Cô sinh viên ngh-èo từng được bà chủ quán cơm cho ăn miễn phí suốt lúc đi học, 17 năm sau quay lại, hành động của cô khiến cả con phố xúc động…
Một ngày đầu năm học, có một cô sinh viên trẻ r-ụt r-è đứng trước quán. Quần áo giản dị, chiếc balô cũ đã sờn. Cô đứng rất lâu trước bảng thực đơn rồi mới bước vào.
Cô gọi một suất cơm rẻ nhất. Ăn xong, cô lúng túng tìm ví rồi bối rối nói nhỏ:
“Cô ơi… hôm nay con quên mang tiền.”
Bà chủ quán nhìn cô một lúc rồi nhẹ nhàng:
“Không sao. Lần sau có thì trả.”
Cô sinh viên cúi đầu cảm ơn rối rít. Nhưng hôm sau, cô lại quay lại. Và ngày tiếp theo cũng vậy.
Qua vài lần trò chuyện, bà mới biết cô là sinh viên năm nhất, nhà ngh-èo, vừa học vừa làm thêm nhưng nhiều hôm không đủ tiền ăn.
Từ hôm đó, mỗi buổi trưa cô đều ghé quán. Có hôm cô chỉ định gọi bát canh, nhưng bà chủ quán vẫn lặng lẽ múc thêm cơm, gắp thêm miếng trứng hay miếng cá nhỏ.
“Ăn no mới học được chứ.”
Cô sinh viên nhiều lần xin ghi nợ nhưng bà chỉ cười:
“Cứ học cho tốt. Sau này khá lên rồi hãy tính.”
Những bữa cơm giản dị ấy kéo dài suốt những năm cô còn đi học.
Cao trào
Rồi một ngày, cô sinh viên tốt nghiệp. Trước khi rời đi, cô đến quán cơm lần cuối.
Cô đứng lặng hồi lâu trước cửa quán.
“Con vẫn còn n-ợ cô nhiều bữa cơm…”
Bà chủ quán xua tay:
“Thôi, coi như cô nuôi thêm đứa cháu.”
Cô sinh viên cúi đầu thật sâu, nước mắt lưng tròng. Sau đó cô rời đi, mang theo ký ức về quán cơm nhỏ và những bữa ăn ấm áp.
Thời gian trôi qua. Con phố vẫn vậy, nhưng quán cơm ngày nào giờ vắng khách hơn. Bà chủ quán đã lớn tuổi, sức khỏe y-ếu d-ần. Bà vẫn bán cơm, nhưng chỉ mở cửa vài tiếng mỗi ngày.
Một buổi sáng, cả con phố bỗng thấy một chiếc xe chở vật liệu dừng trước quán. Vài người trẻ bắt đầu sửa lại mái tôn, thay bàn ghế, sơn lại tường.
Mọi người tò mò hỏi bà chủ quán, nhưng bà cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra.
Đến chiều hôm đó, một người phụ nữ bước xuống từ chiếc xe nhỏ. Cô ăn mặc giản dị nhưng tự tin, gương mặt quen quen.
Cô bước chậm vào quán.
“Cô… còn nhớ con không?”.
Bà cụ ngước đôi mắt đã mờ đục vì lòa theo năm tháng, nhìn người phụ nữ trước mặt một hồi lâu. Bà nheo mắt, cố lục tìm trong ký ức vốn đã bị thời gian bào mòn:
— Cô… cô là ai? Sao lại cho người đến sửa quán cho tôi? Tôi không có tiền trả đâu…
Người phụ nữ không kìm được xúc động, cô quỳ xuống bên cạnh chiếc ghế gỗ cũ kỹ của bà, nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo:
— Con là đứa sinh viên nghèo hay ăn “nợ” cơm của cô 17 năm trước đây. Cô bảo con cứ học cho tốt, sau này khá rồi tính… Con về trả nợ cho cô đây.
Bà cụ sững sờ, rồi đôi môi run rẩy mấp máy: — À… đứa nhỏ hay ăn trứng cuộn… con bé Thùy đó hả? Trời ơi, con lớn thế này rồi sao?
Cả con phố nhỏ chiều hôm đó xôn xao. Hóa ra, Thùy bây giờ đã là giám đốc của một công ty xây dựng lớn. Suốt 17 năm bôn ba, cô chưa bao giờ quên bát cơm trắng và miếng đậu phụ sốt cà chua bà chủ quán lén gắp thêm cho mình ngày ấy.
Nhưng hành động của Thùy không chỉ dừng lại ở việc sửa sang lại quán:
Tấm biển hiệu mới: Cô không thay tên quán bằng một cái tên mỹ miều, cô chỉ làm lại tấm biển gỗ đẹp hơn với dòng chữ: “Quán Cơm Nghĩa Tình – Ấm lòng sinh viên xa quê”.
Quỹ cơm “0 đồng”: Thùy trao cho bà một cuốn sổ tiết kiệm và nói nhỏ: “Từ nay, cô cứ nấu cơm cho các em sinh viên nghèo quanh đây. Tiền nguyên liệu, tiền điện nước, con sẽ lo hết hàng tháng. Cô chỉ cần đứng bếp cho vui tuổi già, để tụi nhỏ được ăn cơm có vị của mẹ như con ngày xưa.”
Người phụ giúp: Cô còn thuê một người cháu họ ở quê của bà lên vừa để phụ giúp quán, vừa để chăm sóc sức khỏe cho bà lúc trái gió trở trời.
Đến chiều muộn, khi quán cơm vừa được sửa xong, mùi hành phi thơm nức lại tỏa ra khắp con phố. Thùy tự tay xới một bát cơm đầy, gắp miếng trứng rán vàng ươm đặt vào bát, rồi bưng đến trước mặt bà cụ:
— Ngày xưa cô nuôi con, giờ để con chăm lại cô nhé!
Bà cụ ôm lấy Thùy, nước mắt trào ra. Những người hàng xóm đứng xem cũng lặng lẽ lau nước mắt. Họ xúc động không phải vì số tiền Thùy bỏ ra, mà vì sau 17 năm, giữa dòng đời hối hả, vẫn có một tấm lòng biết quay về để sưởi ấm lại ngọn lửa nhân ái năm xưa.
Bài học: Lòng tốt giống như một hạt giống. Khi bạn gieo đi một bữa cơm ấm áp, bạn có thể nhận lại cả một rừng hoa của sự tử tế nhiều năm sau đó.












