NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI:
“THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…”
Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa.
Không phải cãi vã.
Không tiếng chửi rủa.
Chỉ là một câu nói lạnh đến tận xương sống:
– Chúng ta kết thúc thôi. Anh không còn cảm giác gì nữa.
Tôi đang đứng trong bếp, tay cầm cái vá múc canh, nghe xong thì đứng lặng.
Bếp vẫn sôi.
Canh vẫn sủi bọt.
Chỉ có tim tôi là như bị ai bóp nghẹt.
Hai mươi năm hôn nhân.
Bảy năm sinh con, nuôi con.
Một câu “không còn cảm giác” là xóa sạch tất cả.
Tôi không khóc.
Chỉ hỏi lại một câu rất bình tĩnh:
– Vì cô ta à?
Anh không phủ nhận.
Chỉ im lặng.
Im lặng, trong hôn nhân, đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả phản bội.
1. NGƯỜI CHỒNG TỬ TẾ NĂM XƯA
Ngày tôi lấy anh, ai cũng bảo tôi có phúc.
Anh hiền.
Ít rượu chè.
Chăm chỉ làm ăn.
Tôi bỏ việc sau khi sinh con gái đầu lòng – bé An, vì con yếu, hay bệnh.
Anh bảo:
– Em ở nhà chăm con đi, anh lo được.
Tôi tin.
Và tôi ở nhà thật.
Tôi thành một bà nội trợ chính hiệu:
Sáng đưa con đi học.
Trưa lo cơm nước.
Tối đợi anh về ăn cùng.
Cuộc sống không dư dả, nhưng yên ổn.
Cho đến khi công ty anh có dự án mới, anh đi công tác nhiều hơn.
Rồi về muộn hơn.
Rồi điện thoại lúc nào cũng để úp xuống.
Tôi biết.
Phụ nữ không ngu đến vậy.
2. LÁ ĐƠN LY HÔN
Một tuần sau câu nói đó, anh đưa cho tôi lá đơn.
– Anh đã suy nghĩ kỹ. Ra tòa đi cho rõ ràng.
Tôi nhìn tờ giấy, tay run nhẹ.
– Con thì sao?
– Con còn nhỏ, anh sẽ chu cấp. Nhưng anh không thể sống tiếp cuộc hôn nhân này.
Tôi cười.
Cười rất nhạt.
Hóa ra, hai mươi năm qua, thứ tôi giữ gìn chỉ là một “cuộc hôn nhân”.
Chứ không phải là “gia đình”.
3. CON GÁI TÔI – ĐỨA TRẺ IM LẶNG
Từ ngày biết bố mẹ sắp ly hôn, bé An ít nói hẳn.
Con bé bảy tuổi, cái tuổi đáng lẽ chỉ lo học với chơi.
Một hôm, tôi thấy con lén cầm điện thoại của tôi, loay hoay gì đó.
Thấy tôi, con giật mình:
– Mẹ… mẹ đừng giận nha.
Tôi xoa đầu con:
– Không sao đâu, con làm gì cũng được.
Tôi không biết rằng, chính lúc ấy, con bé đã bắt đầu giữ một bí mật rất lớn.
4. NGÀY RA TÒA
Ngày ra tòa, tôi mặc bộ áo dài màu xanh nhạt.
Không phải để đẹp.
Mà để tự nhắc mình: tôi vẫn là tôi, không phải kẻ bị bỏ rơi.
Anh đi cùng một người phụ nữ trẻ.
Không vào phòng xử, nhưng đứng ngoài hành lang.
Tôi nhìn, tim đau, nhưng không còn bất ngờ nữa.
Phòng xử án không lớn.
Thẩm phán là một người đàn ông trung niên, giọng nghiêm nhưng không lạnh.
Ông hỏi:
– Hai bên đã thống nhất việc ly hôn chưa?
Chồng tôi trả lời dứt khoát:
– Dạ, rồi.
Tôi im lặng.
Ông tiếp:
– Về quyền nuôi con?
Chồng tôi nói:
– Tôi nghĩ mẹ cháu nuôi sẽ phù hợp hơn. Tôi sẽ chu cấp đầy đủ.
Tôi nhìn xuống.
Nước mắt rơi lúc nào không hay.
Ngay lúc đó, bé An đứng bật dậy.
Giọng con bé run run, nhưng rất rõ:
– Thưa bác thẩm phán…
Cả phòng xử sững lại.
– Con có thể cho bác biết một bí mật… mà mẹ con không biết không ạ?
Thẩm phán hơi bất ngờ, nhưng ông gật đầu:
– Cháu cứ nói.
Con bé quay sang nhìn tôi, ánh mắt xin lỗi.
Rồi quay lại phía thẩm phán:
– Con xin phép mở một video…
5. VIDEO ĐƯỢC PHÁT
Con bé lấy trong cặp ra một chiếc USB nhỏ.
Luật sư hai bên đều ngạc nhiên.
Video được mở.
Hình ảnh hiện lên khiến toàn bộ phòng xử án im lặng.
Đó là cảnh trong phòng khách nhà tôi.
Ban đêm.
Ánh đèn vàng.
Chồng tôi đang ngồi trên sofa, nói chuyện điện thoại.
Giọng anh rất rõ:
– Ừ, anh sắp ly hôn rồi. Nhưng phải làm cho cô ấy nghĩ là lỗi do cô ấy, thì anh mới dễ đưa con đi.
– Tiền nhà, tiền đất đứng tên cô ấy nhiều quá. Phải tính cho kỹ.
Giọng người phụ nữ đầu dây bên kia vang lên, chua chát:
– Em không chờ được lâu đâu.
Video kết thúc.
Không ai nói gì.
Tôi quay sang nhìn chồng.
Mặt anh tái mét.
6. SỰ THẬT SAU CHIẾC VIDEO
Thẩm phán hỏi con bé:
– Cháu quay video này khi nào?
Con bé trả lời:
– Dạ, hôm bố mẹ cãi nhau. Con sợ mẹ buồn, nên con để điện thoại dưới bàn.
Tôi ôm mặt khóc.
Tôi không biết.
Tôi hoàn toàn không biết.
Hóa ra, người bị phản bội nặng nề nhất không phải tôi.
Mà là con gái tôi.
7. NGƯỜI CHỒNG LỘ MẶT
Trước bằng chứng rõ ràng, chồng tôi không chối được.
Thẩm phán nghiêm giọng:
– Anh định lợi dụng việc ly hôn để chiếm đoạt tài sản chung và quyền nuôi con?
Anh cúi đầu.
Không trả lời.
Phiên tòa tạm hoãn.
Nhưng mọi thứ đã rõ.
8. SAU PHIÊN TÒA
Tối hôm đó, tôi ôm con ngủ, lòng đau như cắt.
Con bé thì thầm:
– Mẹ ơi, con xin lỗi vì con quay lén bố.
Tôi siết chặt con vào lòng:
– Không, con không làm gì sai cả. Con đã bảo vệ mẹ.
Lần đầu tiên, tôi thấy mình được bảo vệ…
bởi chính đứa con bé bỏng mà tôi từng nghĩ là cần tôi che chở.
9. KẾT CỤC
Ba tháng sau, tòa tuyên án:
– Tôi được quyền nuôi con.
– Tài sản chia theo đúng luật, không ai gian dối được.
Chồng cũ của tôi, sau đó nghe nói cũng không đến được với người phụ nữ kia.
Một người sẵn sàng phản bội vợ con, thì ai dám tin?
Còn tôi, ở tuổi ngoài bốn mươi, bắt đầu lại.
Không dễ.
Nhưng không còn sợ.
10. LỜI KẾT
Có những người đàn bà sống cả đời vì chồng, vì con.
Đến lúc bị phản bội mới nhận ra:
thứ cần giữ nhất không phải là hôn nhân, mà là lòng tự trọng.
Và có những đứa trẻ, tưởng như ngây thơ,
lại là người tỉnh táo nhất trong một gia đình sắp vỡ.












