Nghỉ lễ 4 ngày, cả nhà chồng ở quê gồm 12 người kéo tới nhà “muốn con dâu ph/ục v/ụ”, tôi lặng lẽ làm một việc khiến tất cả n/áo lo/ạn sau 1 đêm…
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh bốn ngày, ai cũng mong được nghỉ ngơi, đi du lịch, hoặc ít nhất là có thời gian cho gia đình nhỏ của mình. Thế nhưng, đối với tôi – một nàng dâu ở thành phố – kỳ nghỉ đó lại trở thành “á//c m//ộng” khi cả nhà chồng ở quê, tổng cộng mười hai người, đột ngột kéo đến nhà mà chẳng báo trước.
Mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi, nói rằng “người thân lên thành phố chơi cho biết, nghỉ vài hôm thôi”, nhưng khi bước vào nhà, tôi mới t/á h/ỏa vì số người không phải “vài” mà là nguyên cả họ. Hành lý, đồ ăn quê, quần áo lỉnh kỉnh tràn hết phòng khách. Mọi người cười nói rôm rả, còn tôi thì chỉ biết nuốt một tiếng thở dài.
Họ coi nhà tôi như nhà nghỉ mi/ễn p/hí, còn tôi mặc nhiên trở thành “nhân viên ph/ục v/ụ”. Ai cũng mặc định: “Con dâu phải lo cơm nước, dọn dẹp, rót nước”. Cả ngày, tôi quay cuồng trong bếp: hết nấu bữa sáng, lại bày biện bữa trưa, rửa chén chưa xong đã lo chuẩn bị bữa tối. Họ ngồi xem TV, cười nói, rồi thỉnh thoảng gọi vọng vào:
– Này con dâu, cho bác thêm bát canh!
– Cô út ơi, đĩa rau này chưa chín lắm nhé!
– Cháu ơi, nhà vệ sinh hết giấy rồi kìa!
Còn chồng tôi? Anh đi tiếp bạn, viện cớ công việc. Mọi gánh nặng đổ lên vai tôi. Tôi ấ/m ứ/c nhưng không tiện nói, bởi sợ mang tiếng “con dâu không biết điều”.
Đêm thứ hai, khi cả nhà chồng đã s/ay ng/ủ, tôi ngồi một mình ở góc bếp, nhìn chồng bát đũa chồng chất mà muốn kh/óc. “Tại sao mình phải c/am chị/u thế này? Đây đâu phải khách, mà như chủ nhà.” Nghĩ mãi, tôi quyết định làm một việc li/ều l/ĩnh…
Nàng dâu ngồi một mình giữa góc bếp lạnh, nhìn chồng bát đũa cao ngất như núi, trong lòng như có lửa đốt. Một ý nghĩ liều lĩnh nhen nhóm, rồi lớn dần, thiêu rụi mọi do dự. Nàng dâu không còn là người vợ hiền cam chịu nữa.
Đêm dần về khuya, tiếng ngáy của gia đình chồng vọng lại từ các phòng, nặng nề và đều đặn. Nàng dâu đợi đến khi mọi thứ chìm vào im lìm tuyệt đối, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường và tiếng gió đêm lùa qua khung cửa sổ. Đồng hồ điểm ba giờ sáng.
Nàng dâu nhẹ nhàng đứng dậy, từng bước chân rón rén như mèo. Cô không bật đèn, chỉ dựa vào chút ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ phản chiếu ánh đèn đường. Cô vào phòng ngủ, nơi chồng đang say giấc, tiếng thở phì phò nặng nhọc. Không một cái liếc mắt, Nàng dâu kéo vali nhỏ ra, cho vào vài bộ quần áo gọn nhẹ, ít đồ dùng cá nhân thiết yếu. Mọi động tác đều nhanh chóng, dứt khoát như đã được lên kế hoạch từ trước.
Trên bàn trang điểm, Nàng dâu lấy một tờ giấy nhỏ và cây bút. Ánh trăng hắt vào đủ để cô viết vội vài dòng ngắn ngủi. Không lời trách móc, không oán than, chỉ là một thông báo về sự biến mất của chính mình. Cô đặt lá thư ngay ngắn trên gối của chồng, bên cạnh chiếc điện thoại đang sạc.
Chiếc túi xách nhỏ đã sẵn sàng. Nàng dâu khoác lên mình chiếc áo khoác mỏng, mở cửa phòng ngủ rồi khép lại nhẹ như không. Cô đi qua phòng khách, nơi có những tấm đệm ngủ lộn xộn và hình ảnh những người đang say giấc. Một tia lạnh lẽo thoáng qua trong mắt Nàng dâu.
Đến cửa chính của Nhà riêng của nàng dâu, Nàng dâu rút chiếc chìa khóa ra, cẩn thận khóa trái cửa. Tiếng “tách” nhỏ vang lên trong màn đêm tĩnh mịch. Cô không quay đầu lại. Tay Nàng dâu tìm đến một chậu cây cảnh nhỏ ở góc sân, nơi cô và chồng từng giấu chìa khóa dự phòng. Cô đặt chiếc chìa khóa vào đó, vùi sâu dưới lớp đất ẩm.
Bước ra đường lớn, bóng đèn đường hắt lên dáng vẻ nhỏ bé, cô độc của Nàng dâu. Sương đêm giăng mắc, không khí lạnh buốt nhưng không thể làm Nàng dâu run rẩy. Trong lòng cô lúc này là một mớ cảm xúc hỗn độn: một chút sợ hãi trước những gì sắp đến, nhưng lại xen lẫn một cảm giác giải thoát kỳ lạ. Nàng dâu hít một hơi thật sâu, ngẩng mặt nhìn về phía chân trời đang ửng hồng. Bình minh sắp ló rạng.
Bình minh lên, những tia nắng vàng óng len lỏi qua ô cửa sổ của Nhà riêng của nàng dâu, rọi thẳng vào phòng khách nơi những tấm đệm ngủ còn nằm ngổn ngang. Đồng hồ treo tường đã điểm mười giờ sáng, nhưng không một mùi hương thức ăn nào phảng phất từ bếp.
Tiếng cựa quậy đầu tiên vang lên là từ Mẹ chồng. Bà khẽ nhíu mày, cảm thấy cái bụng đói cồn cào. Thường ngày, giờ này Nàng dâu đã dọn sẵn bữa sáng thịnh soạn. Bà khẽ hắng giọng, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu.
“Nàng dâu đâu rồi?” Một thành viên Gia đình chồng ngái ngủ lên tiếng, dụi mắt.
Không ai trả lời. Một không khí tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm căn nhà. Các thành viên Gia đình chồng khác bắt đầu lục đục thức giấc. Tiếng than vãn bắt đầu xuất hiện.
“Trời ơi, đói quá! Sao chưa có đồ ăn?” Một người cô than.
“Con dâu đâu rồi nhỉ? Giờ này còn chưa dậy dọn cơm à?” Một người bác khác lên tiếng, giọng đầy vẻ bực tức.
Mẹ chồng chống tay ngồi dậy, mắt đảo khắp các phòng. Bà không thấy bóng dáng Nàng dâu. Cảm giác khó chịu dần chuyển thành sự nghi ngờ. Bà nhìn sang Chồng, người vẫn đang ngủ say trên ghế sofa, tiếng ngáy đều đều.
“Thằng Chồng! Dậy đi con! Nàng dâu đâu rồi?” Mẹ chồng lay Chồng.
Chồng giật mình tỉnh giấc, mắt còn lim dim. “Dạ… sao ạ?”
“Nàng dâu đâu? Giờ này còn chưa thấy mặt, chẳng nấu nướng gì cả!” Mẹ chồng quát khẽ.
Chồng ngơ ngác nhìn quanh. Anh cũng nhận ra sự vắng vẻ bất thường. “Để con… con vào tìm.”
Anh lảo đảo bước vào phòng ngủ. Căn phòng trống rỗng. Chiếc giường đã phẳng phiu, không có dấu hiệu của Nàng dâu. Chồng nhìn thấy chiếc gối của mình, và trên đó, một tờ giấy nhỏ. Anh vội cầm lên đọc. Vài dòng chữ ngắn ngủi, lạnh lùng, không hề có lời chào.
Ngoài phòng khách, tiếng cằn nhằn của Gia đình chồng ngày càng lớn.
“Đói bụng chết mất thôi! Chẳng lẽ hôm nay không có gì ăn?”
“Hay con bé ốm rồi? Nhưng mà cũng phải nói một tiếng chứ!”
“Con dâu đâu rồi?” Mẹ chồng sốt ruột gọi lớn, tiếng vọng lại trong căn nhà rộng lớn, chỉ nhận được sự im lặng đáng sợ. Nỗi đói bụng và sự khó chịu đã biến thành vẻ mặt nhăn nhó, cau có của tất cả 12 người trong Gia đình chồng. Một cảm giác bất an bắt đầu len lỏi.
Chồng lảo đảo bước ra khỏi phòng ngủ, gương mặt trắng bệch, tờ giấy nhỏ trong tay bị anh vò nhẹ. Anh nhìn quanh phòng khách, nơi 12 cặp mắt đang đổ dồn vào mình, đầy vẻ mong đợi. Tiếng càu nhàu đã chuyển thành sự sốt ruột rõ rệt.
“Thế nào? Nàng dâu đâu rồi?” Mẹ chồng gằn giọng, khuôn mặt nhăn nhó vì đói và lo lắng.
Chồng lắc đầu, ánh mắt hoang mang. “Không… không thấy đâu cả. Phòng không có ai.” Anh giấu vội tờ giấy vào túi quần.
“Không có ai là sao? Chẳng lẽ nó bay đi đâu được?” Một người cô nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. “Hay là nó cố tình trốn việc?”
Tiếng xì xào nổi lên. Gia đình chồng bắt đầu lục tục chia nhau đi tìm kiếm khắp các phòng khác trong Nhà riêng của nàng dâu. Họ mở toang các cánh cửa, nhìn vào phòng tắm, phòng làm việc nhỏ, nhưng không thấy bóng dáng Nàng dâu. Căn nhà rộng lớn dường như càng trở nên trống trải đến lạ.
“Trời đất ơi, chưa thấy bao giờ một con dâu nào thế này!” Mẹ chồng đập nhẹ tay xuống thành ghế, vẻ bực dọc đã lên đến đỉnh điểm. “Mấy đứa tìm kỹ vào!”
Giữa lúc không khí căng thẳng ấy, tiếng bước chân lạch bạch của một đứa trẻ nhỏ (cháu trai của Mẹ chồng, khoảng 6 tuổi) vang lên. Cậu bé, tên là Tí, đã chán nản với việc tìm kiếm ở phòng khách, bèn đi vào bếp, nơi Nàng dâu thường đứng nấu nướng. Căn bếp sáng sủa, mọi thứ được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ đến lạ thường, không một dấu hiệu của bữa sáng đang được chuẩn bị.
Tí đứng tần ngần một lúc, rồi ánh mắt cậu bé dừng lại ở cánh cửa tủ lạnh. Trên đó, được ghim cẩn thận bằng một nam châm hình quả dâu tây, là một tờ giấy trắng. Tò mò, cậu bé kiễng chân, cố gắng với lấy.
“Mẹ ơi, có cái này!” Tí reo lên, giọng non nớt nhưng đủ vang để xuyên qua những tiếng càu nhàu, than vãn ngoài phòng khách. Cậu bé cầm tờ giấy chạy ra.
Ngay lập tức, mọi âm thanh ngừng bặt. 12 thành viên Gia đình chồng, bao gồm cả Mẹ chồng và Chồng, như bị một lực vô hình kéo đi, đồng loạt đổ dồn về phía bếp. Sự tò mò trộn lẫn với bực bội và cả một chút gì đó bất an hiện rõ trên từng khuôn mặt. Họ vây quanh Tí, ánh mắt dán chặt vào tờ giấy nhàu nát trong tay cậu bé.
Ánh mắt Mẹ chồng sắc lạnh hơn bao giờ hết. Bà lao đến, giật phắt tờ giấy từ tay Tí. Cậu bé giật mình, suýt nữa thì ngã. Bà không thèm để ý, đôi mắt hằn lên tia giận dữ, nhưng cũng chứa đựng một nỗi bất an mơ hồ. Bà đưa tờ giấy lên ngang mặt, môi mím chặt. Gia đình chồng nín thở, mỗi người đều cố gắng nghe rõ từng lời.
Mẹ chồng nghiến răng, bắt đầu đọc to, giọng đầy vẻ trịch thượng nhưng càng đọc càng lộ rõ sự bàng hoàng: “Con xin lỗi… vì đã không thể tiếp tục phục vụ mọi người.”
Một tiếng xì xào nhỏ vang lên. Nét mặt của Gia đình chồng bắt đầu biến đổi, từ vẻ khó chịu ban đầu sang sự khó hiểu. Chồng đứng đó, tay run run, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Mẹ chồng tiếp tục, giọng bà run rẩy hơn: “Con đã quá mệt mỏi… và cần một không gian riêng.” Bà ngừng lại, đôi mắt nheo lại vì không tin vào những gì mình đang đọc. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng bà.
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Không còn tiếng xì xào, không còn tiếng càu nhàu. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Mẹ chồng, chờ đợi những dòng chữ tiếp theo. Nàng dâu đã đi đâu? Lá thư này nghĩa là gì?
Mẹ chồng hít một hơi thật sâu, như muốn lấy hết can đảm để đối mặt với những lời sắp đọc ra. “Con sẽ trở về… khi mọi người hiểu được giá trị của sự tôn trọng… và sẻ chia.”
Lời cuối cùng vừa dứt, tờ giấy nhàu nát khẽ rơi khỏi tay Mẹ chồng, chao đảo vài vòng rồi đậu lại trên nền gạch hoa lạnh lẽo. Bà đứng bất động, gương mặt trắng bệch, đôi mắt mở to đầy vẻ sốc và ngỡ ngàng. Cả căn phòng như đóng băng. 12 thành viên Gia đình chồng, bao gồm cả Chồng, đều chết lặng. Không ai nói một lời nào. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Mẹ chồng vang lên giữa không gian im ắng đến rợn người của Nhà riêng của nàng dâu. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn vào khoảng không trống rỗng, nơi Nàng dâu đã biến mất, để lại phía sau một thông điệp đanh thép.
Sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng bị phá tan bởi một tiếng gầm phẫn nộ, rít lên từ cuống họng của Mẹ chồng. Bà ta đột ngột giật mình thoát khỏi trạng thái sững sờ, ánh mắt quét một vòng qua những gương mặt ngơ ngác của Gia đình chồng, rồi dừng lại ở Chồng.
“Thằng Tú đâu rồi?! Mày nói nó đi đâu rồi?! Con dâu mày bỏ đi rồi kìa!” Mẹ chồng hét lên, âm thanh chói tai xuyên qua không gian tĩnh mịch, khiến tất cả mọi người giật bắn. Khuôn mặt bà đỏ gay vì giận dữ và sợ hãi. Bà ta không chờ câu trả lời, lập tức rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy tìm kiếm số.
Chồng vẫn đứng đó, như một pho tượng, vừa bàng hoàng vừa hoang mang. Anh ta chưa kịp phản ứng thì Mẹ chồng đã dí điện thoại vào tai, giọng nói từ hoảng loạn chuyển sang tức giận tột độ khi bà ta gắt gỏng vào máy.
“Alo! Bà Hạnh đấy à? Tú đâu? Mau đưa điện thoại cho nó nghe máy ngay!” Bà ta gằn giọng, không thèm chào hỏi.
Ở một quán cà phê cách đó không xa, Chồng đang ngồi lướt điện thoại, thản nhiên thưởng thức ly cà phê đá. Anh ta bỗng giật mình khi chuông điện thoại réo vang liên hồi. Nhìn thấy tên Mẹ chồng hiện lên, anh ta hơi nhíu mày, nghĩ rằng chắc bà lại gọi để hỏi mua sắm thứ gì đó. Anh ta miễn cưỡng nhấc máy.
“Alo, mẹ ạ? Có chuyện gì thế ạ?” Chồng cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng chợt dấy lên một dự cảm không lành khi nghe tiếng thở dốc nặng nề và âm thanh hỗn loạn từ phía đầu dây bên kia.
“Thằng khốn nạn kia! Mày còn hỏi có chuyện gì à?! Con Nàng dâu của mày, nó bỏ đi rồi! Mày có biết không hả? Nó để lại cái thư… nó nói nó mệt mỏi, nó bỏ đi rồi!” Giọng Mẹ chồng vỡ òa trong cơn tức giận và uất ức, những lời lẽ như những nhát dao đâm thẳng vào tai Chồng.
Chồng cứng người. Ly cà phê trên tay anh ta suýt rơi xuống. “Mẹ nói gì cơ? Bỏ đi là sao? Nàng dâu… bỏ đi?” Anh ta lắp bắp, đôi mắt mở to vì không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Trái tim anh ta thắt lại một cách đột ngột.
Trái tim Chồng đập thình thịch trong lồng ngực. Anh ta không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. Ly cà phê trên tay anh ta thật sự trượt khỏi ngón tay run rẩy, rơi xuống sàn vỡ tan. Chồng đứng bật dậy, chiếc ghế đổ rầm ra phía sau, tạo nên một tiếng động chói tai. Anh ta không kịp cúi xuống nhặt, cũng chẳng màng đến ánh mắt khó hiểu của những người xung quanh. Trong đầu anh ta giờ đây chỉ có một hình ảnh duy nhất: Nàng dâu, vợ anh, đã bỏ đi.
Chồng lao ra khỏi quán cà phê, vội vã lên xe. Tay anh ta siết chặt vô lăng, chân đạp ga điên cuồng, bỏ qua mọi biển báo tốc độ. Sự hoang mang ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một cơn bực bội dữ dội xen lẫn lo lắng tột độ. Anh ta giận Nàng dâu vì hành động bốc đồng này, giận chính mình vì đã không ở nhà, và giận luôn cả Gia đình chồng đã gây ra mọi chuyện. Suốt quãng đường về nhà, những suy nghĩ hỗn loạn xoáy vào tâm trí anh ta. Nàng dâu sẽ đi đâu? Cô ấy có sao không? Và quan trọng hơn, anh ta sẽ phải đối mặt với “bãi chiến trường” ở nhà như thế nào?
Khi chiếc xe dừng khựng lại trước cổng, Chồng gần như nhảy bổ xuống. Anh ta vội vã mở cửa chính. Một luồng khí ngột ngạt, tanh mùi đồ ăn thiu và mồ hôi xộc thẳng vào mũi anh ta. Cảnh tượng đập vào mắt khiến Chồng như bị sét đánh ngang tai.
Nhà cửa biến thành một đống đổ nát hỗn độn. Hành lý của Gia đình chồng vương vãi khắp sàn nhà, từ phòng khách cho đến hành lang. Vỏ bánh kẹo, chai nước rỗng, khăn giấy đã qua sử dụng nằm la liệt. Bàn ăn, từng là nơi tươm tất, giờ chất đống những bát đĩa còn nguyên thức ăn thừa đã ôi thiu, ruồi muỗi vo ve. Mùi chua loét bốc lên nồng nặc.
Và giữa cái mớ hỗn độn đó, 12 gương mặt của Gia đình chồng đang nhốn nháo, mỗi người một vẻ. Bác, cô út, các anh chị em họ hàng đều đang ngồi bệt dưới sàn hoặc ngổn ngang trên sofa, ánh mắt uể oải, bụng đói meo. Có người đang lầm bầm cằn nhằn, có người lại nhìn chằm chằm vào cửa với vẻ hy vọng. Đứa trẻ con nhất đang khóc ré lên vì đói, không ai dỗ dành. Tất cả đều hướng ánh mắt về phía Chồng, như thể anh là vị cứu tinh.
Mẹ chồng, với khuôn mặt bầm đỏ vì giận dữ và mắt sưng húp vì khóc, lập tức lao tới, kéo tay Chồng, giọng nói khản đặc:
“Thằng khốn nạn! Mày về rồi à?! Mày nhìn xem! Con Nàng dâu tốt của mày làm cái gì đây! Nó bỏ đi rồi! Mày tính sao đây hả? Mày để cả cái nhà này chết đói à?!”
Chồng đứng sững, đôi mắt anh ta đảo qua từng chi tiết hỗn loạn, từng gương mặt nhếch nhác của Gia đình chồng, rồi dừng lại ở gương mặt đầy trách móc của Mẹ chồng. Một cảm giác xấu hổ và bất lực chưa từng có ập đến, nhấn chìm anh ta. Chồng nhắm chặt mắt, chỉ muốn tan biến khỏi nơi này. Anh ta cảm thấy mình như một kẻ thất bại thảm hại.
Chồng từ từ mở mắt, ánh mắt anh vô định lướt qua những gương mặt nhếch nhác, rồi dừng lại ở đống hỗn độn dưới sàn nhà. Mùi hôi thiu lẫn với mùi mồ hôi chua loét khiến anh quay cuồng. Anh chỉ muốn bỏ chạy khỏi nơi này, nhưng đôi chân như bị đóng đinh. Tiếng khóc ré của đứa cháu nhỏ đột nhiên trở nên xé lòng hơn, kéo Chồng trở về với thực tại nghiệt ngã. Bụng anh cũng đang cồn cào.
Mẹ chồng, sau một hồi gào thét, cũng nhận ra tình thế cấp bách. Bà ta đưa mắt nhìn khắp lượt Gia đình chồng, thấy ai cũng xanh xao, ủ rũ vì đói. Bà quay sang Chồng, giọng oán trách nhưng pha lẫn sự lo lắng: “Mày định để cả nhà chết đói thật à? Con ranh đó bỏ đi thì kệ nó! Nhưng cái bụng thì không chờ đợi ai!”
Chồng chỉ biết cắn môi, không nói được lời nào. Anh biết, bây giờ không phải lúc đôi co. Vấn đề cấp bách nhất là phải có cái ăn. Thế nhưng, ai sẽ nấu đây?
Mẹ chồng nghiến răng, đứng dậy, hùng hổ bước vào bếp. “Không có nó thì thôi! Cả nhà mình không lẽ bó tay sao? Mấy đứa vào phụ Mẹ xem!”
Chồng đi theo Mẹ chồng vào bếp, theo sau là những thành viên khác của Gia đình chồng – Bác, Cô út, và các anh chị em họ hàng. Căn bếp vốn đã nhỏ hẹp của Nhà riêng của nàng dâu nay càng trở nên chật chội, ngột ngạt với sự có mặt của mười hai con người. Mỗi người một tay, nhưng lại là một tay phá hoại.
Mẹ chồng cố gắng chỉ đạo, nhưng bà ta chưa bao giờ thật sự tự tay vào bếp một bữa ăn tươm tất. “Thằng Chồng! Mày đi vo gạo! Cô út, cô nhặt rau đi! Bác, bác phi hành hộ cháu!”
Chồng lóng ngóng cầm rá gạo, đổ nước ào ào làm gạo vương vãi khắp nơi. Cô út, với thói quen chỉ quen ngồi bàn giấy, loay hoay với mớ rau cải xanh. Cô chỉ ngắt phần ngọn non, còn lại cả mớ lá úa vàng, sâu ăn thì bỏ hết vào sọt rác. Bác được giao nhiệm vụ phi hành, nhưng bà lại cho quá nhiều dầu, để lửa quá lớn. Mùi hành cháy khét lẹt xộc thẳng vào mũi, khiến mọi người ho sặc sụa.
“Ối giời ơi! Cháy rồi!” Mẹ chồng la làng. Bác cuống quýt đổ rau vào, nhưng vì rau không được rửa sạch, lẫn bùn đất, lại thêm nồi dầu đang sôi sùng sục, khiến món rau cháy đen một cách thảm hại. Tiếng dầu mỡ bắn ra xèo xèo, khói bay mù mịt.
Trong lúc đó, Chồng đặt nồi cơm lên bếp nhưng quên đổ đủ nước. Khi nồi cơm bắt đầu sôi, anh ta lại đổ thêm nước vào một cách bừa bãi, khiến nồi cơm sau cùng biến thành một thứ cháo nhão nhoẹt, vừa nát vừa sống.
Tiếng loảng xoảng vang lên. Một đứa cháu nhỏ, vì đói quá nên cố với lấy chiếc đĩa sứ trên bàn, làm rơi vỡ tan tành. Kế đến là chiếc bát sành trượt khỏi tay Cô út khi cô cố gắng múc thứ “rau cháy” ra đĩa. Cả căn bếp biến thành một chiến trường thực sự. Nồi niêu, xoong chảo, chén đĩa va vào nhau liên hồi, tiếng người cãi vã, tiếng trẻ con khóc lóc vì mùi khói và vì đói, tất cả tạo nên một mớ âm thanh hỗn loạn đến điếc tai.
Sau hơn một giờ đồng hồ vật lộn, cuối cùng “bữa trưa” cũng được dọn ra. Một đĩa rau cải cháy đen nhẻm, bốc mùi khét lẹt. Một nồi cơm nhão nhoẹt, dính bết vào nhau. Và một bát canh mặn chát, lờ lợ do nêm nếm lung tung.
Mười hai con người ngồi quây quần quanh bàn ăn, mỗi người một vẻ mặt. Không ai dám động đũa. Mẹ chồng, dù cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng nhìn mâm cơm trước mặt, bà cũng không khỏi ngao ngán.
Bác, người ngồi đối diện với đĩa rau cháy, hít hà một hơi, khuôn mặt bà nhăn nhó đến tận mang tai. Bà đặt chiếc đũa xuống đĩa rau một cách bất lực, rồi thở dài thườn thượt, nhìn quanh một lượt Gia đình chồng.
“Thế này thì ai mà ăn nổi!”
“Thế này thì ai mà ăn nổi!” Bác lặp lại, giọng tràn đầy sự bất mãn. Bà cụm đôi đũa, đẩy đĩa rau cháy về phía xa.
Mười một thành viên còn lại của Gia đình chồng nhìn mâm cơm với vẻ mặt thảm hại không kém. Mùi khét lẹt vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi dầu mỡ tanh tưởi và mùi cơm nhão nhoẹt.
“Nước canh mặn chát như nước biển!” Cô út nhấp thử một ngụm, lập tức nhăn mặt phun ra. “Đã thế còn lờ lợ, ghê tởm quá!”
Mẹ chồng nghe vậy, mặt bà ta đỏ gay. Bà chưa bao giờ cảm thấy mất mặt đến thế. Bà ta vừa cố gắng chỉ đạo, vừa tự tay làm vài món, giờ lại bị chê bai thẳng thừng. “Thế thì ai bảo không ăn được? Mấy đứa chỉ biết ngồi chờ sung rụng thôi!” Bà quát, ánh mắt liếc nhìn Chồng, ngụ ý đổ lỗi.
Chồng cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Mẹ chồng và sự thất vọng của Gia đình chồng. Anh biết, anh có lỗi. Anh đã không giúp gì được cho mọi người, cũng không có mặt khi Nàng dâu cần.
“Lỗi tại ai chứ?” Một đứa cháu họ lên tiếng, giọng lè nhè vì đói. “Tất cả là tại con Nàng dâu mất dạy đó chứ! Bình thường nó mà ở nhà, đâu đến nỗi này!”
Lời nói như giọt nước tràn ly. Cả Gia đình chồng như tìm được một mục tiêu chung để trút giận. Tiếng xì xào, bàn tán nổi lên.
“Đúng rồi! Cứ tưởng đâu về thành phố thì được ăn ngon, ai dè còn tệ hơn ở quê!”
“Không biết trời trăng mây gió gì mà bỏ cả nhà đi biệt tăm! Lễ lạt là phải về đoàn tụ chứ!”
“Nó là dâu con kiểu gì thế? Bố mẹ chồng, anh em họ hàng đến chơi mà bỏ đi không một lời chào!”
“Đúng là mất dạy! Không được dạy dỗ đàng hoàng!”
Mẹ chồng nghe những lời chỉ trích Nàng dâu, bà ta như tìm được đồng minh. Ánh mắt bà ta sắc lạnh quay sang Chồng.
“Mày nghe đấy chứ, thằng Chồng? Con vợ mày nó quá đáng đến mức nào? Đáng lẽ phải là người phụ nữ đảm đang, chăm sóc nhà cửa, cơm nước cho gia đình chồng. Đằng này nó coi cả nhà này không ra gì!” Bà ta đập bàn một cái rầm. “Nó bỏ đi biệt tăm thế này là vì mày nuông chiều nó quá đấy! Mày cứ bênh vực, cứ để nó lên đầu lên cổ! Mày xem, giờ thì cả nhà mày phải chịu đói vì cái sự nuông chiều vợ của mày!”
Chồng giật mình. Anh muốn phản bác, muốn giải thích, nhưng cổ họng anh như bị chặn lại. Tất cả những gì anh nhìn thấy là ánh mắt giận dữ, đói khát và thất vọng của cả gia đình đang đổ dồn lên anh và Nàng dâu. Anh cảm thấy bất lực, nhưng sâu thẳm trong lòng, một sự bực tức vô cớ cũng bắt đầu nhen nhóm. Bực tức vì Nàng dâu đã thực sự bỏ đi, để anh lại một mình đối mặt với trận chiến này.
“Con Nàng dâu nó đâu có coi ai ra gì!” Bác thêm vào, giọng oán trách. “Đến bữa cơm còn không lo nổi! Thật là… thật là không biết trời đất là gì!”
Không khí trong Nhà riêng của nàng dâu đặc quánh lại, ngột ngạt đến khó thở. Tiếng bát đũa lạch cạch ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những lời cãi vã, chỉ trích, và tiếng thở dài nặng nề. Hàng chục con mắt đổ lỗi, căm ghét dán chặt vào mâm cơm thảm hại, rồi lại chuyển sang Chồng, như thể anh là kẻ chịu trách nhiệm cho tất cả mọi bi kịch. Mọi sự vui vẻ, háo hức ban đầu của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh đã biến mất, chỉ còn lại sự cay đắng và một tương lai u ám.
Nàng dâu đã đi biệt tăm. Bát đĩa ngổn ngang, thức ăn thừa vương vãi trên mâm, bốc lên mùi khó chịu. Không ai buồn động tay vào dọn dẹp. Cả Gia đình chồng ngồi ỳ ra đó, mặt nặng như chì, chờ đợi một điều gì đó mà chính họ cũng không biết là gì.
“Thế này thì ai mà chịu nổi!” Bác lên tiếng, giọng làu bàu. “Cơm không có cơm, nước không có nước. Bao nhiêu là đồ đạc mang lên, giờ ai giặt giũ đây? Hay là về thành phố là phải tự mình làm hết?”
Mẹ chồng nhìn đống bừa bộn, trong lòng cũng dấy lên sự bực tức. Bà ta chưa từng phải tự tay làm việc nhà nhiều đến thế ở quê, huống chi là ở đây. Ánh mắt bà ta lại liếc sang Chồng, như muốn đổ lỗi cho anh một lần nữa. Nhưng Chồng chỉ cúi gằm mặt, chìm trong sự bất lực.
“Mệt mỏi quá!” Một người cô khác than vãn, xoa thái dương. “Cứ tưởng lên đây được nghỉ ngơi, ai dè lại phải lo lắng đủ thứ. Còn phải nghĩ xem mai ăn gì, uống gì.”
“Ở đây làm gì có ai phục vụ mình đâu!” Một đứa cháu họ nhăn nhó. “Muốn uống nước thì phải tự đi lấy, muốn ăn vặt thì cũng phải tự đi tìm. Mà giờ cái nhà này còn không có gì để ăn nữa là!”
Sự hào hứng ban đầu về một kỳ nghỉ miễn phí, tiện nghi đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự thất vọng và mệt mỏi thể hiện rõ trên từng khuôn mặt. Không còn những tiếng cười đùa, bàn tán xôn xao về phố thị nữa, chỉ còn lại những lời than vãn, cằn nhằn.
“Thậm chí còn không có cả nước tắm nóng! Buổi tối lạnh cóng như vậy mà bảo tắm nước lạnh sao?” Cô út cau mày, kéo áo choàng chặt hơn. “Còn cái vụ ngủ nghỉ nữa. Cả đống người chen chúc, sáng ra đau hết cả lưng.”
Cô út nhìn xung quanh, đôi mắt long lanh đầy vẻ thất vọng. Căn nhà rộng rãi của Nàng dâu giờ đây như một bãi chiến trường, bừa bộn và thiếu vắng hơi ấm.
“Lên đây chơi không vui bằng ở quê nữa,” Cô út nói nhỏ với người cô bên cạnh, giọng gần như thì thầm, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy. Vẻ mặt cô đầy sự chán nản, như thể vừa nhận ra một sự thật phũ phàng. Người cô kia chỉ gật đầu đồng tình, thở dài thườn thượt. Cả Gia đình chồng giờ đây, thay vì tận hưởng kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, chỉ muốn nhanh chóng quay trở về với sự tiện nghi quen thuộc của mình.
Cả Gia đình chồng giờ đây, thay vì tận hưởng kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, chỉ muốn nhanh chóng quay trở về với sự tiện nghi quen thuộc của mình.
Những lời than vãn không ngừng lặp lại, như một làn sóng bất mãn dâng cao trong căn nhà giờ đây chẳng khác nào một bãi chiến trường. Mẹ chồng, từ nãy đến giờ vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt bà ta đảo một vòng quanh những gương mặt đang nhăn nhó, uể oải, rồi dừng lại trên chồng, người vẫn cúi gằm mặt không nói một lời. Sự kiên nhẫn của bà ta cuối cùng cũng cạn kiệt.
Bà đập mạnh tay xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc giữa không khí ảm đạm. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Mẹ chồng. Giọng bà ta vang lên, nặng trịch và dứt khoát, cắt ngang mọi lời cằn nhằn khác.
“Thôi, không ở được nữa!” Mẹ chồng tuyên bố, từng chữ như đóng đinh vào không khí. “Cứ đà này thì ốm hết cả lượt ra. Ở đây có vui vẻ, có sướng ích gì đâu!”
Cả nhà im bặt, rồi sau đó là những tiếng xì xào nhỏ. Họ ngỡ ngàng, nhưng trong sâu thẳm lại không mấy bất ngờ. Thậm chí, một cảm giác nhẹ nhõm mơ hồ bắt đầu len lỏi.
“Mọi người thu xếp đồ đạc,” Mẹ chồng tiếp lời, ánh mắt sắc như dao liếc nhìn từng người, “Sáng mai chúng ta về quê!”
Một tiếng thở phào tập thể vang lên, lẫn với vài tiếng tiếc nuối khe khẽ từ những đứa trẻ và vài người lớn vẫn còn vương vấn ý niệm về một kỳ nghỉ miễn phí. Dù tiếc rẻ, nhưng ai nấy đều cảm nhận được gánh nặng đè nén bấy lâu đã được trút bỏ. Ánh mắt Gia đình chồng không còn vẻ chán chường mà thay vào đó là sự vội vã, pha lẫn chút hào hứng trở về “mái ấm” tiện nghi của mình.
Không ai nói thêm lời nào. Người đứng dậy lật đật tìm vali, người kéo túi xách đang vứt lăn lóc dưới đất. Chồng ngẩng mặt lên nhìn mẹ, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt anh, rồi lại nhanh chóng bị dập tắt bởi sự bất lực khi anh nhận ra mình cũng chẳng thể làm gì khác. Căn nhà riêng của Nàng dâu, từ một nơi tấp nập tiếng cười nói, giờ đây trở thành một tổ ong vỡ với hàng chục con ong đang vội vã thu dọn để rời đi. Mọi người bắt đầu vội vã thu dọn hành lý, tiếng khóa kéo, tiếng va chạm của đồ đạc vang lên lộn xộn, như một bản nhạc chào mừng cho sự kết thúc sớm của một chuyến đi chẳng mấy tốt đẹp.
Trong căn nhà riêng của Nàng dâu, tiếng lách cách của va li, tiếng sột soạt của quần áo bị vứt vội vào túi, tiếng lằn nhằn của bọn trẻ không muốn rời đi, và cả những tiếng thở dài của người lớn vì không được “nghỉ dưỡng” trọn vẹn, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn. Mỗi người một việc, hối hả dọn dẹp, ai nấy đều muốn thoát khỏi cái “địa ngục” này càng sớm càng tốt.
Chồng, lúc này đã không còn đứng nhìn mẹ đầy bất lực nữa, anh lặng lẽ lùi về một góc sofa trong phòng khách. Anh ngồi thụp xuống, cơ thể như bị rút cạn sức lực. Ánh mắt anh lướt qua Mẹ chồng đang cau có chỉ đạo, liếc nhìn những người khác đang càu nhàu về sự bất tiện, về cái nóng, về việc thiếu thốn những dịch vụ tiện nghi mà Nàng dâu không thể cung cấp. Từng lời lẽ họ thốt ra, dù nhỏ nhặt hay oán trách, đều như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tâm trí Chồng.
Anh nhớ lại, rất rõ ràng, những dòng chữ Nàng dâu đã viết trong lá thư cô để lại. “Anh có bao giờ thấy em mệt mỏi không? Có bao giờ anh thấy những giọt mồ hôi của em thấm đẫm chiếc áo không? Hay trong mắt anh, em chỉ là một cỗ máy không biết kêu ca?”
Tiếng cằn nhằn của Gia đình chồng về việc không có điều hòa ở phòng này, về việc phải tự rửa bát ở phòng kia, bỗng nhiên trở nên thật chói tai. Anh nhớ lại hình ảnh Nàng dâu cúi gằm người bên bồn rửa chén chất chồng bát đĩa, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh nhớ lại những đêm cô thức khuya dọn dẹp khi mọi người đã say giấc, chỉ để sáng hôm sau căn nhà lại gọn gàng.
“Trời đất, sao mà nóng bức thế này chứ!” Cô út vẫy vẫy chiếc quạt tay, than vãn.
“Bác bảo rồi mà, lên đây làm gì cho khổ. Ở quê còn có vườn cây mát mẻ.” Bác trai vừa nói vừa thở phì phò.
Chồng nhắm mắt lại. Trong đầu anh, lời Nàng dâu lại vang lên, rõ mồn một: “Anh có thấy không, anh chỉ cần làm con mà không cần làm chồng. Anh có biết em đã gánh vác cả một gia đình lớn như thế nào không, khi anh chỉ đứng nhìn?”
Những lời trách móc, giận dỗi của gia đình anh về sự thiếu thốn tiện nghi nhỏ nhặt bây giờ, lại càng làm anh thấm thía hơn sự ấm ức và tủi thân mà Nàng dâu đã phải chịu đựng bấy lâu nay. 12 người đó chỉ mới phải chịu đựng vài ngày đã không chịu nổi, còn Nàng dâu đã phải “phục vụ” họ trong suốt nhiều ngày, thậm chí nhiều năm mà không một lời kêu ca. Khi cô làm, họ coi đó là đương nhiên. Khi cô biến mất, họ đổ lỗi.
Một nỗi ân hận cuộn trào trong lòng Chồng. Anh đã nhìn thấy, nhưng anh đã chọn cách phớt lờ. Anh đã nghe, nhưng anh đã chọn cách bịt tai. Anh đã biết vợ mình khổ, nhưng anh đã chọn cách im lặng. Cái “kỳ nghỉ” của cả gia đình chồng bỗng nhiên biến thành một tấm gương phản chiếu, soi rõ sự vô tâm và ích kỷ của chính anh.
“Mình đã quá vô tâm,” Chồng thì thầm, giọng nói nghẹn lại, chỉ đủ cho một mình anh nghe thấy. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không, cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè lên vai. Anh đã để vợ mình một mình vật lộn trong đống hỗn độn này, trong khi anh chỉ là một khán giả hèn nhát.
Tối hôm đó, sau khi mọi người đã thu dọn xong xuôi đồ đạc và chuẩn bị đi ngủ, trong không khí ngột ngạt của căn Nhà riêng của nàng dâu, Chồng lặng lẽ đi ra ban công. Anh lấy điện thoại, ngón tay run rẩy tìm đến tên Nàng dâu trong danh bạ. Tiếng chuông dài vang lên, từng nhịp đập như búa gõ vào lồng ngực anh.
Cuối cùng, đầu dây bên kia nhấc máy. Chồng hít một hơi thật sâu, giọng anh run rẩy, khàn đặc như vừa trải qua một cơn bão lớn.
“Em… em đang ở đâu vậy Nàng dâu?” Anh hỏi, giọng nhỏ xíu, như sợ ai đó nghe thấy.
Đầu dây bên kia im lặng một lát, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ. Chồng cảm nhận được sự lạnh lùng và xa cách vô hình từ Nàng dâu.
“Anh… anh xin lỗi,” Chồng nói tiếp, cảm giác tội lỗi dâng trào khiến cổ họng anh nghẹn lại. “Anh biết, anh đã sai rồi. Anh sai thật rồi Nàng dâu ạ.”
Anh nhắm mắt lại, những hình ảnh về Nàng dâu vất vả trong những ngày qua, về lá thư cô để lại, về sự vô tâm của chính anh cứ luân phiên hiện về. “Em về đi, anh xin em đấy. Anh hứa, anh sẽ thay đổi. Anh sẽ không để em phải chịu đựng như vậy nữa.”
Anh ngập ngừng, nhìn vào bên trong căn nhà, nơi Gia đình chồng đã dần chìm vào giấc ngủ với tiếng ngáy nhẹ, tiếng cằn nhằn đôi lúc vọng ra. “Gia đình… gia đình cũng sắp về rồi. Sáng mai họ sẽ đi. Em… em về đi nhé.”
Anh cố gắng lắng nghe, mong mỏi một tín hiệu, một lời nói từ Nàng dâu, nhưng chỉ có sự im lặng kéo dài. Nỗi sợ hãi mất đi cô dâng lên, khiến anh càng thêm hoảng loạn.
“Anh biết em giận, em thất vọng. Anh biết những gì anh đã làm thật tồi tệ. Nhưng Nàng dâu ơi, anh không thể sống thiếu em được. Xin em, hãy về đi mà. Anh tha thiết mong em quay trở về.” Giọng Chồng cuối cùng vỡ òa thành một lời khẩn cầu yếu ớt, đầy tuyệt vọng.
Sáng hôm sau, Nhà riêng của nàng dâu chìm trong một không khí khác lạ. Gia đình chồng, sau những ngày “nghỉ dưỡng” xa hoa, đang vội vàng ăn bữa sáng đơn giản còn sót lại, những gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng thấp thoáng sự nhẹ nhõm khi sắp được trở về. Mẹ chồng cằn nhằn về việc thiếu đồ ăn ngon, trong khi các thành viên khác thu dọn hành lý lỉnh kỉnh. Chồng ngồi lặng lẽ ở bàn, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía cửa, sự lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt.
Đúng lúc đó, cánh cửa chính từ từ mở ra. Một bóng người xuất hiện. Cả Gia đình chồng đang nhốn nháo bỗng khựng lại. Nàng dâu bước vào.
Cô mặc một bộ đồ đơn giản, gương mặt không hề trang điểm nhưng lại toát lên một vẻ đẹp sắc sảo đến lạ. Cô không gầy đi, cũng không có vẻ tiều tụy hay uất ức như những gì Chồng đã hình dung. Nàng dâu bước đi nhẹ nhàng, từng bước chân đều đặn, không hề vội vã. Cả căn nhà như bị đóng băng, tiếng chén bát va vào nhau hay tiếng xì xào bàn tán đều tắt lịm.
Ánh mắt của Nàng dâu lướt qua từng người trong Gia đình chồng, dừng lại một chút ở Mẹ chồng, rồi Chồng. Không có sự oán giận, không có nước mắt, chỉ có một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy, một ngọn lửa kiên định bùng cháy, sắc lạnh và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Chồng đứng bật dậy, khẩu hình muốn gọi tên Nàng dâu nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Mẹ chồng và Gia đình chồng, những người vốn luôn ồn ào và tự mãn, lúc này lại hoàn toàn câm lặng, ánh mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào Nàng dâu như thể cô là một bóng ma. Không một ai thốt được nên lời. Sự xuất hiện của Nàng dâu không phải là sự trở về của một nạn nhân, mà là sự trở lại của một chiến binh, sẵn sàng đối mặt. Cô từ từ đóng cánh cửa lại, tiếng “cạch” khô khốc vang vọng khắp căn nhà.
Nàng dâu lẳng lặng đứng đó. Mẹ chồng là người đầu tiên lấy lại được bình tĩnh, tuy vẫn còn nét sững sờ trên mặt. Bà ta vội vàng thúc giục Gia đình chồng: “Thôi, thôi, chúng ta đi thôi, muộn xe bây giờ.” Dù giọng nói có vẻ vội vàng, nhưng không ai nghe thấy sự cằn nhằn hay giận dữ thường lệ. Cả Gia đình chồng, như bị thôi miên, lật đật thu dọn những hành lý còn lại. Họ rời đi một cách nhanh chóng lạ thường, không ai dám nhìn thẳng vào Nàng dâu, chỉ cúi gằm mặt bước qua cô. Tiếng chân lẹt quẹt, tiếng kéo vali lạch cạch vang lên rồi tắt hẳn khi cánh cửa đóng lại, trả lại sự yên tĩnh đến đáng sợ cho Nhà riêng của nàng dâu.
Chỉ còn lại Chồng và Nàng dâu. Chồng vẫn đứng cạnh bàn, ánh mắt né tránh. Anh cố gắng bắt đầu một câu chuyện, nhưng cổ họng như bị chặn lại.
“Nàng dâu à… em… em về rồi…” Chồng lắp bắp, giọng khô khốc.
Nàng dâu quay người, chậm rãi đi về phía sofa và ngồi xuống, lưng thẳng tắp. Cô không nhìn Chồng ngay lập tức. Chồng vẫn đứng đó, như một học sinh phạm lỗi.
“Anh ngồi xuống đi.” Giọng Nàng dâu không một chút cảm xúc, nhưng lại khiến Chồng giật mình, vội vã kéo ghế ngồi đối diện cô, ánh mắt vẫn không dám nhìn thẳng.
“Chúng ta cần nói chuyện.” Nàng dâu bắt đầu, đôi mắt sắc lạnh khóa chặt lấy Chồng. Anh giật mình. “Anh có biết suốt những ngày qua, em đã làm gì không?”
Chồng cúi mặt. “Anh… anh biết em vất vả…”
“Vất vả?” Nàng dâu cười nhạt, một nụ cười không với tới mắt. “Anh nghĩ chỉ là vất vả thôi sao? Mười hai người, đột ngột xuất hiện mà không một lời báo trước. Từ ăn uống, dọn dẹp, giặt giũ, đến việc chạy chợ, mua sắm… tất cả, đều một tay em lo liệu. Em đã làm một ‘người giúp việc’ miễn phí trong chính căn nhà của mình. Trong khi đó, anh ở đâu?”
Chồng ngẩng phắt dậy, vẻ mặt bối rối. “Anh… anh có việc đột xuất mà, anh đã giải thích rồi. Anh không muốn như vậy đâu.”
“Việc đột xuất ư?” Nàng dâu gằn giọng. “Và việc đột xuất của anh quan trọng hơn cả việc vợ anh đang kiệt sức, đang bị đẩy vào chân tường ngay trong chính ngôi nhà của chúng ta sao? Anh biến mất, để em một mình chống chọi với tất cả. Anh có biết em cảm thấy thế nào không?”
Chồng nắm chặt tay. “Anh… anh xin lỗi. Anh thật sự xin lỗi em.”
Nàng dâu lắc đầu. “Lời xin lỗi của anh bây giờ có ý nghĩa gì? Em không cần những lời nói suông, anh ạ. Em cần một sự thay đổi.” Cô hít sâu, ánh mắt cương quyết hơn bao giờ hết. “Nghe đây, Chồng. Em yêu anh, nhưng em không thể chấp nhận cách đối xử này nữa. Ngôi nhà này là của chung chúng ta, và mọi trách nhiệm trong ngôi nhà này cũng là của chung chúng ta.”
Chồng nhìn Nàng dâu, cố gắng tìm một tia mềm yếu trong ánh mắt cô, nhưng chỉ thấy sự kiên định không lay chuyển.
“Từ bây giờ,” Nàng dâu tiếp tục, giọng nói rành mạch, “nếu muốn đón khách, dù là ai, chúng ta phải cùng nhau bàn bạc trước. Và khi đã quyết định, chúng ta phải cùng nhau lo liệu. Không có chuyện một người phải gánh vác tất cả, trong khi người kia vắng mặt hoặc đứng ngoài cuộc.” Cô đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhìn ra khoảng không bên ngoài. “Anh có hiểu rõ những gì em đang nói không?”
Chồng lặng người nhìn theo bóng lưng Nàng dâu. Anh hiểu. Anh hiểu rất rõ. Đây không còn là lời trách móc mà là một tối hậu thư.
Chồng lặng người nhìn theo bóng lưng Nàng dâu. Anh hiểu. Anh hiểu rất rõ. Đây không còn là lời trách móc mà là một tối hậu thư. Anh không còn lời nào để phản đối, không một chút giận dỗi hay bối rối thường thấy. Thay vào đó, từng câu từng chữ của Nàng dâu xoáy sâu vào tâm trí, phơi bày sự vô tâm, sự ích kỷ bấy lâu nay của anh.
Anh nhớ lại những buổi tối Nàng dâu về nhà với khuôn mặt phờ phạc, những tiếng thở dài cô cố giấu đi. Anh nhớ lại những lần anh lảng tránh khi cô muốn chia sẻ gánh nặng. Một cảm giác tội lỗi và hối hận chưa từng có dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực Chồng. Anh đã đẩy Nàng dâu đến bước đường này, đến sự tuyệt vọng buộc cô phải hành động liều lĩnh như vừa rồi.
Chồng chậm rãi bước về phía Nàng dâu. Mỗi bước chân của anh như nặng trĩu. Nàng dâu vẫn đứng đó, bất động, nhìn ra khoảng không vô định, dường như đã cạn kiệt mọi cảm xúc.
“Nàng dâu à…” Chồng khẽ gọi, giọng anh run rẩy, khác hẳn sự bối rối, né tránh lúc trước. Nó đầy sự hối lỗi và thành khẩn. “Em nói đúng. Tất cả là lỗi của anh.”
Nàng dâu không quay lại.
Chồng dừng lại phía sau Nàng dâu, anh đặt tay lên vai Nàng dâu. Bàn tay anh khẽ run, rồi anh nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Nàng dâu, ghì chặt cô vào lòng.
“Anh đã quá vô tâm, quá thờ ơ,” Chồng thì thầm vào mái tóc Nàng dâu, “anh đã để em một mình gánh vác mọi thứ, để em phải gồng mình chịu đựng trong chính ngôi nhà của chúng ta.” Anh hít sâu, cố gắng giữ cho giọng không bị vỡ. “Anh hứa,” lời nói của anh vang lên chắc nịch, đầy kiên quyết nhưng vẫn phảng phất sự run rẩy của nỗi ân hận, “từ giờ sẽ không để em một mình nữa. Mọi chuyện trong nhà, anh sẽ cùng em gánh vác. Anh sẽ không bao giờ để em phải cảm thấy đơn độc, phải vật lộn một mình nữa.”
Nàng dâu vẫn đứng yên trong vòng tay anh, cơ thể cô hơi chùng xuống, sự căng thẳng bấy lâu nay dường như đang được giải tỏa từng chút một. Chồng ghì chặt Nàng dâu hơn, cảm nhận hơi ấm từ cô, thầm mong lời hứa chân thành và đầy hối lỗi của mình có thể chữa lành những vết thương anh đã gây ra.
Nàng dâu vẫn đứng yên trong vòng tay anh, cơ thể cô hơi chùng xuống, sự căng thẳng bấy lâu nay dường như đang được giải tỏa từng chút một. Chồng ghì chặt Nàng dâu hơn, cảm nhận hơi ấm từ cô, thầm mong lời hứa chân thành và đầy hối lỗi của mình có thể chữa lành những vết thương anh đã gây ra.
Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng vô vàn cảm xúc. Nàng dâu không nói gì, chỉ từ từ vòng tay ôm lấy Chồng, tựa đầu vào vai anh. Hơi ấm lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo đã ngự trị trong lòng cô bấy lâu. Anh biết, đây không chỉ là sự chấp nhận mà còn là một cơ hội, một khởi đầu mong manh mà cả hai cần phải vun đắp.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, Gia đình chồng đã gói ghém hành lý, chuẩn bị rời đi. Không còn sự ồn ào, chen chúc hay những lời xì xào to nhỏ. Có lẽ, những lời Chồng đã nói tối qua, cùng với hành động kiên quyết của Nàng dâu, đã khiến họ hiểu rằng đã đến lúc phải tôn trọng không gian riêng tư của cặp đôi. Mẹ chồng nhìn Nàng dâu và Chồng đang đứng cạnh nhau, ánh mắt bà có chút suy tư, nhưng rồi cũng chỉ gật đầu chào mà không nói thêm lời nào. Chiếc xe lăn bánh, trả lại sự tĩnh lặng cho Nhà riêng của nàng dâu.
Căn nhà trống trải đến lạ thường sau những ngày ồn ào, náo nhiệt. Từng ngóc ngách đều lưu lại dấu vết của ‘bãi chiến trường’ mà 12 người khách không mời đã để lại. Thay vì cảm thấy chán nản hay bực bội, Nàng dâu lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến khó tả. Chồng cũng vậy, anh nhìn xung quanh, một cảm giác tội lỗi lẫn quyết tâm trỗi dậy.
“Để anh dọn dẹp,” Chồng nói, chủ động xắn tay áo.
Nàng dâu nhìn anh, trong ánh mắt không còn sự hoài nghi hay uất ức mà thay vào đó là sự ấm áp. “Cùng nhau đi,” cô khẽ đáp, đưa cho anh một chiếc khăn lau.
Họ bắt đầu dọn dẹp. Chồng loay hoay với những chiếc bát đĩa chất chồng trong bồn rửa, gãi đầu khi không biết bắt đầu từ đâu. Nàng dâu mỉm cười, kiên nhẫn hướng dẫn anh. Không một lời cằn nhằn nào vang lên, không một tiếng thở dài nào vang vọng. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách, tiếng chén đĩa va vào nhau khe khẽ, và thỉnh thoảng là tiếng cười nhẹ của Nàng dâu khi Chồng lóng ngóng làm đổ nước.
Họ cùng nhau thu dọn vỏ trái cây, giấy tờ vương vãi, lau chùi những vết bẩn cứng đầu trên sàn nhà. Mỗi hành động đều diễn ra trong im lặng, nhưng lại chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Chồng chăm chú làm theo từng hướng dẫn của Nàng dâu, đôi khi anh tự tìm việc để làm, muốn chứng minh sự thay đổi của mình. Nàng dâu nhận ra điều đó, và cô trân trọng từng cử chỉ dù nhỏ nhất của anh.
Khi căn nhà dần trở lại vẻ ngăn nắp, sạch sẽ vốn có, họ đứng giữa phòng khách, nhìn quanh. Ánh nắng chiều len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu rọi lên hai con người đang mỉm cười. Nàng dâu và Chồng quay sang nhìn nhau. Trong ánh mắt Nàng dâu là sự bình yên, sự tha thứ và một tia hy vọng mới bùng cháy. Còn trong mắt Chồng, là sự hối lỗi chân thành, sự quyết tâm và tình yêu thương dành cho Nàng dâu. Họ đã cùng nhau trải qua sóng gió, và giờ đây, họ sẵn sàng cho một khởi đầu mới, nơi họ sẽ xây dựng lại tổ ấm này bằng tình yêu thương và sự tôn trọng lẫn nhau.
Đây không chỉ là việc dọn dẹp một căn nhà bừa bộn, mà còn là hành trình gột rửa những vết bụi trong tâm hồn, hàn gắn những rạn nứt đã âm ỉ bấy lâu. Sự im lặng không phải là khoảng trống, mà là không gian để tình yêu và sự thấu hiểu có thể lớn lên, không cần đến những lời nói hoa mỹ. Nàng dâu đã học được cách đứng lên bảo vệ chính mình, không chỉ cho riêng cô mà còn cho hạnh phúc gia đình. Chồng đã nhận ra giá trị của sự hiện diện, của việc sẻ chia và gánh vác, rằng tình yêu không chỉ là những lời nói ngọt ngào mà còn là hành động cụ thể.
Cuộc sống vốn dĩ là những bài học không ngừng nghỉ. Có những lúc sóng gió ập đến không báo trước, tưởng chừng như nhấn chìm tất cả. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, con người mới thực sự nhìn rõ trái tim mình, mới biết điều gì là quan trọng nhất. Đối với Nàng dâu và Chồng, biến cố vừa qua như một tấm gương phản chiếu, giúp họ nhận ra những sai lầm, những thiếu sót, và quan trọng hơn cả, là tình yêu sâu sắc mà họ vẫn dành cho nhau, dù bị che lấp bởi những bộn bề, áp lực. Từ nay, mỗi góc nhỏ trong ngôi nhà này sẽ không còn là nơi ẩn chứa sự ấm ức hay cô đơn, mà là tổ ấm đích thực, nơi tiếng cười và niềm hạnh phúc sẽ được cất lên, được vun đắp từ những điều giản dị nhất, từ sự tôn trọng và tình yêu thương không điều kiện. Họ đã tìm thấy lại nhau, tìm thấy lại bình yên trong chính ngôi nhà của mình, sẵn sàng cho một chương mới đầy hứa hẹn.










