Gặp lại người yêu cũ, thấy anh trong bộ quần áo công nhân qu-:ét rá:-c, tôi cười kh-i:nh b:-ỉ, hoá ra tôi đã chọn ch:i:a tay đúng người

Gặp lại người yêu cũ, thấy anh trong bộ quần áo công nhân qu-:ét rá:-c, tôi cười kh-i:nh b:-ỉ, hoá ra tôi đã chọn ch:i:a tay đúng người
:
Sáng ấy, phố dài loang loáng nắng, những hàng cây như vừa được ai rũ sạch sương đêm. Tôi bước nhanh qua ngã tư, trong đầu vẫn còn dư âm của cuộc họp căng thẳng buổi sáng. Mấy hôm nay, công ty đang chuẩn bị ký hợp đồng lớn, tôi chẳng để ý gì đến đường phố xung quanh.

Cho đến khi, ở góc phố gần quán bánh cuốn, tôi thấy một dáng người quen thuộc.

Người ấy mặc bộ đồng phục màu cam chói, tay cầm chổi tre, đang cần mẫn quét lá rụng bên vỉa hè. Cái bóng lưng ấy, dáng nghiêng nghiêng khi cúi xuống, khiến tim tôi h-ẫng đi một nhịp. Tôi nheo mắt, cố nhìn kỹ.

Là anh.
Là Minh – người từng nắm tay tôi qua những năm tháng thanh xuân, người mà ba năm trước đã rời xa tôi mà không một lời giải thích.

Tôi đứng khựng lại vài giây, rồi bất giác mím môi cười – một nụ cười pha lẫ;n kh:in;h b;-ỉ và… đ:ắ:c th-ắng. Ngày anh bỏ tôi, tôi đã từng khóc cạn nước mắt, từng nghĩ anh bỏ đi để tìm một cuộc sống tốt hơn. Còn giờ đây, anh đang qué:t r:-ác giữa đường.

Anh ngẩng lên, ánh mắt bắt gặp tôi. Trong thoáng chốc, tôi thấy chút gì đó lạ lùng – không phải bối rối, không phải xấ:-u h-;ổ, mà là một nụ cười… bình thản.

– Chào em, lâu rồi nhỉ. – Giọng anh vẫn trầm và nhẹ như ngày nào.
Tôi khoanh tay, cố giữ cho giọng mình sắc lạnh:
– Ừ, lâu thật. Không ngờ gặp anh… ở đây.

Anh gật đầu, chẳng nói thêm gì, lại cúi xuống quét tiếp. Tôi quay đi, trong lòng trào lên thứ cảm giác kỳ lạ – vừa h:-ả h-ê, vừa t-;ội nghiệp.

Ba ngày sau, vào giờ nghỉ trưa, tôi cùng đồng nghiệp ghé quán cafe mới mở ở trung tâm. Quán đông, ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc jazz khe khẽ. Tôi đang tìm chỗ thì bỗng thấy một dáng cao lớn bước vào.

Minh.
Nhưng không phải là Minh với bộ đồ công nhân và đôi găng tay lấm bụi. Anh mặc sơ mi trắng tinh, quần tây đen, đồng hồ đeo tay sáng lấp lánh. Trong tay anh là chiếc chìa khóa xe hơi sang trọng mà tôi nhận ra ngay – một dòng xe chỉ những người rất giàu mới dám sở hữu.

Đi bên cạnh anh là một người phụ nữ – sang trọng, kiêu kỳ, mùi nước hoa thoảng qua khiến cả không gian như chao đảo. Họ ngồi xuống bàn trong góc, tay anh khẽ đặt lên l;-ưng cô ấy đầy th-ân m-;ậ-t. Tôi ngẩn ra, ly nước cam trên tay suýt rơi. Mọi hình ảnh trong ba ngày trước lập tức ta:n bi;ế;n như tr-ò đ:ù:-a:, người phụ nữ kia là…

…người phụ nữ kia là chị gái ruột của anh.

Tôi biết điều đó sau khi nghe giọng anh vang lên, rõ ràng giữa quán cà phê đông người:

– Chị ngồi đây đi, để em gọi thêm nước. Hôm nay em đưa chị đi xem lại mặt bằng cho dự án mới.

Người phụ nữ mỉm cười, gật đầu dịu dàng. Nụ cười ấy không hề mang vẻ kiêu kỳ như tôi tưởng, mà là sự chín chắn của một người từng trải. Còn tôi, mặt nóng bừng, tim đập loạn nhịp như vừa bị ai đó lật tung một bí mật đáng xấu hổ.

Tôi vội quay đi, nhưng đã quá muộn.

– Em à?

Giọng Minh gọi tôi phía sau. Tôi cứng người, bàn tay vô thức siết chặt quai túi. Anh bước đến gần, vẫn là ánh mắt bình thản hôm trước, chỉ khác là giờ đây trong đó có thêm chút… buồn.

– Không ngờ lại gặp em ở đây. – anh nói.

Tôi cười gượng, không dám nhìn thẳng vào anh.
– Ừ… trùng hợp thật.

Anh im lặng vài giây, rồi chậm rãi nói, như thể không muốn giải thích nhưng cũng không nỡ để tôi hiểu sai:

– Ba năm trước anh rời đi vì mẹ anh phát hiện bị ung thư giai đoạn cuối. Anh bán hết những gì có, vay thêm nợ, về quê chăm mẹ. Sau khi mẹ mất, anh xin làm công nhân vệ sinh để trả nợ, vì đó là công việc duy nhất lúc ấy nhận anh ngay.

Tôi chết lặng.

– Anh không nói với em… vì anh biết, em không chịu được cảnh nghèo. Anh không muốn em phải chờ đợi trong mòn mỏi, càng không muốn em phải xấu hổ vì anh.

Từng lời của anh rơi xuống, nhẹ thôi, nhưng đủ để nghiền nát tất cả sự tự tin, kiêu hãnh và nụ cười khinh bỉ của tôi ba ngày trước.

– Còn bây giờ… – Minh mỉm cười – nợ đã trả xong. Công việc vệ sinh là ban ngày, tối anh làm thêm cho công ty công nghệ của chị anh. Dự án vừa được đầu tư, hôm nay là buổi ký hợp đồng đầu tiên.

Tôi không biết mình đã đứng đó bao lâu. Chỉ thấy cổ họng nghẹn cứng, mắt cay xè.

– Hôm đó… – tôi lí nhí – em xin lỗi.

Minh lắc đầu.
– Không sao. Em có quyền chọn cuộc sống mình muốn. Chỉ là… anh hơi buồn khi thấy trong mắt em, giá trị của một con người lại nằm ở bộ quần áo họ mặc.

Anh quay lại bàn, nơi chị gái anh đang chờ. Trước khi đi, anh nói thêm một câu, rất khẽ:

– Ngày xưa em từng nói, chỉ cần hai người cùng cố gắng thì nghèo mấy cũng vượt qua được. Anh tin câu nói ấy suốt ba năm. Chỉ tiếc là… em thì không.

Tôi đứng đó, giữa quán cà phê sang trọng, trong bộ váy đắt tiền, bỗng thấy mình nhỏ bé đến đáng thương.

Hóa ra, người tôi “chọn chia tay đúng” không phải là anh.

Mà là chính tôi – người đã chia tay lòng tin, sự kiên nhẫn và cả tình người của mình từ rất lâu rồi.