27.3 C
New York
Thứ Năm, Tháng Sáu 11, 2026
Lan rón rén bám lấy túi giấy quyết định, tay còn chặt chẽ như muốn nắm lấy cả tương lai. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nồng của khói xe hơi đã tắt. Đôi mắt cô nhìn thẳng về phía xa, nơi chiếc xe sang trọng của bố vợ đang chờ. “Con ơi, mình sẽ không bỏ cuộc,” Lan...
Mai đứng dậy, mắt rưng rưng nhưng quyết tâm, giọng run rẩy nhưng đầy sức mạnh: “Nếu không cho cháu, tôi sẽ không rời khỏi đây.” Bà Hường nhìn con dâu, miệng khép hờ, tay vẫn siết chặt hạt chuỗi. “Con dâu à, con nên biết mình là người dưng.” Mai gầm lên, ôm chặt Bin vào lòng, tiếng khóc của...
Anh nhanh chóng nắm chặt vòng tay quanh cổ Huệ, hơi thở dồn dập. “Huệ, mình phải nói chuyện ngay bây giờ!” anh thở hắt, giọng run run. Huệ ngộ nhận, mắt mở to, lộ vẻ hoảng sợ. “Anh… anh đang làm sao? Em… em gì cơ?” “Đừng hỏi nữa,” anh đẩy người về phía ghế sofa, “có chuyện quan trọng...
Linh lặng lẽ rót một chút nước lọc vào ly, rồi đặt ly lên bàn cạnh cửa sổ. Đột nhiên, tiếng chạm khóa kim loại vang lên từ căn hộ bên cạnh – tiếng “clink” rì rầm qua vách mỏng. “Ai lại ở đây vào giờ này?” Linh thở dài, giọng run rẩy nhưng cố nép nông. Âm thanh lúc lặng,...
Cửa nhà mở chậm, Hà Linh đứng trong khung cửa, tay còn rung nhẹ vì bất ngờ. Mặt cô thở dài, mắt dõi nhìn những người lạ mặt xếp hàng bên ngoài. “Mẹ ơi, mình đã chuẩn bị sẵn sàng rồi…” Hà Linh lẩm bẩm, giọng run rẩy. Mẹ chồng bước vào trước, dáng người cao ráo, chiếc vali ba bánh...
Hương đứng trước cánh cửa, tay còn chạm vào tay nắm lạnh lẽo. “Ai lại thay khóa?” cô thở dài, giọng vang lên trong không gian im lặng. “Con ở đâu?” Bà Mai đáp lại, giọng khàn khóc cười. “Thằng con trai của con đã đổi cái này rồi, không cho người lạ vào.” Hương nín thở, mắt liếc qua khung...
Xe khách rúc rích trên đoạn đường ven sông, tiếng máy móc ầm ầm hòa lẫn tiếng hót xe qua. Ông Tâm ngồi nghiêng dựa vào cửa sổ, tay nắm chặt cặp bắp ngô nếp, “bát” trứng gà và chai rượu nếp đã sắp gói lại. — Mười năm rồi… — ông lẩm bẩm, mắt dán vào khung kim loại...
Quốc đứng lặng, ánh mắt dán vào chiếc ba lô rách nát mà người vợ vừa nắm chặt. Cô bỏ lụa chợt rung lên, kéo dây xách, rồi mở khóa cũ kỹ. Những lớp vải sờn rách hé lộ một túi da còn úp úp, bên trong là một lá thư dày cộp, giấy trắng bẩn do bút mực...
Ánh đèn phòng chụp X‑quang vẫn còn lấp lánh khi Người vợ mở mắt, ánh nhìn lơ đãng dần tập trung vào tấm ảnh lộ ra trên bàn kim loại. Tim cô đập thình thịch, mỗi nhịp như tiếng trống gõ vào lồng ngực. “Sao lại…?” Cô thở dài, giọng gợn ngạt, mắt rưng rưng nhìn vào những vạch trắng...
Nam đứng dừng lại trước cửa phòng khách, tay chạm vào tay nắm của Người vợ một phút ngắn ngủi rồi rời đi. Anh kéo những vali cũ, những chiếc túi chứa quần áo đã cũ, lặng lẽ đặt lên sàn, tiếng va chạm gỗ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Một lúc sau, Nam ngồi trên ghế sofa,...