Kh//inh thông gia ngh//èo h::èn đi chiếc Hon.da cũ ná/t đưa dâu, mẹ chú rể qu//át: “Đu::ổi cái ông già b::ẩn th::ỉu với cái đống đồng nát này về ngay đi”. 5 phút sau bà t/ái mặt ch/ết ngất khi thấy bố cô dâu mở cốp xe ra….

Kh//inh thông gia ngh//èo h::èn đi chiếc Hon.da cũ ná/t đưa dâu, mẹ chú rể qu//át: “Đu::ổi cái ông già b::ẩn th::ỉu với cái đống đồng nát này về ngay đi”. 5 phút sau bà t/ái mặt ch/ết ngất khi thấy bố cô dâu mở cốp xe ra….

Ngày rước dâu, bà Hằng diện chiếc áo dài nhung đỏ thẫm, cổ đeo đầy kiềng vàng, tay lấp lánh nhẫn kim cương. Bà đi ra đi vào, mắt liên tục liếc nhìn đồng hồ, miệng lầm bầm: “Giờ này mà nhà gái còn chưa đến. Đúng là tác phong nhà qu/ê, lề mề chậm chạp”.

Trước cổng biệt thự nhà bà Hằng, dàn siêu xe của khách khứa đỗ chật kín. Ai nấy đều váy áo xúng xính, nước hoa thơm phức. Đúng lúc không khí đang náo nhiệt nhất thì một âm thanh “phạch… phạch… phạch” vang lên, x/é t/oạc sự sang trọng của buổi tiệc. Kèm theo đó là một làn kh/ói trắ/ng khét lẹt bốc lên mù mịt.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cổng. Một chiếc xe máy Hon/da C/ub đời cổ, rỉ sét loang lổ, yếm xe vỡ nát được buộc chằng chịt bằng dây thun, đang ì ạch tiến vào sân. Người lái xe là một ông già gầy gò, da đen nhẻm, mặc bộ vest cũ kỹ rộng thùng thình, chân đi đôi dép da đã sờn mũi. Phía sau xe, Mai – cô dâu xinh đẹp – đang rụt rè ngồi, tay giữ chặt tà áo dài để không bị quấn vào nan hoa xe máy.

Bà Hằng ch//ết sững. Đó là ông Ba, bố đ/ẻ của Mai.

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên: “Trời ơi, thời đại nào rồi mà đưa dâu bằng cái xe đồng nát thế kia?”, “Nhà trai đi ô tô sang trọng đón, sao lại để bố đ/ẻ chở xe máy đến thế này?”, “Nhìn bẩn cả cái sân gạch”…

Mặt bà Hằng đỏ bừng, không phải vì vui mà vì /x/ấu h/ổ. Cơ/n gi/ận bốc lên ngùn ngụt, bà lao ra sân, giọng the thé át cả tiếng động cơ xe đang nổ giòn: “Ông làm cái trò gì thế này? Tôi đã bảo chỉ có cô dâu lên xe hoa về nhà chồng còn lại nhà trai không ai được đi theo cơ mà. Sao lại để cái ông già b/ẩn th/ỉu, đi cái đống đồng nát sắt vụn kia làm x/ấu m/ặt nhà tôi thế hả”?.

Ông Ba tắt máy, dựng chân chống giữa cạch một cái. Ông cười hiền khô, lấy tay lau mồ hôi trên trán: “Bà thông cảm, ô tô nhà bà đón thì đón, nhưng tục lệ quê tôi, bố phải tự tay đưa con gái đi một đoạn đường thì mới yên tâm. Cái xe này gắn bó với tôi mấy chục năm, tôi muốn dùng nó đưa cái Mai về nhà chồng cho ý nghĩa.”

Bà Hằng b/ĩu m/ôi, ánh mắt quét từ đầu đến chân ông Ba đầy vẻ khinh miệt: “Ý nghĩa cái nỗi gì! Ông nhìn xem, khói bụi mù mịt, dầu nhớt chảy ra bẩn hết cả sân nhà tôi rồi đây này. Ông cùng với cái thứ r/ác rư/ởi này về luôn đi, đừng đứng đây bẩ/n sân nhà tôi”…

… ông Ba vẫn không giận.

Ông chỉ gật đầu rất khẽ, rồi cúi xuống mở cốp chiếc Honda Cub cũ.

Một tiếng “cạch” vang lên, rất nhỏ, nhưng đủ để cả sân tiệc đang ồn ào bỗng im phăng phắc.

Bên trong cốp xe không phải đồ nghề sửa xe, cũng chẳng phải áo mưa hay chai nhớt như mọi người tưởng.

👉 Là một chiếc hộp gỗ mun, được bọc vải nhung xanh sẫm, cũ nhưng sạch sẽ đến lạ.
👉 Kèm theo đó là một xấp giấy tờ được ép plastic cẩn thận, xếp ngay ngắn.

Ông Ba nhẹ nhàng đặt chiếc hộp lên yên xe, rồi quay sang bà Hằng, giọng chậm rãi:

– “Tôi biết nhà bà giàu.
– Tôi cũng biết tôi nghèo.
– Nhưng trước khi về, cho phép tôi làm tròn phận người cha.”

Ông mở chiếc hộp.

Bên trong là sổ đỏ.
Không phải một cuốn.
👉 Ba cuốn.

Cả sân tiệc ồ lên.

Ông Ba tiếp tục lấy ra một phong bì dày, đặt lên trên:

– “Đây là 500 triệu tiền mặt.
– Của hồi môn tôi dành cho con gái tôi.”

Bà Hằng tái mặt, chân lảo đảo suýt ngã.

Nhưng chưa hết.

Ông Ba cầm xấp giấy tờ còn lại, đưa thẳng cho con rể:

– “Còn đây là hợp đồng chuyển nhượng 30% cổ phần trong xưởng gỗ xuất khẩu tôi đang đứng tên.
– Tôi làm cái xưởng đó hơn 20 năm. Không to như công ty nhà bà, nhưng nuôi sống hơn 60 công nhân.”

Không khí đông cứng.

Những ánh mắt khinh miệt ban nãy… giờ không ai dám thở mạnh.

Ông Ba nhìn lại chiếc Honda Cub, đưa tay vuốt nhẹ phần yếm xe đã bong sơn:

– “Cái xe này từng chở con tôi đi học suốt 12 năm.
– Chở tôi đi giao từng đơn gỗ lúc nửa đêm.
– Nó cũ, nhưng chưa bao giờ bỏ tôi giữa đường.”

Rồi ông ngẩng lên, nhìn thẳng bà Hằng:

– “Còn người thì… giàu hay nghèo,
không nằm ở cái xe,
mà nằm ở cái tâm.”

Bà Hằng choáng váng thật sự, tim đập loạn, mắt tối sầm lại.

👉 Bà ngất xỉu ngay trước sân, giữa tiếng hô hoán thất thanh.

Mai òa khóc, lao tới ôm chặt lấy bố:

– “Con xin lỗi bố… vì con đã không dám nói…”

Ông Ba xoa đầu con gái, giọng hiền như gió:

– “Không sao đâu con.
Hôm nay bố không đến để khoe tiền.
👉 Bố đến để người ta biết:
Con gái bố, không phải đi lấy chồng để xin xỏ ai cả.”

Chiếc Honda Cub vẫn dựng ở đó, lặng lẽ, dính chút dầu nhớt nơi sân gạch sang trọng.

Nhưng từ khoảnh khắc ấy…

👉 Không còn ai dám gọi nó là đồng nát nữa.