Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc – Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Chết Điếng Khi Biết Sự Thật.
Con gái tôi – bé Thảo My, 10 tuổi – trước đây rất thích về nhà ngoại. Mỗi cuối tuần, chỉ cần tôi nói “Chiều nay về ngoại nha con”, con bé đã nhảy cẫng lên, tự xếp quần áo, còn mang theo cả tập vở để khoe với bà.
Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi cách đây hơn hai tháng.
Lần đầu tiên tôi nhận ra điều bất thường là vào một buổi tối Chủ nhật. Tôi vừa dắt xe vào sân thì Thảo My từ trong nhà ngoại chạy ra, mặt đỏ bừng, mắt sưng húp. Con bé lao thẳng lên xe, ôm chặt lưng tôi mà nức nở.
“Con sao vậy?” – tôi hỏi.
Thảo My lắc đầu, khóc không thành tiếng.
Tôi nghĩ có thể con nhớ nhà, hoặc bị ai đó trêu. Nhưng rồi… tuần sau, rồi tuần sau nữa, tình trạng ấy lặp lại. Cứ mỗi lần về từ nhà ngoại, con bé đều khóc. Không phải khóc lớn, mà là khóc nấc, nghẹn lại, như cố kìm nén.
Đáng sợ nhất là ánh mắt của con. Không còn trong veo như trước, mà lúc nào cũng tránh né, sợ sệt. Tôi hỏi thì con chỉ nói:
“Con mệt.”
Hoặc:
“Con không muốn nói.”
Tôi đem chuyện kể với chồng – anh Hùng. Anh gạt đi:
“Chắc con dỗi gì thôi. Nhà ngoại toàn người thân, có gì đâu mà lo.”
Nhưng là mẹ, tôi không thể không lo. Trực giác mách bảo tôi rằng có điều gì đó rất sai.
Một lần, tôi vô tình nghe Thảo My nói mớ trong lúc ngủ:
“Con xin lỗi… con xin lỗi mà…”
Tôi lạnh sống lưng. Một đứa trẻ 10 tuổi thì phải xin lỗi ai? Vì điều gì?
Đêm đó, tôi gần như không ngủ. Sáng hôm sau, tôi lục ngăn kéo cũ, lấy ra một chiếc máy ghi âm nhỏ – món đồ tôi từng dùng khi đi làm thêm bán hàng online.
Tôi lưỡng lự rất lâu. Gắn máy ghi âm cho con – tôi thấy mình như đang phản bội chính con gái. Nhưng nếu không làm vậy, tôi sợ mình sẽ bỏ lỡ điều gì đó không thể cứu vãn.
Cuối cùng, tôi gắn chiếc máy vào ngăn nhỏ trong cặp của Thảo My, giả vờ chỉnh lại sách vở rồi nói:
“Con sang ngoại chơi ngoan nha.”
Khi con bé quay lưng đi, tôi không ngờ rằng…
sự thật sắp nghe được lại khiến tôi chết điếng.
Buổi chiều hôm đó dài hơn bao giờ hết. Tôi ở nhà mà lòng như có lửa đốt. Cứ vài phút lại nhìn đồng hồ, rồi lại tự trách mình: Hay mình đa nghi quá?
Đến tối, khi Thảo My về, con bé vẫn như mọi lần – mặt tái, mắt đỏ, lặng lẽ ăn cơm rồi vào phòng. Tôi cố tỏ ra bình thường, chờ đến khi con ngủ say mới lén lấy chiếc máy ghi âm ra.
Tôi cầm nó trên tay mà run.
Tôi sợ nghe. Nhưng tôi còn sợ không nghe hơn.
Đoạn đầu chỉ là tiếng xe, tiếng gió. Rồi tiếng nói quen thuộc vang lên – giọng mẹ tôi, bà ngoại của Thảo My.
“Con gái, sao hôm nay học dốt vậy?”
Giọng Thảo My nhỏ xíu:
“Dạ… con được 8 điểm.”
“8 điểm mà cũng gọi là khá à? Mày nhìn con nhà người ta đi!”
Tôi nuốt khan. Mẹ tôi vốn khó tính, nhưng đến đây vẫn chưa phải điều khiến tôi sợ.
Rồi một giọng đàn ông vang lên. Là cậu Tâm – em trai ruột của tôi, sống chung nhà với mẹ.
“Con gái con đứa mà yếu đuối vậy? Mới có mấy lời đã khóc.”
Tiếp theo là âm thanh khiến tim tôi thắt lại – tiếng khóc bị nén của Thảo My.
“Con xin lỗi… con sẽ cố gắng hơn…”
Giọng mẹ tôi gay gắt:
“Khóc cái gì? Ở đây tao dạy cho nên người. Ở nhà mày chiều nó quá rồi!”
Rồi đến đoạn khiến tôi phải bịt miệng để không bật khóc.
Cậu Tâm nói, giọng lạnh tanh:
“Không nghe lời là chú nói cho ba mẹ mày biết mày hỗn. Lúc đó coi ai bênh mày.”
Thảo My nức nở:
“Con sợ… con không dám nói đâu…”
Tôi tắt máy. Không dám nghe tiếp.
Tay tôi run đến mức không cầm nổi điện thoại.
Hóa ra, con tôi không bị đánh. Nhưng con bị đe dọa, bị chê bai, bị tổn thương tinh thần mỗi ngày. Một đứa trẻ 10 tuổi bị người lớn áp đặt, so sánh, làm cho sợ hãi đến mức không dám mở miệng.
Tôi sang phòng con, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ mà nước mắt chảy không ngừng. Tôi nhận ra mình đã sai ở một điểm chí mạng:
Tôi nghĩ rằng “người thân thì không thể làm tổn thương nhau”.
Đêm đó, tôi mở lại máy ghi âm, nghe thêm vài đoạn nữa. Mỗi đoạn là một nhát dao. Không có bạo lực thể xác, nhưng từng câu nói đủ khiến một đứa trẻ tự ti, sợ hãi, nghĩ rằng mình vô dụng.
Tôi biết… nếu không dừng lại, con tôi sẽ mang vết thương này suốt cả đời.
Sáng hôm sau, tôi cho Thảo My nghỉ học. Tôi ôm con vào lòng, lần đầu tiên hỏi thẳng:
“Ở nhà ngoại… có ai làm con buồn không?”
Con bé im lặng rất lâu. Rồi bật khóc nức nở.
“Mẹ ơi… con sợ nói ra mẹ giận bà… con sợ chú Tâm…”
Tôi nghe mà đau như bị bóp nghẹt tim. Tôi nói với con, từng chữ một:
“Không ai được quyền làm con sợ. Kể cả người thân.”
Chiều hôm đó, tôi và chồng sang nhà ngoại. Tôi không la hét. Không khóc lóc. Tôi bật máy ghi âm, đặt lên bàn.
Mẹ tôi sững sờ.
Cậu Tâm tái mặt.
Không ai nói được câu nào khi nghe chính giọng mình vang lên.
Tôi chỉ nói một câu:
“Nếu đây là cách dạy con, thì từ nay con tôi sẽ không về đây nữa.”
Mẹ tôi nổi giận, nói tôi hỗn, nói tôi làm quá. Nhưng lần này, tôi không lùi. Tôi hiểu rằng bảo vệ con quan trọng hơn việc làm hài lòng người lớn.
Từ đó, Thảo My không còn về nhà ngoại một mình. Tôi cho con đi tư vấn tâm lý trẻ em. Những đêm đầu, con vẫn khóc trong mơ. Nhưng dần dần, con cười lại.
Và tôi hiểu ra một điều đau lòng nhưng cần thiết:
Không phải mọi tổn thương đều để lại vết bầm. Có những tổn thương chỉ để lại nỗi sợ.











