1 giờ sáng chồng về nhà với chiếc áo dính m.á/u, tôi thương đ;;ứt r;;uột khóc suốt 1 đêm nhưng khi nhìn kĩ các vết lạ trên vai, ruột gan tôi s;ục s;ôi
Chồng tôi làm kỹ sư công trình. Nghề của anh hay đi sớm về muộn, có khi cả tuần mới được về nhà một lần. Tôi không than, không trách, vì nghĩ đàn ông đi làm vất vả thì phụ nữ phải biết nhường nhịn.
Tối hôm đó, khoảng gần 1 giờ sáng, chồng tôi mới lò dò về tới nhà. Tôi vừa ru con ngủ xong, ra mở cửa thì gi;;ật mìn;h vì thấy cổ áo anh vấy m;;áu, bên cổ có vết rách dài như bị c;:ứa vào. Anh trấn an tôi ngay, nói lúc ở công trình bị thanh sắt rơi xuống trúng vào cổ, may mà né kịp nên chỉ sượt qua.
Tôi cuống cuồng lấy thuốc sát trùng, vừa thổi vừa xót xa băng bó cho anh. Hôm sau, tôi cẩn thận giặt chiếc áo dính máu của anh nhưng phát hiện trên áo của anh có rất nhiều dấu vết lạ, vết bẩn hình nắm tay ở lưng và trên vai, có cả vết rách ở nách áo như bị kéo mạnh.
Tôi linh cảm thấy có chuyện là lạ nên khi thay băng cho anh, tôi cố tình xem kĩ vết thương thì thấy xung quanh cổ và vai anh là rất nhiều vết bầm tím như bị đ/ấm. Việc này càng khiến tôi ng/hi n/gờ, tôi kiểm tra điệu thoại của chồng thì thấy tin nhắn đã xóa sạch, chỉ còn vài cuộc gọi từ số lạ, gọi nhiều vào những đêm anh ở công trình.
Tôi thử gọi lại, giọng phụ nữ léo nhéo hỏi gấp gáp: “Anh sao rồi? Bị đánh đau lắm không? Em cũng không ngờ nó lại về lúc đó…”
Tai tôi ù đi, chiếc điện thoại trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống sàn. Câu nói của người phụ nữ lạ mặt như một nhát dao chí mạng, cắt phăng mọi niềm tin tôi dành cho người chồng đầu ấp tay gối bấy lâu nay. “Nó” ở đây là ai? Và tại sao chồng tôi lại bị đánh đến mức thương tích đầy mình như vậy?
Tôi cố giữ bình tĩnh, hít một hơi thật sâu rồi giả giọng thều thào như người đang đau đớn: “Tôi… tôi đau quá, không nói được nhiều. Cô là ai mà biết chuyện này?”
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, rồi tiếng thở dài thườn thượt vang lên: “Anh lại giả vờ à? Em là Lan đây. Em đã bảo rồi, lão chồng em hay về đột xuất lắm, anh cứ chủ quan. Hôm qua lão điên lên cầm cả thanh sắt phang anh, em can không kịp. May mà anh chạy thoát được đấy, không thì mạng cũng chẳng còn. Anh về nhà có bị vợ nghi ngờ gì không?”
Hy vọng cuối cùng trong tôi sụp đổ hoàn toàn. Hóa ra, vết thương “tai nạn công trình” mà tôi xót xa suốt đêm qua lại là hậu quả của một cuộc vụng trộm nhục nhã. Anh không bị sắt rơi trúng, anh bị chồng của nhân tình đánh ghen. Những vết bầm tím trên vai, vết rách ở nách áo là dấu vết của một cuộc ẩu đả, giằng co trong tội lỗi.
Sáng hôm sau, khi chồng tôi vừa thức dậy, tôi không còn dịu dàng bôi thuốc cho anh như mọi khi. Tôi ném chiếc áo dính máu còn chưa kịp khô hẳn vào mặt anh, cùng với chiếc điện thoại đang hiện lịch sử cuộc gọi vừa rồi.
Sắc mặt anh chuyển từ tái mét sang xám ngoét. Anh quỳ xuống vồ lấy tay tôi, miệng lắp bắp những lời xin lỗi hèn nhát: “Kìa em… anh chỉ là nhất thời… anh bị cô ta dụ dỗ…”
Tôi gạt tay anh ra, cười cay đắng: “Anh nói anh đi làm vất vả vì vợ con, tôi tin. Anh nói anh bị tai nạn, tôi khóc cả đêm vì thương. Hóa ra cái ‘vất vả’ của anh là đi mua vui bên vợ người khác, còn cái ‘tai nạn’ là cái giá của sự phản bội. Anh nhìn đi, đứa con đang ngủ trong kia có xứng đáng có một người bố như anh không?”
Tôi không đợi anh trả lời. Ngay chiều hôm đó, tôi viết sẵn đơn ly hôn và thu dọn đồ đạc về nhà ngoại. Tôi hiểu rằng, vết thương trên cổ anh có thể lành theo thời gian, nhưng vết sẹo trong lòng tôi thì mãi mãi rỉ máu. Đàn ông có thể nghèo, có thể vất vả, nhưng một khi đã đánh mất nhân cách và lòng tự trọng trên giường của kẻ khác, thì không bao giờ xứng đáng có được sự bao dung của người vợ hiền.











