Từ ngày anh trai tôi đổ bệnh, gia đình tôi khốn đốn đối mặt với nhiều khó khăn. Vì anh trai tôi từng là trụ cột gia đình. Cả nhà tôi gom hết tiền bạc để chạy chữa cho anh trai. Nhưng đổi lại chỉ là cái lắc đầu của bác sĩ, anh trai tôi không qua khỏi kiếp nạn lớn này.
Suốt những tháng ngày cuối đời của anh trai, chị dâu tôi một tay chăm sóc. Thấy chị hết lòng với chồng bệnh tật, một thân một mình không con cái, tôi thương chị lắm. Sau khi chồng qua đời, chị dâu tôi không ra ở riêng hay về nhà mẹ đẻ mà ở cùng mẹ chồng. Chị dâu sống tình cảm, hòa thuận với mẹ tôi khiến tôi thấy càng quý mến chị hơn.
Vậy mà cách đây không lâu tôi ngỡ ngàng khi nghe điện thoại của mẹ mình. Tôi nghe mẹ nghẹn ngào nói trong điện thoại, đời thuở nào mà chồng qua đời chưa được 3 tháng mà vợ đã đi bước nữa. Chị dâu nào có phải người như thế. Tôi chỉ ậm ừ đáp lại mẹ rồi cúp máy.
Ngày trước tôi thương chị dâu bao nhiêu thì giờ tôi thấy giận chị bấy nhiêu. Tôi từng thương nể chị là người phụ nữ sống kiên cường, tình nghĩa. Vậy mà giờ chị lại khiến tôi và mẹ thất vọng. Tôi muốn gặp chị nói cho ra lẽ nên đến thẳng nơi chị làm việc. Trước mặt những người đồng nghiệp làm cùng chị, tôi không nể nang gì mà nói hết chuyện chị dâu tái giá khi mộ chồng cũ chưa xanh cỏ. Ai nấy đều nhìn chị bằng cặp mắt ái ngại, còn chị thì ôm mặt khóc nức nở, kéo tôi ra ngoài nói chuyện.
Chị kéo tôi ra góc hành lang vắng người, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy bám chặt lấy gấu áo. Tôi định vung tay ra, định buông thêm vài lời cay nghiệt nữa thì chị quỳ thụp xuống, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng:
“Hoa ơi, chị xin em… đừng nói ở đây, công việc này là niềm hy vọng duy nhất của chị lúc này.”
Tôi sững người. Hóa ra, “cụ ông gần 70 tuổi” mà người ta đồn đại chính là một vị bác sĩ về hưu, chủ của một trung tâm điều dưỡng tư nhân. Chị không tái giá để tìm vinh hoa phú quý cho riêng mình. Chị chấp nhận ký một bản hợp đồng chăm sóc đặc biệt cho ông cụ và làm việc tại trung tâm của ông suốt 5 năm để đổi lấy một khoản tiền lớn ngay lập tức.
Lý do khiến tôi chết lặng: Anh trai tôi trước khi mất đã âm thầm vay mượn một số tiền lớn để lo thuốc thang vì không muốn phiền đến em gái và mẹ già. Khoản nợ ấy giờ đây đổ dồn lên đầu mẹ, người ta dọa sẽ siết căn nhà duy nhất bà đang ở nếu không trả kịp trong tháng này.
“Chị không muốn mẹ già rồi còn phải ra đường đứng. Anh em mất rồi, chị chỉ còn mẹ là chỗ dựa, chị phải giữ lại mái nhà cho anh…” – Chị nức nở, đưa cho tôi tờ giấy vay nợ cũ nát của anh trai mà chị đã âm thầm giấu đi suốt bấy lâu.
Nhìn dáng vẻ tiều tụy, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ của người phụ nữ vốn đã chịu quá nhiều bất hạnh, lòng tôi đau thắt lại như có ai bóp nghẹt. Tôi thấy mình thật tàn nhẫn khi đã vội vàng dùng định kiến để chà đạp lên nhân phẩm của người chị dâu tảo tần.
Tôi khóc nghẹn, không nói thành lời, run rẩy rút xấp tiền 50 triệu đồng vừa rút ở ngân hàng – số tiền tôi dự định để dành mua xe – rồi dúi chặt vào tay chị:
“Chị ơi, em sai rồi… Em xin lỗi chị. Số tiền này chị cầm lấy, em với chị cùng lo cho mẹ. Đừng đi bước nữa theo kiểu bán mình như vậy, anh em ở trên cao chắc chắn cũng không cam lòng thấy chị khổ sở thế này.”
Chị dâu ôm lấy tôi, hai chị em khóc nức nở giữa cái nắng hanh hao của buổi chiều. Sóng gió qua đi, tôi hiểu rằng tình thân không chỉ nằm ở huyết thống, mà còn nằm ở sự hy sinh thầm lặng của những người xa lạ đã chọn gắn bó đời mình với gia đình tôi. Từ hôm đó, tôi tự hứa sẽ cùng chị gánh vác tương lai, để hương hồn anh tôi được mỉm cười nơi chín suối.











