Bất chấp lấy chồng già hơn cả t::uổi bố, cưới xong đêm đêm tôi mã-n ng;/ uyện vì một điều “trai trẻ cũng không làm được”, nhưng chỉ 3 ngày sau…
Tôi biết, nếu kể câu chuyện này ra, sẽ có rất nhiều người lắc đầu, thậm chí buông một câu quen thuộc: “Đáng đời.”
Nhưng cuộc đời vốn không đơn giản như những lời phán xét.
Tôi năm đó hai mươi bảy tuổi. Không phải quá trẻ, nhưng cũng chưa đủ từng trải để hiểu hết những quyết định của mình sẽ dẫn đến đâu. Tôi làm nhân viên kế toán cho một công ty nhỏ, lương ba cọc ba đồng, cuộc sống xoay quanh tiền trọ, tiền ăn, tiền gửi về quê cho mẹ.
Bố tôi mất sớm, một mình mẹ nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Em trai tôi còn đang học đại học. Gánh nặng gia đình đè lên vai tôi từ lúc nào không hay.
Tôi từng có một mối tình kéo dài ba năm. Anh ấy bằng tuổi, hiền lành, yêu tôi thật lòng. Nhưng cuối cùng chúng tôi chia tay… vì tiền.
Không phải vì tôi tham.
Mà vì chúng tôi đều nghèo.
Có những ngày hai đứa ngồi nhìn nhau, không biết tháng sau lấy gì đóng tiền phòng. Tình yêu khi đó… trở nên mỏng manh hơn cả tờ giấy.
Chia tay xong, tôi không khóc nhiều. Tôi chỉ thấy mệt.
Mệt vì phải cố gắng.
Mệt vì cứ mãi loay hoay trong cái vòng luẩn quẩn của thiếu thốn.
Và rồi… ông ấy xuất hiện..
Ông ấy là đối tác lớn của công ty tôi, một người đàn ông đã ngoài sáu mươi, tóc đã bạc trắng nhưng phong thái lại toát lên vẻ quyền uy và tĩnh lặng của một người đã đứng trên đỉnh cao sự nghiệp.
Khi ông ấy ngỏ lời cầu hôn, tôi đã mất ngủ ròng rã một tuần. Cưới một người đàn ông già hơn cả tuổi bố mình? Bạn bè nói tôi thực dụng, mẹ tôi ở quê thì khóc ròng vì thương con. Nhưng nhìn vào khoản nợ của gia đình và tương lai của đứa em trai, tôi nhắm mắt đưa chân.
Tôi cứ ngỡ cuộc sống hôn nhân với một người chênh lệch tuổi tác quá lớn sẽ là những đêm dài chịu đựng, là sự gượng ép về thể xác lẫn tinh thần. Thế nhưng, tôi đã lầm.
Những đêm tân hôn, tôi thực sự mãn nguyện. Điều mà “trai trẻ không làm được” chính là sự trân trọng và thấu hiểu đến tận cùng. Ông ấy không vồ vập, không đòi hỏi. Đêm đêm, ông ấy ngồi bên giường, kiên nhẫn nghe tôi kể về những vất vả đã qua, nhẹ nhàng xoa dịu những lo âu trong lòng tôi bằng sự trải đời và bao dung. Ông chăm sóc tôi từ những chi tiết nhỏ nhất, điều mà người yêu cũ – trong cái sự bồng bột của tuổi trẻ – chưa bao giờ làm được. Tôi đã nghĩ, hóa ra bến đỗ bình yên đôi khi không nằm ở sự nồng nhiệt, mà nằm ở sự vững chãi.
Nhưng chỉ 3 ngày sau…
Hạnh phúc ngắn ngủi ấy vỡ tan khi tôi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của ông ấy với luật sư riêng trong phòng làm việc.
“Cứ chuẩn bị sẵn các thủ tục đi. Tôi không còn nhiều thời gian nữa. Cô ấy là một cô gái tốt, tôi muốn trước khi đi có thể để lại cho cô ấy một danh phận và khối tài sản này, coi như là sự bù đắp cho những năm tháng tôi sống cô độc.”
Tôi rụng rời chân tay, đẩy cửa bước vào. Trước mặt tôi không còn là người đàn ông quyền lực nữa, mà là một người già yếu đang cố che giấu cơn ho khan cùng gương mặt xám ngắt. Ông ấy thú nhận mình bị ung thư giai đoạn cuối, chỉ còn sống được vài tháng.
Ông ấy chọn tôi không phải vì muốn có một người vợ trẻ để vui vẻ, mà vì ông ấy biết mình sắp đi xa. Ông ấy không có con cái, tài sản khổng lồ kia sẽ bị tranh chấp nếu không có người thừa kế hợp pháp. Ông ấy muốn dùng những ngày cuối đời để “mua” lấy một người bầu bạn chân thành, và đổi lại, ông ấy tặng tôi một tương lai không còn phải lo toan cơm áo.
Ba ngày làm vợ, tôi từ một kẻ bị coi là “tham giàu” bỗng chốc trở thành người đứng trước một bản di chúc khổng lồ và một cuộc ly biệt đã định sẵn.
Cầm tờ bệnh án của chồng trên tay, tôi bật khóc nức nở. Tôi nhận ra mình không còn quan tâm đến khối tài sản kia nữa. Hóa ra, cái giá của sự đủ đầy về vật chất lại là sự đớn đau khi tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, rồi lại phải trơ mắt nhìn người đó tan biến vào cõi hư vô. Đêm ấy, tôi lại ngồi cạnh ông, nhưng không phải để nghe chuyện, mà để nắm chặt bàn tay gầy guộc ấy, cầu xin thời gian hãy trôi chậm lại một chút… cho một người chồng mà tôi chỉ mới kịp gọi tên.












