Thấy vợ mặc đồ c::ũ đi tiệc, chồng Giám đốc n//ém 300k giọng kh//inh b//ỉ: “Cô đi mua ngay cái váy khác thay cho tôi”. Nào ng//ờ 30 phút sau khiến cả công ty h//ỗn lo///ạn, còn người chồng thì ng/ã q/u//ỵ vì s//ốc…
Tôi tên Vân, 34t, từng là một biên tập viên sách, nhưng sau khi si//nh b//é thứ hai, tôi lui về làm tự do và b/án hà//ng on//line để tiện chăm sóc gia đình. Chồng tôi – Thành – hiện là Giám đốc Sáng tạo của một tập đoàn truyền thông lớn.
Trong mắt mọi người, Thành là biểu tượng của sự thành đạt: vest phẳng lỳ, nước hoa mùi gỗ đàn hương, phong thái đĩnh đạc. Còn tôi, trong mắt anh dạo gần đây, chỉ là một nốt trầm nhạt nhòa bên cạnh bản nhạc rực rỡ của anh.
Hôm nay là tiệc “Year End Party” của tập đoàn, tổ chức tại một trung tâm hội nghị sang trọng bậc nhất Sài Gòn. Chủ đề là “The Shine” (Sự Tỏa Sáng). Thành dặn tôi phải chuẩn bị thật kỹ vì sếp tổng người Pháp sẽ tham dự.
Tôi đứng trước gương, vuốt phẳng chiếc váy lụa màu xanh cổ vịt. Đây không phải váy mới, nó là món quà tôi tự thưởng cho mình 4 năm trước khi nhận nhuận bút cuốn sách đầu tay. Tôi đã khéo léo đính thêm một chiếc cài áo ngọc trai để che đi vết sờn nhỏ ở eo. Với tôi, nó vừa vặn, thanh lịch và mang nhiều kỷ niệm.
Cánh cửa phòng bật mở. Thành bước vào, đang chỉnh lại chiếc cà vạt Her/mès. Anh liếc nhìn tôi qua gương, nụ cười trên môi tắt ngấm. Anh quay người lại, nhíu mày: – Em định mặc cái này đi thật đấy à? – Em thấy nó vẫn đẹp mà anh. Màu này tôn da, với lại… – Đẹp gì mà đẹp! – Thành gắt lên, cắt ngang lời tôi – Cái váy này em mặc đi đám cưới cái Lan năm ngoái, rồi tiệc đầy tháng con sếp Hùng em cũng mặc. Em không thấy nhàm chán à? Vợ Giám đốc Sáng tạo mà ăn mặc như mấy bà cô đi họp phụ huynh thế?
Tôi sững sờ, tay vô thức nắm chặt tà váy. – Nhưng giờ sát giờ rồi, em…
Thành thở hắt ra, rút ví. Anh rút ra một tờ 100 ngàn và 1 tờ 200 ngàn, vò nhẹ rồi ném xuống mặt bàn trang điểm. Tờ tiền trượt đi, rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo. – Cầm lấy 300 đi. Xuống ngay cái cửa hàng ở sảnh chung cư, mua tạm cái váy nào nhìn mốt một chút. Đừng để người ta bảo tôi ki//ệt s//ỉ không lo nổi cho vợ. Nhanh lên, tôi xuống xe đợi.
Tiếng cánh cửa đóng sầm lại khiến tôi giật mình. Tôi nhìn 2 tờ tiền nằm chỏng chơ dưới đất. 300 ngàn cho một sĩ diện của chồng. Anh nghĩ tôi là ai? Một con ma-nơ-canh cần đắp vải mới lên để anh nở mày nở mặt? Mà 300 nghìn của anh thì mua được cái gì mốt??
Sự tự ái dâng lên ngh/ẹn đắng cổ họng. Tôi muốn x/é n/át tờ tiền đó, hoặc thay đồ ng//ủ ở nhà luôn cho xong. Nhưng lý trí của một người phụ nữ trưởng thành giữ tôi lại. Tôi nhặt tờ tiền lên và….
…tôi nhặt tờ tiền lên và bước thẳng vào phòng làm việc nhỏ của mình.
Trong ngăn kéo, tôi lấy ra chiếc phong bì cũ đựng bản hợp đồng nhuận bút vừa được gia hạn. Tuần trước, nhà xuất bản thông báo họ sẽ tái bản cuốn sách đầu tay của tôi, kèm theo lời mời ký hợp đồng cho dự án mới. Tôi đã định bụng tối nay mới nói với Thành – muốn cho anh một bất ngờ nho nhỏ.
Nhưng giây phút ấy, tôi bỗng thấy buồn cười cho chính mình. Bốn năm qua, tôi lui về hậu trường, vừa nuôi con, vừa bán hàng online, vừa viết thuê. Trong mắt anh, tất cả những cố gắng ấy gọn lại thành… “mấy bà cô đi họp phụ huynh”.
Tôi gấp phong bì lại, bỏ vào túi xách.
Không phải để khoe tiền.
Mà để tự nhắc mình: tôi chưa từng là cái bóng của ai.
Tôi không thay váy.
Chỉ tháo chiếc cài áo ngọc trai cũ, thay bằng chiếc cài bạc tối giản. Trang điểm đậm hơn một chút ở đôi mắt. Nhìn lại mình trong gương – người phụ nữ 34 tuổi, không còn trẻ trung bồng bột, nhưng ánh nhìn đủ vững vàng để không cúi đầu vì một câu khinh rẻ.
Xuống xe, Thành nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt pha lẫn bực bội và bất lực. Anh không nói gì, chỉ hừ nhẹ một tiếng.
Buổi tiệc diễn ra ở trung tâm hội nghị sang trọng bậc nhất Sài Gòn. Ánh đèn, thảm đỏ, tiếng cười nói hòa vào mùi nước hoa đắt tiền. Tôi lặng lẽ theo sau Thành, như bao lần trước.
Cho đến khi MC xướng tên:
— Và tiếp theo, xin mời đại diện nhà xuất bản Lotus công bố dự án hợp tác chiến lược cùng tập đoàn…
Người đại diện bước lên sân khấu, nhìn xuống khán phòng rồi mỉm cười:
— Chúng tôi rất vui khi tái hợp tác với tác giả của cuốn sách từng bán chạy nhất năm 2021 – chị Vân. Tối nay, chị cũng có mặt tại đây.
Cả khán phòng xôn xao.
Nhiều ánh mắt quay về phía tôi.
Thành đứng chết lặng.
Người đại diện tiếp lời:
— Không chỉ tái bản, chúng tôi đã ký hợp đồng chuyển thể nội dung sang nền tảng số cho tập đoàn truyền thông của anh Thành. Dự án này… bắt nguồn từ chính bản thảo mới mà chị Vân vừa gửi tuần trước.
Không khí bỗng ồn ào hẳn lên. Vài đồng nghiệp của Thành quay sang nhìn anh, thì thầm. Những cái bắt tay, những ánh mắt ngạc nhiên. “Vợ anh à?”, “Tác giả đó là vợ anh sao?”, “Trời, tôi không biết luôn…”
Thành nhìn tôi.
Lần này, không phải ánh mắt soi mói chiếc váy cũ.
Mà là ánh nhìn của một người vừa nhận ra mình đã mù lòa quá lâu.
Khi buổi tiệc tạm lắng, anh kéo tay tôi ra một góc, giọng run run:
— Sao em… không nói với anh?
Tôi nhìn anh, bình thản:
— Em định nói. Nhưng lúc nãy anh bảo… em chỉ là người cần cái váy mới để làm đẹp mặt anh thôi mà.
Mặt anh tái đi.
300 nghìn trong ví anh bỗng trở nên nhỏ bé đến đáng xấu hổ.
Anh khụy xuống ghế sofa, hai tay ôm trán. Không phải vì tiền, mà vì cú sốc nhận ra: người phụ nữ anh coi thường, chính là người mang về cho công ty anh một dự án bạc tỷ.
Cả công ty hôm đó xôn xao không phải vì tiệc “The Shine”,
mà vì cú lật ngược đầy im lặng của một người vợ từng bị xem nhẹ.
Còn tôi, bước ra ban công hít một hơi gió đêm, chợt thấy chiếc váy cũ trên người… chưa từng đẹp đến thế.










