Ngày Vợ Về Ngoại, Tôi Ngủ Cùng Con Gái – Đêm Đồ Con Bé Thì Thầm Một Câu Khiến Tôi Rùng Mình Suốt Đêm..

Ngày Vợ Về Ngoại, Tôi Ngủ Cùng Con Gái – Đêm Đồ Con Bé Thì Thầm Một Câu Khiến Tôi Rùng Mình Suốt Đêm..

Vợ tôi về ngoại đột ngột vào một buổi chiều mưa. Cô ấy bảo mẹ bị đau lưng, cần người chăm vài hôm. Tôi gật đầu, không hỏi nhiều. Giữa chúng tôi dạo này ít nói chuyện, mỗi người đều mệt mỏi theo cách riêng.

Con gái tôi, bé Hà My, mới tám tuổi, nằng nặc đòi ngủ cùng bố. Từ ngày mẹ hay cáu gắt, con bé trở nên bám tôi hơn. Tôi trải nệm dưới sàn, bật đèn ngủ màu vàng nhạt, nghĩ đơn giản chỉ là một đêm bình thường.

Khoảng gần nửa đêm, tôi đang lơ mơ thì Hà My xoay người, áp sát lại. Giọng con bé nhỏ và run:

“Bố ơi… mẹ có ghét con không?”

Tôi mở mắt, tim chợt thắt lại. Tôi vuốt tóc con, trấn an rằng mẹ chỉ mệt, không phải ghét con. Hà My im lặng rất lâu, rồi lại thì thầm một câu khiến tôi tỉnh hẳn:

“Con nghe mẹ nói… chỉ cần bố không ở nhà, mọi thứ sẽ dễ thở hơn.”

Tôi ngồi bật dậy. Căn phòng yên ắng đến mức nghe rõ tiếng mưa lộp bộp ngoài hiên. Tôi hỏi con nghe ở đâu, khi nào. Hà My nói là mấy lần giả vờ ngủ, nghe mẹ nói chuyện điện thoại trong bếp. Con bé không hiểu hết, chỉ nhớ được câu đó.

Tôi nằm xuống, nhưng không sao chợp mắt nổi. Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt chi tiết nhỏ suốt nhiều tháng qua: vợ hay thở dài, hay cáu với con, thường xuyên im lặng khi tôi nói chuyện, những cuộc gọi lén lút vào ban đêm.

Đêm đó, tôi nằm cạnh con gái, nghe tiếng thở đều đều của con mà lòng nặng trĩu. Tôi bắt đầu tự hỏi: liệu tôi có đang vô tình trở thành người thừa trong chính gia đình mình không?

Và điều khiến tôi rùng mình không phải là lời thì thầm của con bé, mà là cảm giác… con tôi đang phải chịu những điều nó không đủ tuổi để hiểu.

Sáng hôm sau, tôi đưa Hà My đi học sớm hơn thường lệ. Con bé vẫn cười, nhưng nụ cười gượng gạo. Trên đường, nó hỏi tôi một câu rất ngây thơ:

“Bố ơi, nếu bố mẹ không ở chung nữa, con ở với ai?”

Tôi thắng xe lại, tim đập mạnh. Tôi không trả lời ngay, chỉ nói rằng bố mẹ vẫn là bố mẹ của con, dù chuyện gì xảy ra. Hà My gật đầu, không hỏi thêm, nhưng ánh mắt thì buồn hơn mọi khi.

Cả ngày hôm đó, tôi không tập trung làm việc nổi. Những lời con nói đêm qua cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Tôi bắt đầu nhớ lại từng thay đổi của vợ suốt hai năm gần đây.

Từ một người phụ nữ hay cười, hay kể chuyện cơ quan, vợ tôi dần trở nên lặng lẽ. Cô ấy hay về muộn, thường xuyên ôm điện thoại, và đặc biệt… ít khi còn ôm con. Tôi từng nghĩ đó là do áp lực công việc, do tuổi tác, do cuộc sống mệt mỏi.

Nhưng có lẽ tôi đã sai.

Buổi tối, khi gọi điện hỏi thăm, vợ tôi nói chuyện rất nhanh, bảo mọi thứ ổn, rồi cúp máy. Tôi nghe được tiếng tivi ở đầu dây bên kia, nhưng không phải chương trình quen thuộc của mẹ vợ. Tôi bắt đầu thấy bất an.

Hai ngày sau, tôi quyết định xin nghỉ làm nửa buổi, chạy xe về nhà ngoại mà không báo trước. Tôi không nghi ngờ ngoại tình, cũng không định gây chuyện. Tôi chỉ muốn nghe vợ nói thật một lần.

Khi tôi đến nơi, vợ đang ngồi trong bếp, mẹ vợ thì nằm trong phòng xem điện thoại, hoàn toàn không có vẻ đau ốm gì nghiêm trọng. Vợ tôi giật mình khi thấy tôi.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau, không ai nói trước. Cuối cùng, tôi hỏi:

“Em có chuyện gì giấu anh không?”

Vợ tôi bật khóc. Cô ấy nói rằng cô ấy kiệt sức, không phải vì tôi, mà vì cảm giác làm mẹ. Cô ấy thấy mình không đủ kiên nhẫn, không đủ dịu dàng, và mỗi khi nhìn con, cô ấy lại thấy tội lỗi. Cô ấy sợ ở gần con, sợ làm con tổn thương bằng những lời nói trong lúc nóng giận.

“Em không ghét con… em ghét chính mình,” vợ tôi nói.

Tôi lặng người. Tôi chưa từng nghĩ tới điều đó. Tôi cứ tưởng làm mẹ là bản năng, là tự nhiên, là ai cũng làm được.

Nhưng rõ ràng, không phải ai cũng được chuẩn bị cho vai trò đó.

Chúng tôi ngồi nói chuyện đến tận khuya. Lần đầu tiên sau nhiều năm, vợ tôi kể hết mọi áp lực mà cô ấy giấu kín: từ việc vừa đi làm, vừa chăm con, vừa cố làm tròn vai dâu con, đến cảm giác bị so sánh với những “người mẹ hoàn hảo” trên mạng xã hội.

Cô ấy nói rằng nhiều đêm nhìn Hà My ngủ, cô ấy vừa thương vừa sợ. Thương vì con ngoan, sợ vì chính mình không đủ bình tĩnh để làm chỗ dựa cho con. Những câu nói qua điện thoại mà Hà My nghe được, thực ra là vợ tôi than thở với bạn thân, không phải nói xấu gia đình, mà là mong có không gian để thở.

Tôi nhận ra một điều đau lòng: tôi đã ở bên cạnh, nhưng không thật sự lắng nghe.

Chúng tôi quyết định cùng nhau đi tư vấn tâm lý gia đình. Không phải vì hôn nhân sắp đổ vỡ, mà vì chúng tôi không muốn con gái lớn lên trong im lặng và hiểu lầm. Hà My cũng được khuyến khích nói ra cảm xúc, thay vì giữ trong lòng.

Những ngày sau đó, tôi chủ động dành nhiều thời gian cho con hơn. Không phải để “bù đắp”, mà để con thấy rằng cảm xúc của con là quan trọng. Vợ tôi cũng học cách tạm dừng khi quá mệt, không tự ép mình trở thành một hình mẫu hoàn hảo.

Một tối, Hà My lại ngủ cùng tôi. Con bé ôm tôi rất chặt và nói:

“Con thích bố mẹ nói chuyện với nhau hơn là im lặng.”

Tôi ôm con, lần này lòng nhẹ hơn rất nhiều. Tôi hiểu rằng điều khiến tôi rùng mình đêm hôm đó không phải lời nói của con, mà là sự thật rằng một đứa trẻ có thể cảm nhận được mọi rạn nứt, dù người lớn cố giấu đến đâu.

Giữ gia đình không phải là chịu đựng trong im lặng, mà là đối diện, nói ra và cùng nhau sửa chữa.