Trở về từ công tác, tôi đẩ-y vợ xuống giường. Khi khoảnh khắc th-ân m-ật đạt đến đỉnh điểm, cánh tủ bỗng dưng mở ra. Cảnh tượng bí mật lộ diện bên trong đã biến tôi thành một bức tượng chế-t đứng vì ki-nh hã-i…
Chuyến công tác kéo dài ba tuần đã v-ắt kiệt sức lực của Tùng, nhưng đổi lại là một hợp đồng thành công rực rỡ và cảm giác chiến thắng ca-y đắ-ng. Anh đã quen với cảm giác đó – cái cảm giác phải xoa dịu cơn khá-t thành công bằng những cuộc chạy đua không ngừng. Giờ đây, đứng trước cánh cửa căn hộ sang trọng, mọi m-ệt m-ỏi tan biến, chỉ còn lại sự háo hức xen lẫn một chút… kiểm soát.
Vừa mở cửa, mùi hương nước hoa x-a x-ỉ thoảng qua, nhưng Tùng lại nhận ra mùi hương đó không đủ mạnh để át đi một mùi hương khác đã quá quen thuộc: mùi ẩm mốc nhẹ nhàng, lẩn khuất đâu đó trong không khí, một thứ mùi khó chịu mà anh luôn cố gắng lờ đi.
Linh, vợ anh, đang ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn tạp chí thời trang. Vẻ đẹp sắc sảo của cô vẫn như một tác phẩm điêu khắc đắt tiền, nhưng ánh mắt lại như một mặt hồ phẳng lặng, quá yên tĩnh.
“Anh về rồi à?” Linh hỏi, giọng đều đều, không một chút rung động nào thể hiện sự nhớ nhung. Cô không đứng dậy.
Tùng ném chiếc vali da cá sấu xuống sàn, tiếng rầm nhỏ vang lên đủ để tạo ra một ch-ấn đ-ộng tâm lý. Anh nở một nụ cười mà anh biết rõ là giả tạo, một nụ cười sắ-c như d-ao cạ-o.
“Ừ. Về rồi,” anh đáp, bước tới gần. “Em xem ra vẫn rất th-ảnh th-ơi nhỉ. Tôi đã chinh phục một thị trường mới, trong khi em ở đây, chinh phục… trang bìa của một tờ tạp chí. Một sự cống hiến khác biệt.”
Linh khép tạp chí lại, đặt nó xuống bàn một cách thận trọng, như thể nó là bằng chứng duy nhất cho sự tồn tại của cô. “Anh luôn nói công việc của anh là sự nghiệp còn của em là tiêu khiển. Tiêu khiển thì cần gì phải chinh phục hay cống hiến? Em chỉ đang sống cuộc đời mà anh mua cho em thôi, Tùng.”
Lời nói của cô như một cái t-át nhẹ nhưng thấm thía. Tùng cảm thấy sự tức gi-ận trào lên, nhưng anh nuốt nó xuống. Không phải lúc.
“À, phải rồi. Sự xa hoa này là thành quả của công việc tôi. Em nói đúng. Giờ thì bỏ cái sự ‘ti-êu khi-ển’ đó xuống đi. Tôi không đợi ba tuần chỉ để ngắm em làm một bức tượng đẹp đẽ vô hồ-n,” Tùng nói, giọng chuyển sang âm trầm, đầy quyền lực. Anh cúi xuống, nhấc bổng cô lên vai một cách th-ô b-ạo nhưng đầy d-ục v-ọng chiếm hữu.
Linh bật cười khẩy, vòng tay qua cổ anh. “Đúng là bản năng động vật của đàn ông thành đạt. Không cần lời nói hoa mỹ, chỉ cần sự xác nhận thể chất.”
“Và em thì sao, Linh? Em không nhớ tôi, hay chỉ nhớ cái cảm giác được chiế-m hữ-u bởi người chồng có thể che chở cho em khỏi cái thế giới l-ộn x-ộn, lu-ộm thu-ộm bên ngoài kia?” Tùng thì thầm vào tai cô, vừa đi vừa đẩy cánh cửa phòng ngủ.
Không trả lời, Linh chỉ si-ết ch-ặt tay hơn, ánh mắt cô khóa chặt vào ánh mắt anh qua tấm gương lớn đối diện giường. Trong mắt cô là một hỗn hợp của sự khao khát th-ể x-ác, sự khi-nh mi-ệt ẩn giấu, và một nỗi cô đơn mà Tùng không bao giờ muốn thừa nhận.
Họ rơi xuống tấm ga trải giường lụa l-ạnh l-ẽo. Vòng tay của Tùng đầy mạnh mẽ, sự trở về của anh là một cơn bã-o đòi hỏi mọi thứ. Anh lao vào cô, mong muốn chứng minh không chỉ tình yêu, mà còn là qu-yền s-ở hữ-u và sự ưu việt của mình. Cô đáp lại, không phải bằng sự dịu dàng của một người vợ nhớ chồng, mà bằng sự điên cuồng của một người phụ nữ bị giam cầm trong chính cuộc hôn nhân hoàn hảo này, tìm kiếm một giây phút được cảm nhận mình vẫn còn sống, vẫn còn ý nghĩa.
C-ơ t-hể họ quấn lấy nhau, sự kh-ao kh-át dâng lên thành một con sóng d-ữ dộ-i. Trong khoảnh khắc ấy, không còn Tùng, không còn Linh, chỉ còn hai sinh vật đang cố gắng lấp đầy khoảng trống vô định trong l-inh h-ồn bằng lử-a và x-ác th-ịt. Tùng nhắm mắt lại, cảm nhận sự lên cao trào đang đến, một sự giải thoát khỏi sự mệt mỏi, khỏi những con số, khỏi cả Linh – người vợ anh không thể hiểu hết.
Anh nghiêng người, chuẩn bị cho tiếng th-ở d-ốc cuối cùng…
RẦM!
Một tiếng động kh-ô khố-c, sắ-c l-ạnh vang lên, không phải tiếng tim đập, không phải tiếng gầm gừ thỏa mãn.
Tùng ch-ết đứng. Mọi cảm xúc, mọi khao khát, mọi ý nghĩ đều bị đóng băng.
Cánh cửa tủ quần áo âm tường đối diện giường, bị dính hờ sau nhiều năm sử dụng, đã bật tung ra do chấn động mạnh lúc họ vừa ngã xuống giường.
Tùng trân trối nhìn vào khoảng tối vừa lộ ra sau cánh cửa tủ gỗ sồi. Anh hy vọng đó là một gã nhân tình, một kẻ thù, hay bất cứ thứ gì thuộc về thế giới người sống mà anh có thể dùng nắm đấm để giải quyết. Nhưng không.
Bên trong tủ, không phải là những bộ vest phẳng phiu hay váy áo lụa là của Linh. Toàn bộ không gian được cải tạo thành một bàn thờ kỳ dị với hàng chục bức ảnh của chính Tùng. Nhưng trên mỗi tấm hình, khuôn mặt anh đều bị gạch xóa điên cuồng bằng mực đỏ.
Dưới chân những bức ảnh đó là một hình nhân bằng sáp có khuôn mặt giống hệt Tùng, đang bị đâm chi chít bởi những cây kim dài sắ-c l-ạnh. Những sợi tóc – tóc của anh, thứ mà Linh vẫn thường âu yếm vuốt ve mỗi sáng – được quấn chặt quanh cổ hình nhân như một sợi dây thừng đang si-ết m-ạng.
Kinh hoàng hơn cả, ngay cạnh hình nhân là một chiếc lọ thủy tinh chứa thứ chất lỏng sẫm màu đục ngầu, bên trong ngâm một mẩu giấy đã mục nát nhưng vẫn đọc rõ dòng chữ: “Ngày… tháng… năm… Tùng đi công tác. Ước gì anh không bao giờ trở về.”
Tùng cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Anh từ từ xoay cổ nhìn xuống người đàn bà đang nằm dưới thân mình. Linh không hề hoảng hốt. Cô vẫn nằm đó, mái tóc xõa tung trên gối, đôi mắt vốn “phẳng lặng như mặt hồ” giờ đây ánh lên một tia cười r-ợn người. Cô vươn tay, nhẹ nhàng mơn trớn gò má đang tái dại của chồng.
“Anh ngạc nhiên lắm sao?” Linh thì thầm, giọng ngọt ngào như rót mật vào tai tử t-ù. “Ba tuần anh đi công tác, là ba tuần em được sống. Mỗi ngày anh trở về, em lại thấy mình ch-ết đi một ít. Anh muốn sở hữu em, muốn biến em thành bức tượng trong lồng kính… nên em nghĩ, có lẽ cách duy nhất để chúng ta thuộc về nhau mãi mãi là em cũng biến anh thành một bức tượng giống như vậy.”
Linh ngồi dậy, rướn người sát vào tai anh, hơi thở thơm tho nhưng khiến Tùng rùng mình ớn lạnh: “Cánh tủ mở ra hơi sớm, em định đợi đến khi anh ngủ say cơ. Nhưng không sao… sự phấn khích này cũng là một loại ‘đỉnh điểm’ mà, phải không anh yêu?”
Tùng muốn đẩy cô ra, muốn tháo chạy khỏi căn phòng sặc mùi r-ợn tóc gáy này, nhưng đôi chân anh mềm nhũn. Anh nhận ra mùi “ẩm mốc” lúc mới vào nhà không phải từ tường cũ, mà là mùi của sự th-ối r-ữa trong tâm hồn người đàn bà anh ngỡ đã nắm giữ hoàn toàn. Hóa ra, trong cuộc chơi của qu-yền l-ực và sở hữu, kẻ tưởng mình là thợ săn lại chính là con mồi đang bị tế sống trên bàn thờ của sự hận thù.












