“Dừng xe lại” cô bé ăn mày chặn đầu xe tỷ phú hét lên “đừng lái tiếp nếu không chú sẽ ch://ết…”

“Dừng xe lại” cô bé ăn mày chặn đầu xe tỷ phú hét lên “đừng lái tiếp nếu không chú sẽ ch://ết…”
Ngay khi xe vừa chớm vào giao lộ Nguyễn Đình Chiểu thì rầm! – một cú va mạnh khiến chiếc xe khựng lại. Cả Khải và Linh giật mình.

“Chú ơi, đừng đi tiếp… chú sẽ ch/ế/t đó!” – câu nói vang lên giữa cơn mưa lất phất, như x:é to:ạc không khí ồn ào của thành phố. Từng giọt mưa rơi lăn dài trên kính xe, làm nhòe ánh đèn đường và vệt đỏ cam nhấp nháy phía trước. Chiếc Mercedes S-Class màu đen lướt chậm giữa dòng xe dày đặc, tiếng còi inh ỏi vang lên như một bản hòa âm hỗn loạn.

Bên trong xe, Trần Khải (35 tuổi) – Tổng Giám đốc chuỗi khách sạn năm sao Luia đang sốt ruột nhìn đồng hồ. Mười tám giờ hai mươi ba phút. Chỉ còn bảy phút nữa là đến cuộc họp cổ đông quan trọng nhất trong năm, nơi anh sẽ chính thức được công bố là Chủ tịch Tập đoàn. Đó là cột mốc đưa tên tuổi anh vươn tầm quốc tế, là thành quả của mười năm không ngừng nỗ lực.

Tài xế Linh dè dặt lên tiếng, “Chú Khải, phía trước kẹt xe rồi, em rẽ qua ngõ bên kia nha.” Khải lắc đầu, mắt không rời điện thoại, giọng dứt khoát, “Không, cứ đi thẳng. Giao lộ kia gần hơn.” Thế nhưng khi xe vừa chớm vào giao lộ Nguyễn Đình Chiểu, một tiếng rầm bất ngờ vang lên khiến chiếc xe khựng lại. Cả Khải và Linh giật mình. Linh hoảng hốt đạp thắng, giọng hốt hoảng, “Có người lao ra trước đầu xe…!”
Khải ngẩng đầu, nhìn xuyên qua lớp kính mưa và bỗng ch/ế/t lặng. Trước mắt anh là hình ảnh một bé gái khoảng tám tuổi, quần áo cũ kỹ, ướt sũng vì mưa, bùn đất dính đầy người. Cô bé đứng chắn ngay đầu xe, hai tay dang rộng, ánh mắt hoảng loạn, mái tóc rối bết vào mặt, đôi chân run rẩy nhưng không hề nhúc nhích. Khải tức giận mở cửa xe, bước ra giữa mưa, giọng gắt lên, “Con bé này làm gì vậy? Muốn ăn vạ hả?”
Nhưng đứa bé không xin tiền, không khóc, chỉ đứng r:un r:ẩy, nhìn thẳng vào mắt anh và nói đúng một câu, “Chú ơi… đừng đi tiếp… chú sẽ ch/ế/t đó…” Câu nói ấy như xoáy thẳng vào tim Khải. Anh sững lại vài giây. Cô bé vẫn đứng như tượng, lặp lại từng lời như đang cầu xin, ánh mắt long lanh đầy lo sợ. Khải quay sang Linh, ra lệnh, “Gọi bảo vệ tới đưa nó đi ngay. Tôi không có thời gian cho mấy trò mê tín.” Linh ấp úng, “Nhưng… anh Khải, em thấy nó không giống giỡn đâu, nhìn nó sợ thật sự…”

Mưa mỗi lúc một lớn, áo vest của Khải đã ướt sũng, tóc rối bù trong gió. Anh không thể để một đứa trẻ lạ mặt cản đường vào cuộc họp quan trọng nhất đời. Anh gạt bỏ tất cả suy nghĩ mê tín, bước thẳng đến định kéo bé gái ra khỏi đầu xe. Nhưng ngay lúc đó, cô bé nghẹn ngào nói tiếp, “Nếu chú đi… sẽ có x: e đ: â :m… m: a’u ch:ảy đầy đường… cháu thấy rồi… rõ lắm…” Không hề khóc, nhưng nước mắt vẫn tuôn dài trên mặt. Đôi mắt cô bé mở to, đen láy, sâu hoắm, khiến một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Khải.
\Người đi đường bắt đầu tụ lại, xì xào bàn tán. Có người nói con bé kỳ lạ, có người lại thì thầm rằng nó không giống l:ừa đ:ảo, rằng nó thật sự đang sợ. Khải rối trí. Anh là người sống lý trí, không tin vào tâm linh hay số mệnh, anh chỉ tin vào những gì mình có thể kiểm soát. Thế nhưng lần này, trái tim anh đập loạn xạ như đang báo động điều gì đó.

Đúng lúc ấy, điện thoại đổ chuông. Ở đầu dây bên kia, giọng đối tác hoảng loạn vang lên..

— “Khải! Đừng tới giao lộ Nguyễn Đình Chiểu! Vừa có thông báo khẩn… phanh container trên đường Trần Quý Cáp bị mất lái, đang lao thẳng về hướng đó!”

Khải chết lặng. Tim anh như bị ai bóp nghẹt.

— “Anh nói gì…?”

— “Tôi vừa thoát chết trong gang tấc! Nó lao qua đèn đỏ, húc nát ba chiếc xe rồi! Cảnh sát phong tỏa rồi, nhưng có xe vẫn chưa kịp dừng—”

Chưa kịp nghe hết câu, một tiếng rầm long trời lở đất vang lên phía trước giao lộ. Mặt đường rung chuyển. Tiếng kim loại va đập chát chúa, tiếng người hét thất thanh, đèn xe chớp loạn trong màn mưa trắng xóa.

Chiếc container khổng lồ mất lái lao thẳng qua giao lộ, nghiền nát dải phân cách, húc bay hai chiếc ô tô chỉ cách đầu xe của Khải… chưa đầy mười mét.

Nếu chiếc Mercedes tiến thêm nửa bánh xe nữa thôi…

Khải đứng sững giữa mưa. Mắt anh mở to, toàn thân lạnh ngắt. Điện thoại tuột khỏi tay, rơi xuống vũng nước mà anh không hề hay biết.

Linh trong xe bật khóc:
— “Trời ơi… nếu mình đi tiếp thì…”

Khải quay phắt lại.
— “Con bé đâu?!”

Anh nhìn quanh. Đám đông hoảng loạn, còi xe hú inh ỏi, cảnh sát bắt đầu phong tỏa hiện trường. Nhưng cô bé ăn mày lúc nãy… đã biến mất.

Không ai thấy nó rời đi lúc nào.

Chỉ còn một chiếc dép nhựa rách nằm lặng lẽ trước đầu xe, dính bùn và nước mưa.

Khải quỳ sụp xuống, không quan tâm áo vest hàng trăm triệu đang lấm lem. Anh nhặt chiếc dép lên, tay run bần bật.

— “Con bé… nó cứu tôi…”

Đêm đó, Khải không tới cuộc họp. Tin tức về vụ tai nạn chiếm trọn các bản tin tối. Ba người tử vong, bảy người bị thương. Khoảng cách giữa sống và chết, với anh, chỉ là một câu nói của một đứa trẻ ăn mày.

Ba ngày sau, Khải quay lại giao lộ Nguyễn Đình Chiểu, giữa trưa nắng gắt. Anh cho người tìm khắp khu vực: gầm cầu, mái hiên, bãi rác, trạm xe buýt. Không ai biết cô bé là ai. Có người nói khu này thỉnh thoảng có trẻ lang thang, nhưng chưa từng thấy đứa bé nào như vậy.

Anh mang theo túi đồ ăn, quần áo mới, và chiếc dép nhựa đã được rửa sạch.

Đến chiều, khi gần như tuyệt vọng, anh thấy một bà bán vé số già run rẩy ngồi nép bên tường.

— “Bà ơi… bà có từng thấy một bé gái khoảng tám tuổi, hay đứng ở giao lộ này không?”

Bà lão nhìn anh, ánh mắt chợt đổi khác:
— “Cậu hỏi… con bé hay đứng chặn xe phải không?”

Khải gật mạnh:
— “Đúng rồi! Bà biết nó à?”

Bà lão thở dài, giọng trầm xuống:
— “Biết chứ… nhưng nó m//ất rồi.”

— “M//ất… mất rồi?” – Khải lắp bắp.

— “Ba tháng trước. Bị x e t:ông ngay chính giao lộ đó. Nó lao ra cứu một người đàn ông đi xe sang. Người ta sống, còn nó… không qua khỏi.”

Tai Khải ù đi. Trước mắt anh tối sầm.

Bà lão nói tiếp, giọng run run:
— “Trước khi m//ất, nó cứ nói hoài… ‘Con còn thấy mấy chú mấy cô chưa tới số… con phải nhắc họ dừng lại…’”

Chiếc dép trên tay Khải rơi xuống đất.

Gió thổi qua giao lộ, mang theo tiếng còi xe xa dần. Giữa dòng người hối hả, Trần Khải bật khóc như một đứa trẻ.

Từ hôm đó, tập đoàn Luia lập Quỹ Thiện Nguyện Ánh Đèn Giao Lộ, xây nhà nuôi trẻ lang thang, đặt đèn cảnh báo an toàn tại hàng trăm ngã tư nguy hiểm.

Và mỗi khi đi ngang Nguyễn Đình Chiểu, Khải luôn cho xe dừng lại vài giây, nhìn về khoảng không trước đầu xe, nơi năm ấy…

…một cô bé ăn mày đã dùng cả sinh mệnh mình để giữ anh ở lại bên này sự sống.