Một sinh viên đi làm thêm được thuê dọn nhà cho bà lão sống một mình. Biết bà bị b/ệnh, cậu chủ động nấu cơm, đi chợ, đưa bà đi khám. Trước khi qua đời, bà không trả tiền lương mà chỉ để lại 1 lá thứ khiến cậu ch///ết lặng

Một sinh viên đi làm thêm được thuê dọn nhà cho bà lão sống một mình. Biết bà bị b/ệnh, cậu chủ động nấu cơm, đi chợ, đưa bà đi khám. Trước khi qua đời, bà không trả tiền lương mà chỉ để lại 1 lá thứ khiến cậu ch///ết lặng

Tôi là Huy, 21 tuổi, sinh viên năm ba một trường đại học ở Đà Nẵng. Để kiếm tiền trang trải học phí và sinh hoạt, tôi nhận đủ loại việc làm thêm, từ gia sư đến phụ quán cà phê. Một hôm, qua một nhóm tìm việc trên mạng, tôi được thuê dọn dẹp nhà cho bà Sáu, một bà lão sống một mình trong con hẻm nhỏ gần biển.

Lần đầu đến nhà, tôi thấy bà Sáu gầy gò, tóc bạc phơ, đôi tay run run chống gậy. Căn nhà cấp bốn của bà đơn sơ, đầy những món đồ cũ kỹ: chiếc radio hỏng, vài tấm ảnh mờ nhạt trên tường, và một chiếc giường gỗ đã bạc màu. Bà kể mình bị thấp khớp và huyết áp cao, đi lại khó khăn, nên cần người dọn dẹp tuần một lần. Công việc đơn giản – quét nhà, lau bụi, rửa chén – và bà hứa trả tôi 200 nghìn mỗi buổi. Với một sinh viên như tôi, số tiền đó không nhỏ.

Những lần sau, tôi để ý bà Sáu sống rất tằn tiện. Tủ lạnh chỉ có vài quả trứng và bó rau héo, bữa ăn của bà thường là cơm nguội chan nước mắm. Hỏi ra, bà bảo con cái đều ở xa, không ai chăm sóc, mà bà cũng không muốn làm phiền. Thương bà, tôi bắt đầu dành thêm thời gian sau giờ dọn dẹp để đi chợ, mua ít thịt, cá, nấu cho bà vài món ăn tử tế. Bà khen tôi nấu ngon, mắt sáng lên khi ăn bát canh chua tôi làm. Có hôm, thấy bà kêu đau khớp, tôi chở bà đi khám, kiên nhẫn ngồi chờ lấy thuốc. Bà nắm tay tôi, nói: “Cháu giống thằng út nhà bà ngày xưa, tốt bụng lắm.”

Từ đó, mỗi tuần tôi không chỉ đến dọn nhà nữa.

Tôi đi chợ, nấu cơm, thay bóng đèn hỏng, sửa lại cánh cửa gỗ kêu cót két. Có hôm bà Sáu ho nhiều quá, tôi xin nghỉ học buổi chiều để chở bà đi khám. Bác sĩ bảo tim bà yếu, tuổi cao rồi, cần có người chăm sóc.

Bà chỉ cười hiền:

— Bà quen rồi. Có cháu ghé qua là bà vui lắm.

Thỉnh thoảng, bà lôi từ chiếc tủ gỗ cũ ra vài tấm ảnh đen trắng. Trong ảnh là một gia đình bốn người: một người đàn ông mặc quân phục, một người phụ nữ trẻ bế đứa bé trai.

— Đây là chồng bà… mất lâu rồi. Còn hai đứa con… mỗi đứa một nơi.

Tôi hỏi sao họ không về.

Bà chỉ khẽ lắc đầu.

— Người già nhiều khi… trở thành gánh nặng.

Tôi nghe mà thấy nghèn nghẹn.

Từ đó, tôi càng chăm bà nhiều hơn. Có hôm tôi còn ở lại ăn cơm với bà, nghe bà kể chuyện ngày xưa, chuyện chiến tranh, chuyện những ngày bán cá ngoài chợ nuôi con.

Thời gian trôi nhanh.

Một buổi chiều cuối năm, khi tôi đến dọn nhà, cửa không khóa. Trong nhà yên lặng lạ thường.

Bà Sáu nằm trên giường, mắt nhắm lại.

Bác sĩ sau đó nói bà đã qua đời từ sáng.

Tôi đứng lặng bên giường, cảm giác như mất đi một người thân.

Tang lễ của bà rất đơn giản. Hàng xóm trong hẻm góp tiền lo hậu sự. Hai người con của bà không thấy xuất hiện.

Sau khi mọi chuyện xong xuôi, tôi nhớ ra bà chưa trả tiền công cho tôi gần hai tháng.

Tôi cũng không nghĩ nhiều, chỉ định quay lại dọn nốt đồ trong nhà giúp hàng xóm.

Khi dọn chiếc tủ gỗ cũ, tôi phát hiện một phong bì đặt ngay ngắn bên trong, trên đó ghi bằng nét chữ run run:

“Gửi Huy.”

Tôi mở ra.

Bên trong không phải tiền.

Chỉ có một lá thư viết tay.

Tay tôi run lên khi đọc.

“Huy à,
Nếu cháu đọc được lá thư này thì chắc bà đã đi xa rồi.
Bà xin lỗi vì không trả lương cho cháu như đã hứa.
Không phải bà quên… mà vì bà muốn giữ cháu ở lại lâu hơn một chút.”

Tôi nghẹn lại.

Những dòng chữ tiếp theo khiến tim tôi thắt lại.

“Bà có hai đứa con, nhưng đã nhiều năm chúng không về.
Cháu là người duy nhất nấu cơm cho bà ăn, chở bà đi khám, ngồi nghe bà kể chuyện.
Bà biết cháu làm tất cả không phải vì tiền.”

Tôi phải dừng lại lau nước mắt.

Ở cuối lá thư, bà viết:

“Trong ngăn kéo dưới cùng của tủ gỗ, bà để lại thứ này.
Bà mong cháu nhận, vì đó là điều cuối cùng bà có thể làm cho cháu.”

Tôi vội mở ngăn kéo.

Bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm.

Số tiền trong đó: 1 tỷ đồng.

Tôi chết lặng.

Nhưng đó chưa phải điều khiến tôi sốc nhất.

Kẹp trong cuốn sổ là một tờ giấy công chứng.

Tôi đọc mà tay run bần bật.

Đó là giấy nhận con nuôi.

Tên người con: Nguyễn Minh Huy – chính là tôi.

Dòng cuối cùng trong thư bà viết:

“Bà không còn gì nhiều.
Chỉ mong từ giờ… cháu không còn phải nói mình không có bà nữa.”

Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà cũ kỹ, nước mắt rơi không ngừng.

Trong căn nhà nhỏ im lặng ấy, tôi chợt hiểu ra một điều:

Suốt những tháng ngày qua…

Tôi nghĩ mình đang giúp một bà lão cô đơn.

Nhưng hóa ra…

bà đã coi tôi như đứa cháu ruột từ rất lâu rồi.