Nguyễn Hoàng Minh, giám đốc một tập đoàn công nghệ lớn, ngồi trong chiếc xe sang trọng, mắt lơ đãng nhìn dòng người tấp nập qua khung kính. Anh vừa kết thúc một buổi họp căng thẳng, đầu óc vẫn còn vương vấn những con số và chiến lược. Xe dừng ở một ngã tư, Minh bất chợt nhìn thấy một dáng người quen thuộc. Một bà cụ tóc bạc phơ, mặc áo dài màu tím nhạt đã sờn, đang bước đi chậm rãi trên vỉa hè. Đôi mắt anh nheo lại, tim bất giác đập nhanh. “Không lẽ… cô Hương?” – anh lẩm bẩm.
Cô Hương, cô giáo chủ nhiệm lớp 12 của Minh năm xưa, là người đã để lại dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời anh. Ngày đó, Minh là một cậu học trò nghịch ngợm, học hành làng nhàng, gia đình lại khó khăn. Chính cô Hương đã kiên nhẫn kèm cặp, động viên anh vượt qua những ngày tháng chán nản. Cô từng nói: “Minh, em có tiềm năng, chỉ cần em tin vào chính mình.” Lời nói ấy như ngọn lửa sưởi ấm trái tim cậu học trò trẻ, để rồi Minh quyết tâm học hành, thi đỗ đại học và từng bước xây dựng sự nghiệp lẫy lừng như hôm nay.
Nhưng tại sao cô Hương lại ở đây, một mình, dáng vẻ ti/ều t/ụy đến thế? Minh ra hiệu cho tài xế dừng xe, vội vàng mở cửa bước xuống. Anh tiến lại gần, giọng r/un r/un: “Cô… cô Hương, có phải cô không ạ?”…
…Cô Hương giật mình, ngẩng lên nhìn người đàn ông trước mặt. Ánh mắt bà ngỡ ngàng, rồi chợt dừng lại thật lâu, như cố lục tìm một ký ức xa xăm.
“Cậu là…?” – giọng cô run run, khàn đặc vì gió bụi và năm tháng.
Minh nghẹn lại. Anh cúi đầu thật thấp, như ngày nào đứng trước bàn giáo viên vì một lỗi lầm tuổi trẻ.
“Em là Minh… Nguyễn Hoàng Minh, học trò lớp 12A3 năm đó… Cô còn nhớ em không ạ?”
Đôi mắt già nua của cô Hương chợt đỏ hoe. Bà nhìn anh từ đầu đến chân, nhìn bộ vest chỉnh tề, chiếc xe sang đỗ bên đường, rồi nhìn gương mặt quen quen mà bà từng thấy trong những bức ảnh báo chí, nhưng chưa bao giờ dám tin đó là cậu học trò nghèo năm xưa.
“Minh… thật sao?” – cô đưa tay run rẩy chạm nhẹ vào tay anh, như sợ đây chỉ là một giấc mơ.
“Em… thành đạt rồi à con?”
Minh không kìm được nước mắt. Anh nhìn đôi dép cũ mòn gót, chiếc túi vải sờn vai, và dáng người gầy guộc trước mặt.
“Còn cô… sao cô lại thế này? Cô đi đâu một mình giữa phố vậy ạ?”
Cô Hương khẽ thở dài. Bà kể, chồng mất sớm, con trai duy nhất làm ăn thua lỗ rồi bỏ đi biệt xứ. Nhà bị bán để trả nợ, cô về hưu với đồng lương ít ỏi, sống nhờ trọ trong căn phòng chật hẹp. Những hôm rảnh, cô đi bộ khắp phố chỉ để đỡ buồn, đỡ nhớ lớp học, nhớ tiếng học trò gọi “cô ơi”.
Minh quay đi, nước mắt rơi không kiểm soát. Người giám đốc từng quen ra quyết định lạnh lùng trước hàng nghìn tỷ đồng, lúc này lại thấy tim mình đau nhói.
Anh nhẹ nhàng nói:
“Cô lên xe với em nhé. Trời sắp tối rồi.”
Cô Hương lắc đầu ngại ngần:
“Cô… cô không dám đâu con, xe đẹp thế này…”
Minh nắm chặt tay cô, giọng dứt khoát nhưng đầy yêu thương:
“Nếu không có cô năm đó, sẽ không có Minh của hôm nay. Với em, cô không bao giờ là gánh nặng.”
Chiếc xe sang lăn bánh giữa dòng người. Không ai biết, bên trong là một cuộc hội ngộ khiến cả một đời người được sưởi ấm lại.
Vài tháng sau, bạn bè cũ của Minh bàng hoàng khi thấy anh đưa cô Hương về sống trong một căn nhà nhỏ yên tĩnh, có vườn hoa trước sân. Cô không phải đi lang thang nữa. Mỗi sáng, cô tưới cây, đọc sách, thỉnh thoảng lại cười hiền khi nghe Minh gọi: “Cô ơi, hôm nay cô ăn gì?”
Ngày khánh thành quỹ học bổng mang tên “Cô Hương”, Minh đứng trên sân khấu, nghẹn ngào nói trước hàng trăm người:
“Có những người không sinh ra ta, nhưng lại sinh ra tương lai của ta. Với tôi, cô giáo chủ nhiệm năm xưa chính là người như thế.”
Dưới hàng ghế, cô Hương lặng lẽ lau nước mắt. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, bà cảm thấy mình chưa bao giờ bị lãng quên.












