Mẹ già giả m-/ ù để thử lòng 3 con dâu suốt 3 tháng trời, nào ngờ chúng tưởng thật, gọi người về ký kết tài sản tưng bừng và rồi đúng lúc này mẹ già mới…

Từ ngày ba m-ất, mẹ chuyển về sống cùng 3 người con trai và dâu trưởng, dâu thứ, dâu út trong căn biệt thự 2 tầng giữa phố.

Bà năm nay 76 t;/uổi, vẫn khỏe mạnh, minh mẫn, chỉ có điều… bà cứ trầm ngâm nhìn các nàng dâu to nhỏ, rì rầm sau lưng mỗi ngày.

Một ngày nọ, bà tuyên bố:

“Hình như mắt mẹ mờ hẳn rồi, thấy gì cũng lòe nhòe… chắc m;/ù mất thôi…”

Sau lần khám ở bệnh viện (bà bảo bác sĩ nói có khả năng m;/ù vĩnh viễn), cả nhà ồ à, ba chị dâu lập tức đổi sắc mặt.

3 THÁNG GIẢ MÙ BẮT ĐẦU:
Tuần đầu tiên, dâu trưởng cằn nhằn:
“Sao mẹ không ở quê cho mát, nhà phố bí bức tốn điện điều hòa.”

Tuần thứ hai, dâu thứ rỉ tai chồng:

“Vợ chồng mình đang vay ngân hàng, hay mẹ ký sang tên căn nhà cho nhanh…”

Tuần thứ ba, dâu út dọn tủ, tiện tay vứt luôn lọ thuốc nhỏ mắt:

“Mẹ không nhìn được thì giữ thuốc làm gì, phiền.”

Tới tháng thứ hai, ba chị em dâu bắt đầu rình rập nhau, đứa nào cũng muốn “gần” mẹ nhiều hơn… Không phải để chăm, mà là để tranh nhau lấy lòng rồi tìm cách gạ mẹ ký giấy tờ.

Một buổi chiều, bà đang nằm võng giả vờ nhắm mắt, nghe rành rọt từng chữ con cái đòi chia đất
Dâu cả đon đả mang giấy chia tài sản. Dâu thứ pha trà. Dâu út lau kính cẩn thận.

Ngồi giữa phòng, mẹ già mắt vẫn lim dim, tay sờ soạng tờ giấy, khẽ hỏi:

“Các con chắc chắn mẹ ký là đúng không?”
Ba chị dâu đồng thanh:
“Dạ đúng, con không nghĩ gì khác đâu mẹ ạ.”

Bà lặng im.
Rồi từ tốn rút ra một thứ…

Bà lặng im.
Rồi từ tốn rút ra một thứ…

Một cặp kính lão được gấp gọn gàng từ túi áo bà ba cũ.
Bà đeo lên, mở to mắt, ánh nhìn sắc sảo, tỉnh táo đến lạnh người.

Cả căn phòng chết lặng.

Ba nàng dâu sững sờ, tay còn đang đặt trên chồng giấy tờ. Dâu út đánh rơi khăn lau kính xuống sàn, dâu thứ cứng đờ người, còn dâu cả mặt tái mét như vừa bị ai tạt nước lạnh.

Giọng bà vang lên chậm rãi, rõ từng chữ:

“Ba tháng nay… mẹ không mù.”

Bà đứng dậy, lưng thẳng, giọng không run:
“Mẹ chỉ muốn biết, khi mẹ không còn nhìn thấy gì, thì trong mắt các con, mẹ còn lại gì.”

Không ai dám lên tiếng.

Bà cầm xấp giấy chia tài sản, nhìn một lượt rồi bật cười buồn:
“Ba đứa tranh nhau gần mẹ, nhưng không đứa nào hỏi mẹ có đau lưng không, có ngủ được không. Chỉ sợ… ký chậm thì phần ít.”

Ba người con trai lúc này mới cúi gằm mặt. Họ hiểu ra, nhưng đã quá muộn.

Bà xé đôi xấp giấy, từng tờ rơi lả tả xuống sàn.
“Nhà, đất, tiền… mẹ đã lập di chúc khác từ tháng trước.”

Bà quay lưng, giọng bình thản nhưng đau đến thắt ruột:
“Mẹ để lại toàn bộ tài sản cho quỹ từ thiện và viện dưỡng lão. Còn các con… mẹ để lại một bài học.”

Hôm đó, trong căn biệt thự rộng rãi, không ai khóc to, nhưng có những người lần đầu tiên thấy mình nghèo đến vậy —
nghèo đạo hiếu, nghèo nhân cách, và nghèo cả cơ hội được làm con đúng nghĩa.