Thân làm phụ hồ nghèo kiết x:;ác, 20 tu;;ổi mò lên thành phố tôi chấp nhận lấy con g;ái ông chủ 45 t;;uổi nhưng “ế ch:ồng” vì n:;ặng tận 140kg, đ;êm tân hô;n vừa lật tấm chăn lên thì đã… ôi thôi “coi như b-ỏ”…

Tôi lên thành phố làm phụ hồ từ năm 18 tu-/ổi, nghèo, quê mùa, chẳng học hành gì. Hai năm ròng ăn cơm bụi, ngủ lán, mơ một ngày có chốn nương thân, thế mà “cơ hội đổi đời” lại đến theo cách chẳng ai ngờ:
Ông chủ thầu — giàu, quyền, khét tiếng khó tính — ngỏ lời… gả con gái cho tôi.

Chỉ có điều, con gái ông ấy 45 tuổi, chưa từng có mảnh tình vắt vai, thâ;/ n hìn-h khổng lồ 140kg, đi đâu cũng nghe tiếng người cười sau lưng. Tôi chết sững. Nhưng ông chủ nói rõ:
— Lấy con tao, mày sẽ có nhà, có xe, tao cho mày quản cả dãy trọ tao mới xây!

Tôi suy nghĩ đúng 1 đêm. Rồi gật đầu. Vì tôi biết đời mình… chẳng còn gì để mất.

Đám cưới làm âm thầm. Không ai từ bên tôi dự, trừ thằng bạn thân làm chung phụ hồ. Tối tân hôn, tôi run bần bật bước vào phòng ngủ, nhìn vợ mới — cô ấy cố cười, cố dịu dàng, nhưng ánh mắt thì đầy nỗi tủi thân.

Tôi rón rén lại gần, định làm một gã “chồng tử tế” dù không yêu thương gì. Vừa lật tấm chăn lên thì…

Tôi hét toáng: “Ơi trời ơi!” — vì dưới lớp chăn chính là…

Tôi hét toáng: “Ơi trời ơi!” — vì dưới lớp chăn không phải là thứ tôi sợ hãi suốt mấy tháng nay.

Không có cảnh trần trụi, không có thứ gì dung tục như tôi tưởng.
Thứ nằm đó là… một xấp hồ sơ bệnh án dày cộp, được đặt ngay ngắn bên cạnh một chiếc túi thuốc.

Cô ấy hoảng hốt ngồi bật dậy, vội vàng kéo chăn lại, giọng run run:
“Em xin lỗi… Em định nói với anh từ trước, nhưng sợ anh đổi ý.”

Tôi đứng chết trân.

Cô cúi đầu, giọng nghẹn đi:
“Em bị rối loạn nội tiết nặng từ nhỏ. Uống thuốc cả đời, tăng cân không kiểm soát. Bác sĩ nói… có thể em không bao giờ sinh con được.”

Căn phòng im phăng phắc.

Lúc đó tôi mới hiểu vì sao 45 tuổi cô vẫn chưa từng lấy chồng.
Không phải vì xấu.
Không phải vì già.
Mà vì chẳng ai đủ kiên nhẫn để nghe hết câu chuyện của cô.

Cô nói tiếp, nước mắt rơi xuống gối:
“Ba em chỉ cần một người chịu cưới em. Còn em… chỉ cần một người đừng bỏ chạy ngay đêm đầu.”

Tôi không biết mình đứng đó bao lâu. Trong đầu tôi hiện lên những gì mình từng chịu: bị khinh rẻ, bị coi thường, bị người ta nhìn như thứ có thể vứt đi bất cứ lúc nào.

Hóa ra… tôi và cô ấy giống nhau đến lạ.

Tôi không bỏ đi.

Đêm đó, tôi chỉ ngồi cạnh giường, nghe cô kể hết những năm tháng bị chê cười, bị gọi là “đồ thừa”, “hàng ế”, “cục nợ”.

Ba năm sau.

Cô giảm được gần 40kg nhờ điều trị nghiêm túc.
Tôi từ thằng phụ hồ trở thành người quản lý thật sự dãy trọ — không phải nhờ bố vợ, mà vì tôi làm được việc.

Còn ông chủ thầu năm xưa, một lần say rượu, đã nói với tôi đúng một câu:
“Hôm đó tao tưởng mày lấy con tao vì tiền. Giờ tao mới biết… tao mới là người nợ mày.”

Đêm tân hôn năm ấy, tôi từng nghĩ: “Coi như bỏ.”
Nhưng hóa ra, thứ tôi suýt bỏ lại chính là một cuộc đời có ý nghĩa nhất của mình.