Nhà có bốn chị em, tôi là út, từ nhỏ đã quen cảnh chạy ăn từng bữa. Chị họ tôi lấy chồng Hàn Quốc, về quê với nhà lầu xe hơi, vàng đeo đầy tay. Mỗi lần chị về, cả làng xôn xao, ai cũng bảo chị đổi đời.
– Hạnh, lấy chồng Hàn đi. Đời m;;ày sẽ khác. Chị giới thiệu cho, đảm bảo ngon lành!
Tôi ngập ngừng, nhưng nhìn chị lộng lẫy, lòng tôi dao động. Ai chẳng muốn thoát nghèo? Chị Mai kết nối tôi với một công ty m;;ôi g;;iới. Qua vài lần gọi điện tôi gặp Lee Min Ho – 45 tuổi, làm kỹ sư ở Seoul. Anh ta lịch sự, nói tiếng Việt bập bẹ, hứa sẽ cho tôi cuộc sống sung túc. Sau ba tháng trò chuyện, anh ta cầu h//ôn. Tôi đồng ý, không phải vì yêu, mà vì giấc mơ “đổi đời” chị Mai vẽ ra.
Ngày cưới ở quê, tôi như công chúa. Min Ho gửi về 10 cây vàng, tôi đeo kín cổ, kín tay. Cả làng trầm trồ, khen tôi tốt số. Chị Mai cười tươi, “Thấy chưa, chị nói đâu có sai!”.
Đêm tân hô;;n, nhà hàng tiệc cưới xong, chúng tôi về khách sạn sang trọng ở Sài Gòn trước khi bay sang Hàn. Tôi hồi hộp, tim đập thình thịch. Min Ho tắ//m xong, mặc áo choàng, ngồi trên giường. Tôi kéo tấm chăn lên, chuẩn bị nằm xuống, nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ết sữn/g …..
Dưới tấm chăn không phải thân hình người đàn ông như tôi tưởng, mà là một tập hồ sơ bệnh án dày cộp, kèm theo hàng chục vỉ thuốc được sắp ngay ngắn. Trên cùng là tờ giấy dịch sang tiếng Việt, nổi bật dòng chữ lạnh lùng:
“BỆNH NHÂN CẦN NGƯỜI CHĂM SÓC TOÀN THỜI GIAN – KHÔNG THỂ SINH HOẠT NHƯ NGƯỜI BÌNH THƯỜNG.”
Min Ho nhìn tôi, gương mặt không còn vẻ lịch sự dịu dàng thường ngày. Anh ta chậm rãi nói, giọng trầm xuống:
– Anh xin lỗi vì không nói sớm. Anh bị tai biến nhẹ cách đây hai năm. Ở Hàn, không ai muốn cưới người như anh. Công ty môi giới bảo… chỉ cần một người vợ biết điều, chịu ở bên chăm sóc, đổi lại sẽ có tiền.
Tôi run rẩy lùi lại. Bao lời hứa về cuộc sống sung túc, nhà đẹp xe sang, hóa ra chỉ là cái mồi. Tôi nhìn lại mình trong gương: cô dâu đeo vàng kín cổ, nhưng ánh mắt trống rỗng và sợ hãi.
– Chị Mai… có biết không? – tôi hỏi, giọng gần như vỡ ra.
Min Ho im lặng. Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.
Tôi không kịp thay váy cưới. Tôi xách đôi giày cao gót, vùng dậy bỏ chạy khỏi căn phòng đó, bỏ lại sau lưng giấc mơ đổi đời được mạ vàng lấp lánh nhưng rỗng ruột.
Sáng hôm sau, tôi tháo hết số vàng, trả lại cho gia đình Min Ho và hủy chuyến bay sang Hàn. Chị Mai gọi điện liên tục, mắng tôi “ngu”, “không biết nắm cơ hội”. Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi không khóc.
Tôi hiểu ra một điều:
Không có cuộc đời nào đổi được bằng cách nhắm mắt bán mình cho ảo vọng.
Nghèo có thể chịu, nhưng làm vợ để trả nợ cho sự thật bị giấu kín — thì không.
Tôi quay về, bắt đầu lại từ con số không. Ít nhất, đó là cuộc đời tôi tự chọn, không phải cái giá phải trả cho giấc mơ của người khác.










