Tôi là trưởng phòng kỹ thuật, thu nhập không tệ. Người yêu tôi là giáo viên mầm non, hiền lành, nhẫn nại, yêu tôi suốt 3 năm. Nhưng càng gần ngày cưới, tôi càng thấy bất an… vì những câu chuyện ngoài kia về “cưới xong mới l-ộ mặt thật”.
Vậy là một tuần trước hôn lễ, tôi đánh liều thử lòng em. Tôi rủ em về quê thăm mẹ — nhưng không đi xe hơi như mọi khi, mà bắt xe khách, về căn nhà cũ kỹ giữa đồng ruộng, nơi mẹ tôi vẫn sống một mình, mái nhà nghiêng ngả, tường bong tróc.
Tôi còn dặn mẹ diễn “cho sâu”: mặc đồ cũ, than đau lưng, rên khớp gối.
Vừa bước xuống xe, em cười rạng rỡ, chạy đến đỡ mẹ tôi rồi nói:
— Mẹ ơi, con về rồi! Mẹ ăn cơm chưa?
Tôi ngẩn người. Không một chút ngại ngùng, không một cái chau mày. Đến lúc vào nhà, tôi chưa kịp mở miệng “chờ xem phản ứng” thì em móc từ túi ra một mảnh giấy gấp tư, đưa cho tôi.
Tôi ch-ết lặng. Em ngồi xuống bên mẹ, vừa bóp chân vừa thủng thẳng tuyên bố…
…vừa bóp chân cho mẹ tôi, em vừa thủng thẳng nói, giọng bình thản đến lạ:
“Anh xem đi, rồi hãy nói tiếp chuyện thử hay không thử.”
Tôi run tay mở mảnh giấy ra.
Đó là đơn xin chuyển công tác.
Tên người xin chuyển: Nguyễn Thị Mai – vợ sắp cưới của tôi.
Nơi xin chuyển về: trường mầm non xã nhà tôi.
Thời hạn: lâu dài.
Tôi nghẹn họng.
Em ngước lên nhìn tôi, vẫn nụ cười hiền như mọi khi:
“Em nộp tuần trước rồi. Em nghĩ… nếu cưới nhau, thì không thể để mẹ anh ở đây một mình mãi. Nhà có xấu thì mình sửa dần. Nghèo thì mình cùng cố.”
Mẹ tôi ngồi sững trên ghế tre. Bàn tay gầy gò run run nắm lấy tay em, mắt đỏ hoe:
“Con… không sợ khổ à?”
Em lắc đầu:
“Con chỉ sợ mẹ buồn thôi ạ.”
Lúc đó, tôi thấy mình xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên.
Tôi – người có nhà phố, có xe hơi, có địa vị – lại là kẻ duy nhất trong căn nhà này đang… diễn.
Tối hôm đó, tôi quỳ trước mẹ, nói thật mọi chuyện.
Mẹ tôi không mắng. Bà chỉ thở dài:
“Con thử lòng người khác, nhưng con có biết… chính con mới là người cần được thử không?”
Ngày cưới, tôi không đưa em về căn nhà mới mua như kế hoạch ban đầu.
Tôi nắm tay em, dẫn em về lại ngôi nhà cũ ấy, trước mặt họ hàng hai bên, nói một câu mà cả đời tôi không quên:
“Nhà này có thể lụp xụp, nhưng người con gái này đã chọn nó trước khi biết tôi có gì.
Và từ hôm nay, tôi chọn sống xứng đáng với cô ấy.”
Em không khóc.
Em chỉ siết tay tôi thật chặt.
Còn tôi hiểu ra một điều rất muộn, nhưng may là chưa quá muộn:
Người phụ nữ tốt không cần phải thử — chỉ cần mình đừng phản bội niềm tin của họ.












