26.8 C
New York
Thứ Tư, Tháng Sáu 10, 2026
Hương đứng trước cánh cửa, tay còn chạm vào tay nắm lạnh lẽo. “Ai lại thay khóa?” cô thở dài, giọng vang lên trong không gian im lặng. “Con ở đâu?” Bà Mai đáp lại, giọng khàn khóc cười. “Thằng con trai của con đã đổi cái này rồi, không cho người lạ vào.” Hương nín thở, mắt liếc qua khung...
Xe khách rúc rích trên đoạn đường ven sông, tiếng máy móc ầm ầm hòa lẫn tiếng hót xe qua. Ông Tâm ngồi nghiêng dựa vào cửa sổ, tay nắm chặt cặp bắp ngô nếp, “bát” trứng gà và chai rượu nếp đã sắp gói lại. — Mười năm rồi… — ông lẩm bẩm, mắt dán vào khung kim loại...
Quốc đứng lặng, ánh mắt dán vào chiếc ba lô rách nát mà người vợ vừa nắm chặt. Cô bỏ lụa chợt rung lên, kéo dây xách, rồi mở khóa cũ kỹ. Những lớp vải sờn rách hé lộ một túi da còn úp úp, bên trong là một lá thư dày cộp, giấy trắng bẩn do bút mực...
Ánh đèn phòng chụp X‑quang vẫn còn lấp lánh khi Người vợ mở mắt, ánh nhìn lơ đãng dần tập trung vào tấm ảnh lộ ra trên bàn kim loại. Tim cô đập thình thịch, mỗi nhịp như tiếng trống gõ vào lồng ngực. “Sao lại…?” Cô thở dài, giọng gợn ngạt, mắt rưng rưng nhìn vào những vạch trắng...
Nam đứng dừng lại trước cửa phòng khách, tay chạm vào tay nắm của Người vợ một phút ngắn ngủi rồi rời đi. Anh kéo những vali cũ, những chiếc túi chứa quần áo đã cũ, lặng lẽ đặt lên sàn, tiếng va chạm gỗ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Một lúc sau, Nam ngồi trên ghế sofa,...
Người vợ thở dài sâu, tiếng thở vang lên trong không gian ẩm ướt của sân. Đống phân ga đang chảy ướt át, mùi hôi tan rộng khắp, dày đặc như một bức tường vô hình. Cô quẹt mạnh tay lấy điện thoại ra, nhấn nút bật loa ngoài, âm thanh của một người phụ nữ lớn tuổi vang...
Người chồng nhẹ nhàng xoay tay nắm chìa khóa, bật cửa sổ bếp cũ. Khung cửa hé mở, ánh sáng yếu ớt của buổi trưa chiếu vào từng góc bụi bám. Anh đứng trong ngưỡng cửa, hơi thở nặng trĩu, mắt dán chặt vào hình ảnh Hiền ngồi gõm mì tôm trong một bát đã ngả úp. “Cái gì đang...
Lan dừng lại trước cổng nhà chồng, thở dài thật sâu. Đám mây chiều trôi lặng, tiếng chuông ngân vang tiếng “ding-dong” vang lên, nhưng Lan chỉ nghe thấy tiếng vọng của giọng mẹ chồng vang qua điện thoại. “Ăn nóng con bắt xe về, nhà không có người làm dâu,” bà Phụng nói, giọng nặng nề như lưỡi dao...
Duy không nói thêm, mắt anh lặng lẽ róm quanh bàn, như muốn nuốt chửng mọi âm thanh. Thu kéo miệng lại, ánh mắt lặng lẽ chuyển sang Linh, rồi nhìn nhanh qua mẹ, rồi lại lùi lại một bước. “Mẹ ơi, con vừa ăn xong món canh, mà lại…,” Linh bật lời, tiếng vang nhẹ nhưng đã bị gợn sợ. “Mình...
Tôi tên là An Chi, năm nay vừa tròn mười chín tuổi. Nhưng đêm tân hôn năm ngoái, khi tôi mới mười tám, tôi đã khóc không phải vì đau mà vì choáng váng và sợ hãi đến run rẩy. “Anh… anh từ từ thôi, em chịu không nổi…” Giọng tôi lạc đi giữa những tiếng thở dốc. Cả...