Chồng đưa bồ và con riêng của cô ta đi du lịch, vợ ở nhà đang th;;oi th;;óp trên giư;;ờng bệ;;nh, con cái vơ vơ đi ăn ch;ực từng bữa cơm hàng xóm

Bầu trời Paris mùa thu rực rỡ sắc vàng, Thành rạng rỡ nắm tay người tình trẻ trung và đứa con riêng 4 tuổi dạo bước dưới chân tháp Eiffel. Những tấm ảnh “gia đình hạnh phúc” được anh ta đăng tải lên trang cá nhân với dòng trạng thái: “Tận hưởng cuộc sống đích thực”. Anh ta đâu biết rằng, ở cách đó hàng nghìn cây số, tại một căn hẻm nhỏ ở Sài Gòn, cuộc sống của vợ con anh ta đang rơi vào địa ngục.

Ngọc, vợ Thành, gục ngã trên sàn bếp sau nhiều ngày làm việc kiệt sức và chịu đựng những cơn đau dạ dày hành hạ. Khi cô được đưa đi cấp cứu, hai đứa nhỏ — bé Thư 6 tuổi và bé Đức 4 tuổi — ngơ ngác nhìn theo chiếc xe cứu thương. Bố đi “công tác” biệt tăm, mẹ vào viện, hai đứa trẻ trở thành những kẻ mồ côi tạm thời.

Suốt ba ngày, hai đứa nhỏ hết ăn trực nhà hàng xóm này đến ngủ nhờ nhà hàng xóm khác. Những bữa cơm chan nước mắt, những bộ quần áo lấm lem vì không có người giặt giũ. Hàng xóm dù tốt bụng nhưng cũng không thể cưu mang mãi. Hình ảnh bé Thư dắt tay em đứng tựa cửa chờ mẹ, đôi mắt trũng sâu vì đói và sợ hãi, khiến ai đi ngang qua cũng thắt lòng.

Tin dữ bay về quê. Bà nội của bọn trẻ – bà Hòa – tức tốc đón xe lên thành phố ngay trong đêm.

Khi bước chân vào căn nhà vốn từng là tổ ấm, bà Hòa chết lặng. Căn nhà lạnh lẽo, bốc mùi ẩm mốc. Hai đứa cháu nội thấy bà thì òa lên khóc nức nở, bám chặt lấy vạt áo bà như bám lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng.

“Bố đâu hai con?” Bà Hòa run run hỏi. “Bố đi chơi với cô nào ấy bà ơi… Bố bảo mẹ là con lợn xề, bố không muốn nhìn mặt mẹ nữa…” Bé Thư nức nở kể lại những lời miệt thị mà Thành đã ném vào mặt Ngọc trước khi đi.

Bà Hòa vào bệnh viện thăm con dâu. Ngọc nằm trên giường bệnh, xanh xao như một tờ giấy trắng, hơi thở thoi thóp. Nhìn xấp hóa đơn viện phí quá hạn và gương mặt cam chịu của Ngọc, trái tim bà Hòa thắt lại rồi bùng lên một ngọn lửa giận dữ. Bà rút điện thoại gọi cho Thành, nhưng đáp lại chỉ là tiếng tút dài vô vọng hoặc những tấm ảnh anh ta đang bế con riêng của nhân tình cười đùa ở trời Âu.

“Được lắm Thành ạ. Mẹ sinh ra con, nhưng mẹ không dạy con thành quỷ dữ,” bà Hòa nghiến răng, đôi mắt ánh lên sự quyết đoán đến lạnh người.

Bà Hòa không phải một người bà quê mùa yếu đuối. Trước khi về hưu, bà từng là một kế toán trưởng sắc sảo. Bà biết mình phải làm gì để trừng phạt kẻ phản bội.

Việc đầu tiên, bà dùng toàn bộ tiền tiết kiệm dưỡng già của mình để thanh toán toàn bộ viện phí cao cấp nhất cho Ngọc, thuê y tá riêng chăm sóc con dâu.

Việc thứ hai, bà gọi điện cho luật sư. Căn nhà mà Thành đang ở vốn là tiền tiết kiệm cả đời của vợ chồng bà bỏ ra mua, bà đã sang tên cho Thành khi anh ta lấy vợ. Nhưng trong hợp đồng tặng cho năm xưa, bà có cài một điều khoản về việc “phụng dưỡng và đạo đức”. Tận dụng kẽ hở pháp lý và sự hỗ trợ của những người hàng xóm làm chứng về việc Thành bỏ mặc vợ con, bà làm thủ tục thu hồi và sang tên toàn bộ căn nhà cùng mảnh đất mặt tiền giá trị hàng chục tỷ đồng cho Ngọc và hai đứa cháu nội.

Nhưng đòn chí mạng nhất nằm ở việc thứ ba.

Thành đang làm Phó Giám đốc kinh doanh tại một tập đoàn xuất nhập khẩu lớn. Giám đốc điều hành của tập đoàn đó không ai khác chính là ông Vinh – em trai ruột của bà Hòa.

Bà Hòa đến thẳng văn phòng ông Vinh. Nhìn thấy chị gái mắt đỏ hoe, nghe kể về cảnh hai đứa cháu nội vất vơ vất vưởng và đứa con dâu suýt chết, ông Vinh đập bàn đứng phắt dậy: “Nó khốn nạn đến thế sao chị? Chị yên tâm, loại người không có đức thì không bao giờ có chỗ trong công ty của em.”

Một tuần sau, Thành đáp chuyến bay xuống Tân Sơn Nhất, tay trong tay với nhân tình, gương mặt rạng rỡ với những món đồ hiệu mới sắm. Anh ta lái chiếc xe sang về nhà, định bụng sẽ đuổi khéo Ngọc về quê để đưa nhân tình về sống chung.

Nhưng vừa đến cổng, anh ta sững sờ. Ổ khóa đã được thay mới. Toàn bộ quần áo, đồ đạc cá nhân của anh ta bị vứt trong những túi nilon đen nằm chỏng chơ ngoài vỉa hè.

Đúng lúc đó, điện thoại Thành rung lên. Một email từ phòng nhân sự của công ty: “Sa thải ngay lập tức vì vi phạm nghiêm trọng đạo đức người quản lý và làm ảnh hưởng đến uy tín công ty”. Mọi đặc quyền, xe cộ, lương thưởng bị cắt sạch.

Cánh cửa nhà mở ra. Bà Hòa bước ra, phía sau là Ngọc đã hồi phục, đứng hiên ngang và xinh đẹp lạ thường. “Mẹ! Chuyện này là sao? Sao đồ của con lại ở ngoài này?” Thành gào lên.

Bà Hòa nhìn con trai bằng ánh mắt ghẻ lạnh chưa từng thấy: “Từ hôm nay, anh không còn là con trai tôi, cũng không còn là chủ của ngôi nhà này. Căn nhà này, tài sản này, tôi đã sang tên cho Ngọc và hai đứa trẻ. Anh hãy đi mà lo cho ‘gia đình hạnh phúc’ ở Paris của anh đi. Loại đàn ông bỏ mặc vợ con lúc sinh tử để đi hú hí với nhân tình thì không xứng đáng có một tấc đất để cắm dùi!”

Cô nhân tình thấy Thành mất trắng sự nghiệp và nhà cửa, lập tức biến sắc, lẳng lặng bắt taxi bỏ đi ngay sau đó, bỏ mặc Thành đứng chết lặng giữa phố.

Thành quỵ xuống, đôi bàn tay run rẩy bới tìm trong đống túi nilon đen những mảnh vụn còn sót lại của cuộc đời mình. Anh ta đã có tất cả, nhưng chính sự tàn nhẫn và phản bội đã khiến anh ta mất sạch trong tay chính người mẹ đã sinh ra mình. Đó là bản án nặng nề nhất, nỗi đau đớn kéo dài suốt phần đời còn lại của một kẻ quên mất đường về.