Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra….

Gặp Lại Người Yêu Cũ Bán cá ở Chợ Tôi Đứng Nhìn – Nhưng Khi Theo Chân Cô Về Phòng Trợ Tôi Bật Khóc Nức Nở, Hóa Ra….

Tôi gặp lại Hà vào một buổi sáng mưa lất phất, ngay khu chợ đầu mối gần phòng trọ nơi tôi đang ở. Chợ đông, tanh mùi cá tươi, tiếng dao thớt chan chát, người mua kẻ bán chen chúc. Tôi chỉ định ghé mua ít rau, nhưng ánh mắt lại bị hút chặt bởi dáng người quen thuộc phía cuối dãy cá.

Hà đứng đó, cúi người thoăn thoắt làm cá. Mái tóc buộc cao, gương mặt gầy hơn xưa, làn da sạm nắng. Không còn là cô sinh viên năm nào tôi từng yêu đến điên dại, cũng chẳng còn chiếc váy trắng dịu dàng hay nụ cười vô tư. Trước mắt tôi là một người phụ nữ lam lũ, tay lạnh ngắt vì nước đá, áo mưa mỏng dính bám sát người.

Tôi đứng chết lặng. Ba năm rồi. Ba năm kể từ ngày Hà rời bỏ tôi không một lời giải thích, chỉ để lại một tin nhắn ngắn ngủi: “Em xin lỗi, em không thể tiếp tục.”

Tôi từng tìm cô khắp nơi. Gọi không nghe, nhắn không trả lời. Tôi đã nghĩ mình bị phản bội, nghĩ Hà có người khác, nghĩ rằng những năm tháng yêu nhau chỉ là trò đùa.

Vậy mà giờ đây, Hà lại đứng trước mặt tôi, bán cá giữa chợ.

Hà không nhận ra tôi ngay. Phải đến khi tôi bước lại gần, gọi khẽ:
“Hà…”

Cô giật mình. Con dao trong tay khựng lại. Ánh mắt Hà ngẩng lên, chạm vào tôi. Tôi thấy rõ sự hoảng hốt, rồi bối rối, rồi tránh né. Hà quay đi, cúi gằm mặt, giọng khàn khàn:
“Anh… mua cá không?”

Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào ngực tôi.

Tôi không trả lời. Chỉ đứng đó nhìn cô làm cá cho người khác. Mỗi động tác quen thuộc ấy khiến tôi nhớ lại những ngày Hà từng nấu ăn trong căn phòng trọ nhỏ, vừa làm vừa cười, bảo sau này nghèo cũng được, miễn là có nhau.

Chợ vãn dần. Hà thu dọn đồ, xách thùng cá rỗng đi ra. Tôi theo sau, không nói gì. Hà bước nhanh, nhưng không ngăn tôi.

Đến khu phòng trọ cũ kỹ cuối hẻm, Hà dừng lại trước một căn phòng chật hẹp, tường bong tróc, mái tôn gỉ sét.

“Anh về đi,” Hà nói nhỏ.

Nhưng tôi nhìn cánh cửa phòng trọ đó, tim bỗng thắt lại. Một cảm giác bất an trào lên dữ dội. Tôi biết, nếu hôm nay tôi quay lưng, có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ biết được sự thật…

“Anh đừng quay lại vì thương hại. Nếu anh đi, thì đi hẳn. Đừng cho con hy vọng.”

Tôi nhìn đứa bé đang ngủ mê man.
Một giọt nước mắt rơi xuống bàn tay bé xíu.

Tôi thì thầm:
“Anh không đi nữa.”

Hà lắc đầu:
“Anh không hiểu đâu…”

Tôi ngẩng lên, lau nước mắt:
“Anh hiểu rồi. Hiểu vì sao ba năm trước em biến mất. Hiểu vì sao em chọn khổ một mình.”

Tôi nắm chặt tay Hà:
“Nhưng lần này… anh chọn ở lại.”

Ngoài trời, mưa rơi nặng hạt hơn.

Còn trong căn phòng trọ nhỏ ấy, lần đầu tiên sau ba năm, một gia đình thật sự tồn tại — dù mong manh, nhưng không còn đơn độc nữa.