Con dâu mua hộp thuocbo 1 triệu biếu mẹ đ/ẻ đang ố//m ở quê, mẹ chồng qu//át: “Lo//ại nuôi ong tay áo… cô dám mang tiền nhà này để cho nhà đ//ẻ cô à. C/ú/t… C/ú/t ngay…”

Cầm hộp TPCN bổ trợ ti/m mạ/ch trên tay, Mai rưng rưng. Mẹ đ/ẻ cô ở quê vừa gọi điện báo dạo này hay tức ng/ực, kh/ó th/ở. Hộp này gi/á 1 triệu đồng, bằng đúng cái váy mà mẹ chồng cô – bà Phán – vừa mua hôm qua, nhưng với Mai, nó là cả tấm lòng cô dành cho mẹ ru//ột. Vừa nhét hộp thuoc vào túi xách định sáng mai tranh thủ gửi xe khách về quê, cánh cửa phòng bật mở. Bà Phán xộc vào, ánh mắt soi mói như rada quét qua chiếc túi của Mai.

— “Cô giấu cái gì đấy?”

— “Dạ… con mua hộp thuoc bổ gửi về biếu mẹ con ở quê ạ. Mẹ con dạo này yế/u…” – Mai lí nhí đáp.

Bà Phán giật phắt lấy hộp thuoc, lật qua lật lại xem gi/á niêm yết. Con số 1.050.000đ đậ/p vào mắt bà khiến bà rít lên: — “Trời ơi! Một triệu bạc? Cô lấy tiền ở đâu ra? Lại lấy tiền của thằng Tuấn nhà tôi đúng không?”

— “Dạ không, đây là tiền thưởng quý của con…”

— “Thưởng cái gì mà thưởng!” – Bà ném hộp thuocxuống sàn nhà đánh “bộp” một cái. – “Cô về cái nhà này ăn sung mặc sướng, điện nước không mất tiền, giờ cô lén lút tuồn tiền về cho nhà đ/ẻ hả? Đúng là lo//ại nuôi ong tay áo, ăn cây táo rào cây sung!”

Tiếng qu//át tháo của bà Phán vang vọng cả khu chung cư. Tuấn – chồng Mai – đang xem tivi ngoài phòng khách vội chạy vào. Thấy mẹ mặt đỏ gay, vợ thì cúi mặt, anh ta chưa cần hỏi rõ ngọn ngành đã quay sang trách vợ: — “Em lại làm gì để mẹ giận thế hả Mai?”

— “Mày xem, nó lấy cả triệu bạc mua thuoc cho mẹ nó. Trong khi mẹ chồng ố/m đ/au thì nó mua cho được vỉ thuoc cảm mấy nghìn. Mày nuôi vợ mày béo tốt để nó mang tiền về ngoại đấy con ạ!” – Bà Phán lu loa lên, thêm mắm dặm muối.

Thực tế, bà Phán ố/m đa/u Mai đều chăm sóc tận tình, thuoc thang chưa bao giờ tiếc. Nhưng trong mắt bà, con dâu mãi là người dưng, là kẻ đ/ào m/ỏ.

Mai ngẩng đầu nhìn chồng, hy vọng một sự bênh vực. Nhưng Tuấn, người đàn ông 35t vẫn núp váy mẹ, chỉ thở dài: — “Thôi, mẹ đang nó//ng. Em xin lỗi mẹ đi.” — “Em không sai. Tiền này là tiền em làm ra, mẹ em ố/m, em biếu mẹ hộp thuoc là đạo làm con. Sao anh lại bắt em xin lỗi?” – Mai uất ức nói.

B//ốp!

Cái t/á/t của bà Phán giá//ng xuống m/á Mai n/óng hổi. — “Á à, mày dám cãi à? Nhà này tao còn sống sờ sờ đây mà mày dám lộng hành. C/ú/t! Mày c/ú/t ngay khỏi nhà tao! Mang cả mớ thuoc của mày về mà h/ầu h/ạ mẹ mày!”…

Mai đứng sững. Má trái rát buốt, tai ong ong, nhưng đau nhất không phải cái tát, mà là ánh mắt của Tuấn.

Không một lời can ngăn.
Không một bước tiến lên.
Anh ta chỉ đứng đó, im lặng như một kẻ xa lạ.

— “Thôi… em về nhà đẻ vài hôm đi. Đợi mẹ nguôi giận rồi về.” – Tuấn nói nhỏ, tránh ánh mắt Mai, như thể người có lỗi là cô.

Mai bật cười. Một tiếng cười khô khốc, lạnh đến đáng sợ.

— “Ừ. Em về.”

Cô cúi xuống nhặt hộp TPCN đã vỡ góc, lặng lẽ bỏ vào túi. Không khóc. Không van xin. Không giải thích thêm một lời nào nữa.

Trước khi bước ra cửa, Mai quay lại nhìn căn chung cư này – nơi cô đã dốc toàn bộ tiền tiết kiệm trước hôn nhân, cộng với tiền bán mảnh đất bố mẹ cho hồi môn, để mua đứng tên một mình cô, vì khi ấy Tuấn nói:

“Anh nghèo, để em đứng tên cho yên tâm. Sau này là của chung mà.”

Mai nhớ lại câu nói ấy, và thấy buồn cười.

Ba ngày sau
Bà Phán ngồi chễm chệ trên sofa, miệng nhai táo, vừa nói chuyện điện thoại với họ hàng vừa cười khẩy:

— “Đấy, con dâu bây giờ phải cho nó biết mặt. Dăm ba hộp thuốc mà cũng dám cãi mẹ chồng!”

Tuấn vừa đi làm về, còn chưa kịp thay áo thì chuông cửa vang lên.

Một người đàn ông mặc vest lịch sự đứng ngoài:

— “Xin chào, tôi là nhân viên văn phòng công chứng. Tôi đến bàn giao thông báo chuyển nhượng căn hộ này.”

Bà Phán sững người.

— “Chuyển nhượng gì? Nhà này nhà tôi!”

Người kia mở hồ sơ, giọng đều đều:

— “Theo giấy tờ pháp lý, căn hộ này đứng tên chị Mai – vợ anh Tuấn. Ba ngày trước, chị ấy đã hoàn tất thủ tục bán nhà. Người mua sẽ nhận nhà trong hôm nay.”

Tuấn chết lặng.

— “Không… không thể nào… Mai không thể làm thế…”

Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra.

Mai bước vào. Vẫn chiếc váy giản dị, gương mặt bình thản đến lạnh người.

— “Sao lại không thể?” – cô nhìn thẳng Tuấn. – “Nhà là của tôi. Anh bảo tôi cút, tôi cút. Nhưng tôi cút khỏi cuộc hôn nhân này, chứ không để người khác đuổi tôi khỏi chính tài sản của mình.”

Bà Phán gào lên:

— “Con ranh này! Mày lừa đảo à? Mày dám bán nhà tao ở hả?”

Mai cười nhạt:

— “Bà yên tâm. Tôi không lấy của bà một đồng. Căn nhà này chưa từng là của bà, cũng chưa từng là của con trai bà.”

Cô quay sang Tuấn, giọng trầm hẳn xuống:

— “Anh chọn mẹ, tôi tôn trọng. Nhưng anh không có quyền dùng tôi làm vật hi sinh để chứng minh mình là thằng con hiếu thảo.”

— “Tiền bán nhà tôi đã chuyển xong. Tôi cũng đã gửi đơn ly hôn.
Từ nay, anh ở với mẹ anh cho trọn chữ hiếu.”

Mai đặt lá đơn xuống bàn.

— “Còn tôi… tôi mang tiền về chăm mẹ ruột tôi. Ít ra, bà ấy sinh tôi ra, chưa bao giờ tát tôi chỉ vì một hộp thuốc.”

Nói rồi, Mai xoay người rời đi.

Sau lưng cô, tiếng bà Phán gào khóc, tiếng Tuấn gọi thất thanh, tiếng đồ đạc bị người mua nhà yêu cầu bàn giao vang lên hỗn loạn.

Nhưng tất cả, với Mai, đã là chuyện của một đời khác.

Cô bước ra ánh nắng, gọi điện về quê:

— “Mẹ ơi, con về với mẹ rồi. Lần này… con ở luôn.”