tôi thở phào, mắt cay cay. Đứa con trai đầu lòng...
Phần 1: Đường Về Quê Cũ
Chiếc Lexus LX600 màu đen bóng loáng lướt êm ru trên con đường cao tốc Hà Nội – Thái Bình, bỏ lại sau lưng những ồn ào và bụi bặm của chốn phồn hoa đô hội. Bên trong xe, mùi da thật thơm phức hòa quyện với tiếng nhạc không lời du dương tạo...














