Đưa vợ đi c/ấp cứ/u, bác sĩ t/ái m/ặt gọi tôi vào phòng ti//ết l//ộ: Hãy xem cái này rồi gọi 113 ngay…

Đêm hôm ấy, trời mưa nặng hạt. Tôi đang ngồi trong phòng khách thì nghe tiếng động mạnh từ nhà bếp. Chạy vội xuống, tôi thấy vợ mình – Lan – ngã quỵ trên sàn, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm. Tôi hoảng loạn gọi taxi đưa cô ấy thẳng vào bệnh viện.

Suốt quãng đường, đầu óc tôi quay cuồng. Lan vốn khỏe mạnh, hiền lành, chỉ thỉnh thoảng đau đầu nhẹ. Tôi nắm chặt tay vợ, vừa run vừa cầu nguyện cho cô ấy vượt qua.

Tới phòng cấp cứu, các y tá lập tức đưa Lan vào trong. Tôi bị yêu cầu ngồi ngoài chờ. Thời gian trôi qua nặng nề, từng phút như dài cả thế kỷ. Tôi dán mắt vào cánh cửa phòng, lòng đầy lo lắng.

Một lát sau, bác sĩ trực – gương mặt căng thẳng – bước ra. Ông gọi tên tôi:

* Anh là chồng bệnh nhân Lan? Mời anh vào trong một lát, tôi cần nói chuyện gấp.

Tôi lảo đảo đứng dậy, tim đập loạn xạ. Khi bước vào, cảnh tượng trong phòng khiến tôi sững sờ. Lan đang nằm bất động, máy móc kêu liên hồi. Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng không phải là vậy, mà là ánh mắt nghiêm trọng của bác sĩ.

Ông đặt một tập kết quả xét nghiệm lên bàn, giọng trầm xuống:

* Anh hãy bình tĩnh. Trong máu và dạ dày của vợ anh có dấu hiệu lạ. Đây không phải ngộ độc thực phẩm thông thường… mà có khả năng cô ấy đã bị bỏ chất độc vào thức ăn, tích tụ lâu ngày.

Tôi chết lặng. Mọi suy nghĩ trong đầu hỗn loạn. Tôi lắp bắp:

* Ý… ý bác sĩ là có người cố ý hại vợ tôi?

Bác sĩ gật đầu, rồi hạ giọng, gương mặt tái đi:

* Tình trạng này cực kỳ nguy hiểm. Nhưng quan trọng hơn, khi chúng tôi kiểm tra lại, phát hiện trong túi xách của bệnh nhân có một gói bột lạ. Anh có biết gì về nó không?

Tôi sửng sốt. Túi xách đó tôi vẫn thấy vợ mang hằng ngày. Sao lại có thứ nguy hiểm trong đó? Tôi khẳng định:

* Không, tôi không hề biết.

Bác sĩ nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi nói:

* Anh cần xem thứ này. Và… tôi khuyên anh hãy gọi ngay 113. Đây không chỉ là chuyện y tế nữa, mà liên quan tới pháp luật.

Ông mở túi ni-lông chứa tang vật, bên trong là một gói nhỏ, dán kín, trên nhãn có chữ nước ngoài. Tôi không hiểu hết, nhưng linh cảm đây là thứ rất nghiêm trọng.

Tôi cầm điện thoại, tay run bần bật, bấm số 113. Giọng nói của trực ban vang lên, tôi gần như hét lên trong tuyệt vọng:

* Làm ơn, vợ tôi đang ở bệnh viện X, bác sĩ vừa phát hiện dấu hiệu bị hạ độc. Họ nói có vật chứng khả nghi. Xin hãy đến ngay!

Chỉ ít phút sau, lực lượng công an xuất hiện. Cả bệnh viện xôn xao, mọi người ngạc nhiên nhìn khi các cán bộ mặc sắc phục tiến thẳng vào phòng cấp cứu.

Một cán bộ an ninh tiếp nhận gói bột kia, đồng thời lập biên bản. Anh ta quay sang hỏi tôi:

* Trong thời gian gần đây, anh có thấy vợ mình bị ai đe dọa, hoặc mâu thuẫn với ai không?

Tôi cố gắng nhớ lại. Quả thật, mấy tuần gần đây Lan thường hay mệt mỏi, kêu chóng mặt. Tôi cứ nghĩ do cô ấy làm việc quá sức. Nhưng… có một chi tiết khiến tôi rùng mình: dạo gần đây, một người phụ nữ hàng xóm thường xuyên lui tới, hay cho Lan đồ ăn vặt, bánh trái. Lan vốn hiền, lại tin người, không bao giờ nghi ngờ.

Tôi run run kể lại. Các cán bộ lập tức ghi chép, trao đổi ánh mắt nghiêm nghị. Một người nói nhỏ:

* Có khả năng đây chính là manh mối.

Trong khi đó, Lan vẫn nằm trên giường bệnh, thở yếu ớt. Tôi nắm tay cô, nước mắt trào ra. Tôi chưa bao giờ nghĩ cuộc sống yên bình của mình lại bị đẩy vào vòng xoáy kinh hoàng thế này.

Suốt đêm, công an làm việc với bệnh viện, lấy lời khai của tôi và niêm phong tang vật. Bác sĩ cố gắng cứu chữa cho Lan, truyền dịch và thuốc giải độc. Ông động viên:

* Cô ấy vẫn còn cơ hội, chỉ cần giải độc kịp thời.

Đêm dài dằng dặc, tôi ngồi ngoài hành lang, lưng dựa vào tường, hai mắt đỏ hoe. Thỉnh thoảng tôi nghe tiếng bước chân của công an qua lại, rồi tiếng máy đo sinh hiệu trong phòng vang lên.

Tới rạng sáng, bác sĩ bước ra, thở phào:

* Cô ấy đã qua cơn nguy kịch. Anh có thể vào thăm, nhưng nhớ giữ cho cô ấy yên tĩnh.

Tôi òa khóc, chạy vào nắm chặt tay Lan. Cô ấy mở mắt, yếu ớt nhìn tôi:

* Anh… em sợ quá…

Tôi vội trấn an:

* Không sao rồi, em yên tâm. Anh sẽ ở bên em, và sự thật sẽ được làm rõ.

Bên ngoài, lực lượng chức năng đã khởi động điều tra, khoanh vùng những người có liên quan. Tôi biết, hành trình tìm ra kẻ đứng sau còn dài, nhưng quan trọng nhất, vợ tôi đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Đêm kinh hoàng ấy mãi mãi khắc sâu trong tâm trí tôi: giây phút bác sĩ tái mặt, đặt tập hồ sơ trước mặt, và câu nói khiến tim tôi thắt lại – *“Hãy xem cái này rồi gọi 113 ngay!”*.

Nó không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là dấu mốc thay đổi cả cuộc đời chúng tôi.