Bán đất hàng chục tỷ ở quê, người cha gi/ả ngh/èo lên thành phố thử lòng các con và c/ái k/ết không ai có thể ngờ tới…đúng là!!!
Ông Trung, 68 tuổi, là một lão nông ở vùng ven. Cả đời ông cần cù, chắt chiu từng đồng từ mảnh vườn, ao cá, và mấy lô đất mua từ thuở còn rẻ như bèo. Mấy năm gần đây, giá đất tăng vùn vụt — tổng tài sản của ông lên tới cả gần chục tỷ, nhưng chẳng mấy ai biết.
Vợ mất sớm, ông một mình nuôi ba đứa con: Quân, Thu, và Vy.
Khi chúng khôn lớn, ông chia cho mỗi đứa một phần đất “làm vốn”, còn lại vài sào ruộng và căn nhà cũ, ông giữ lại. Ông vẫn nói đùa:
“Bố để dưỡng già, chứ chưa vội về trời đâu.”
Nhưng những năm gần đây, “dưỡng già” lại hóa cô quạnh. Ba đứa con hiếm khi về quê, mỗi lần về cũng chỉ vội vàng cho có. Gọi điện, đứa bận công việc, đứa bận con cái, đứa viện cớ “dịch bệnh, đi xa nguy hiểm”.
Một đêm, ông trằn trọc mãi. “Mình có tiền, có nhà… mà sao thấy lạnh quá. Không biết con cái còn thương mình, hay chỉ thương của cải của mình nữa?” Và thế là, ông nảy ra một ý định táo bạo — lên Sài Gòn, gi//ả ngh//èo thử lòng con.
Khám phá thêm
Dịch vụ làm đẹp
Trang sức
Tin tức thể
Sáng hôm sau, ông bắt chuyến xe đò Nam tiến. Trên người, chỉ có chiếc túi vải đựng vài bộ đồ cũ và ít bánh đa quê. Ông chọn bộ quần áo sờn vai nhất, bỏ lại chiếc điện thoại thông minh mua cho tiện gọi video, chỉ mang theo cái cũ cầm bàn phím bấm — “cho giống dân ngh//èo thật”.
Điểm đến đầu tiên là nhà Quân, con trai cả…
Ông Trung đứng trước căn nhà 4 tầng khang trang của Quân ở một khu đô thị mới. Cổng sắt cao, xe hơi đậu kín sân. Ông chỉnh lại chiếc áo sờn vai, hít một hơi rồi bấm chuông.
Khám phá thêm
WordPress Theme
Gói tin VIP
Báo cáo hàng
Quân mở cửa. Nhìn thấy cha, anh ta sững lại vài giây.
— Ủa… bố lên đây làm gì vậy?
Ông Trung cười hiền:
— Bố bán mấy sào ruộng cuối cùng rồi. Giờ ở quê buồn quá… bố lên thành phố ở nhờ con ít bữa.
Quân khựng lại. Vợ anh từ trong nhà bước ra, nhìn ông từ đầu đến chân rồi cau mày.
— Ở nhờ? Nhà mình chật lắm bố ạ… tụi con còn phải thuê thêm người giúp việc nữa.
Quân gãi đầu, nói nhỏ:
— Hay bố… xuống ở với em Thu vài hôm đi. Nó ở chung cư rộng hơn.
Ông Trung gật đầu, cố nở nụ cười.
— Ừ… bố chỉ ghé thăm thôi.
Quân dúi vào tay ông 200 nghìn:
— Bố bắt taxi cho tiện.
Ông Trung cầm tiền, quay đi. Lưng ông hơi còng xuống.
Điểm đến thứ hai là nhà Thu.
Thu mở cửa, thấy cha thì bất ngờ, nhưng ánh mắt nhanh chóng chuyển sang lo lắng.
— Bố lên đây có việc gì vậy?
Ông lặp lại câu nói cũ:
— Bố bán hết đất rồi… lên thành phố ở với con cho vui.
Thu chưa kịp trả lời thì chồng cô từ trong phòng bước ra, thì thầm nhưng đủ để ông nghe:
Khám phá thêm
Thực phẩm chức năng
Bảo hiểm nhân thọ
Khóa học IT
— Mình còn đang trả nợ ngân hàng, nuôi thêm ông cụ sao nổi?
Thu cười gượng:
— Bố ơi… tụi con đang khó khăn lắm. Hay bố qua nhà em Vy thử xem?
Rồi cô lén nhét vào tay ông 100 nghìn.
— Bố đi xe buýt cho tiết kiệm.
Ông Trung gật đầu lần nữa.
Chiều muộn, ông đứng trước căn phòng trọ nhỏ của Vy.
Cánh cửa mở ra. Vy nhìn thấy cha thì sững người.
— Bố!?
Cô kéo ông vào phòng ngay lập tức.
Căn phòng chỉ hơn mười mét vuông, nóng hầm hập. Một chiếc quạt cũ quay lạch cạch.
Vy lo lắng:
— Bố lên đây sao không báo con?
Ông lại nói câu quen thuộc:
— Bố bán hết đất rồi… lên đây ở với các con.
Vy im lặng vài giây.
Rồi cô nói một câu khiến ông Trung chết lặng:
— Vậy thì… bố ở với con.
Ông nhìn quanh căn phòng chật chội:
— Nhưng phòng con nhỏ thế này…
Vy cười:
— Con ngủ dưới đất cũng được. Bố ngủ giường.
Tối hôm đó, Vy nấu bát mì tôm, đập thêm quả trứng duy nhất trong tủ lạnh cho bố.
Cô vừa ăn vừa nói:
— Con nghèo thật, nhưng nuôi thêm bố chắc vẫn được.
Đêm đó, ông Trung nằm quay mặt vào tường.
Vai ông run run.
Ba ngày sau.
Cả Quân, Thu và Vy bất ngờ nhận được điện thoại:
— Bố đang ở văn phòng công chứng. Các con đến ngay.
Khi ba người tới nơi, họ chết lặng.
Ông Trung ngồi giữa phòng, mặc bộ áo sơ mi mới, bên cạnh là luật sư và một chồng giấy tờ dày.
Quân ngạc nhiên:
— Bố…?
Luật sư bình thản nói:
— Ông Trung vừa bán ba lô đất ở quê với tổng giá trị gần 20 tỷ đồng.
Cả Quân và Thu tái mặt.
Ông Trung nhìn ba đứa con, giọng chậm rãi:
— Hôm trước bố lên thành phố… là để thử lòng các con.
Không ai nói gì.
Ông tiếp:
— Bố đã chuẩn bị sẵn ba phần tài sản bằng nhau.
Quân và Thu ngẩng lên, ánh mắt lóe hy vọng.
Nhưng ông Trung đặt bút ký, rồi đẩy bản hợp đồng sang phía Vy.
— Nhưng giờ bố đổi ý.
— Toàn bộ số tiền này… bố cho Vy.
Cả căn phòng chết lặng.
Quân bật dậy:
— Bố! Sao lại thế được!?
Thu cũng hoảng hốt:
— Như vậy không công bằng!
Ông Trung nhìn hai người, ánh mắt buồn nhưng rất bình tĩnh.
— Hai đứa không thiếu nhà, không thiếu tiền.
Rồi ông quay sang Vy.
— Nhưng đứa con này… chỉ có một căn phòng trọ và một tấm lòng.
Vy bật khóc:
— Con không cần tiền đâu bố…
Ông Trung mỉm cười, đặt tay lên đầu con gái.
— Bố biết.
— Vì vậy… con mới xứng đáng có nó.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Đúng lúc ấy, ông nói thêm một câu khiến hai người con còn lại cúi gằm mặt:
— Bố lên đây giả nghèo ba ngày…
— Nhưng bố đã thấy rõ ai giàu tiền… và ai giàu tình.









