Tôi và Hoàng cưới nhau hơn mười năm. Chúng tôi có một con trai học tiểu học, ngoan ngoãn, lễ phép. Tưởng rằng quãng đường h//ôn nh//ân ấy sẽ vững vàng, nào ngờ, Hoàng thay đổi. Anh hay viện cớ bận rộn, về nhà muộn, ánh mắt lấp lửng khi tôi hỏi đến.
Một lần tình cờ, tôi thấy trong áo vest anh để quên một tờ hóa đơn khách sạn, cùng với thỏi son lạ. Tim tôi đ//au nh//ói, nhưng tôi không làm ầm lên. Tôi hiểu, càng n/óng vội, càng để anh có lý do ch//ối c//ãi. Tôi lặng lẽ quan sát, và cũng lặng lẽ lên kế hoạch.
Đỉnh điểm là ngày tôi phát hiện Hoàng bí mật lấy thẻ ngân hàng đứng tên tôi. Đó là thẻ tôi vẫn dùng để tích tiền học cho con. Tôi lập tức đến ngân hàng khóa toàn bộ. Tôi biết, chẳng bao lâu nữa anh sẽ cần đến, và khi ấy sự thật sẽ lộ rõ.
Đúng như tôi dự đoán, nửa đêm hôm đó, điện thoại tôi reo liên hồi. Người gọi là bác sĩ:
– Chị có phải vợ anh Hoàng không? Anh ấy và một cô gái vừa được đưa vào c//ấp c//ứu vì qu/á sứ/c trong lúc… thâ//n m///ật. Hiện bệnh viện cần người nhà đến gấp để làm thủ tục.
Tôi cho/áng vá/ng nhưng vẫn giữ giọng bình thản:
– Vâng, tôi sẽ đến ngay.
Khi tôi có mặt, cảnh tượng trước mắt khiến tôi lạ/nh người. Hoàng nằm trên giường b//ệnh, mồ hôi vã ra như tắm, gương mặt tá/i mé/t. Bên cạnh, một cô gái trẻ – rõ ràng chính là “tr///à xa///nh” mà anh vẫn lé//n l///út qua lại – cũng trong tình trạng tương tự, th/ở d/ốc, mặt mũi nhợt nhạt.
Thấy tôi bước vào, cả hai lập tức r/un rẩ/y. Hoàng cố gượng nói:
– Em… sao em lại ở đây?..
Tôi nhìn chồng, rồi liếc sang cô gái trẻ đang rúm ró bên cạnh, khẽ nhếch môi: – Anh dùng thẻ của tôi để đặt phòng sang trọng cho nhân tình, chẳng lẽ tôi lại không biết nơi anh hưởng lạc hay sao? Tiếc là chiếc thẻ ấy tôi đã khóa rồi, nên bác sĩ mới phải gọi tôi đến đây “thanh toán” hộ anh đấy.
Hoàng tái mặt, định mở miệng giải thích nhưng cơn đau co thắt lại khiến anh nhăn nhó. Cô nhân tình kia thì bật khóc nức nở, vừa xấu hổ vừa sợ hãi. Đúng lúc ấy, vị bác sĩ trưởng khoa bước vào, gương mặt vô cùng nghiêm nghị. Ông nhìn tập hồ sơ bệnh án rồi nhìn sang cả ba chúng tôi, giọng lạnh lùng:
– Hai người “vui vẻ” quá đà dẫn đến kiệt sức và co thắt vùng chậu cấp tính thì đã đành, nhưng qua xét nghiệm máu khẩn cấp để chuẩn bị can thiệp y tế, chúng tôi phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều.
Cả Hoàng và cô nhân tình đều nín thở, hy vọng là một tin tức có thể cứu vãn tình hình. Nhưng bác sĩ nói tiếp:
– Cô gái này có kết quả dương tính với một loại bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục đang ở giai đoạn lây lan mạnh. Và vì hai người vừa có quan hệ cường độ cao, anh cũng đã bị lây nhiễm hoàn toàn. Tệ hơn nữa, kết quả tầm soát nhanh cho thấy cô ấy còn có dấu hiệu suy đa tạng do biến chứng của một căn bệnh mãn tính khác mà có lẽ chính cô ấy cũng không biết. Cả hai sẽ phải chuyển sang khu cách ly điều trị dài ngày, chi phí cực kỳ đắt đỏ vì phải dùng thuốc đặc trị ngoại nhập.
Nghe đến đây, cô nhân tình ngã quỵ xuống sàn, khóc thét lên vì hoảng loạn. Còn Hoàng, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt cầu cứu, môi run bần bật: – Vợ ơi… cứu anh… em thanh toán viện phí cho anh đi, anh không muốn chết… anh sai rồi…
Tôi lùi lại một bước, thong thả lấy từ trong túi xách ra tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn từ trước: – Anh yên tâm, tiền trong thẻ là tiền của con, tôi không phí một xu vào loại bệnh này đâu. Anh có nhà, có xe mà, cứ bán đi mà chữa trị cùng “tri kỷ” của anh. Bác sĩ ơi, tôi không phải người nhà của bệnh nhân này nữa, tôi đến đây chỉ để gửi tờ giấy này thôi.
Tôi quay lưng bước đi, mặc kệ tiếng gào khóc thảm thiết và sự hối hận muộn màng vang vọng khắp hành lang bệnh viện. Một kết cục “vui vẻ” đắt giá nhất mà họ phải trả cho sự phản bội của mình.











