L/y h/ôn 5 tháng, tôi dẫn bạn gái mới về ra mắt vợ cũ để tr/êu ng/ươi, ai ngờ cửa vừa mở, tôi mới là người phải h/óa đ/á…
Tôi tên Quân, 35 tuổi, và vừa l/y hô/n vợ – Thảo – cách đây đúng 5 tháng. Cuộc h/ôn nh/ân của chúng tôi kéo dài 6 năm, rồi đ/ổ v/ỡ vì những mâu thuẫn nhỏ nhưng tích tụ thành khoảng cách không thể hàn gắn. Ngày ra tòa, tôi bước đi nhẹ nhõm, nghĩ rằng mình đã thoát khỏi cuộc sống “ng/ột ng/ạt” ấy.
Chỉ vài tuần sau, tôi quen Huyền – một cô gái trẻ hơn tôi 7 tuổi, xinh đẹp, khéo ăn nói. Sự xuất hiện của Huyền khiến tôi thấy mình như được hồi sinh, được sống lại cảm giác của thời tr/ai tr/ẻ. Và rồi, trong một phút b/ốc đồ/ng, tôi nảy ra ý định sẽ đưa Huyền đến gặp Thảo, để chứng minh rằng tôi đã có “cuộc sống mới” hạnh phúc hơn.
Ngày hôm đó, trời cuối thu se lạnh. Tôi ăn mặc chỉnh tề, lái xe chở Huyền đến căn nhà cũ – nơi Thảo đang sống. Huyền hơi n/gại, hỏi nhỏ:
– Anh chắc là nên làm vậy không? Em thấy… hơi kỳ.
Tôi cư/ời kh/ẩy:
– Kỳ gì chứ? Anh chỉ muốn cho cô ấy thấy, m/ất anh là m/ất cả thế giới.
Chúng tôi dừng xe trước cổng. Tim tôi đập nhanh, không phải vì hồi hộp, mà là vì sự h/ả h/ê l/en lỏ/i. Tôi bấm chuông. Từ trong nhà, tiếng bước chân quen thuộc vọng ra. Cánh cửa mở… và khoảnh khắc ấy, tôi đứng ch//ết lặ//ng.
Người mở cửa không phải Thảo một mình. Bên cạnh cô là một bé gái khoảng 4 tuổi, đang bám lấy váy mẹ, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn tôi. Nhưng điều khiến tôi như bị ai đ//ấm thẳng vào ng//ực là… phía sau họ, một người đàn ông cao lớn, ăn mặc giản dị nhưng ánh mắt ấm áp, đang đặt tay lên vai Thảo một cách tự nhiên như thể họ đã ở bên nhau từ lâu.
– Anh… đến đây làm gì? – Thảo hỏi, giọng bình thản, không chút b/ối r/ối.
Tôi l/ắp bắ/p:
– Đây… đây là…?
Người đàn ông kia bước lên, chìa tay ra và nói…
Người đàn ông cao lớn chìa bàn tay ấm áp ra, nở nụ cười tự tin. Hắn nhìn thẳng vào mắt Quân, giọng điệu thân thiện nhưng ẩn chứa sự kiên định.
Hưng: “Chào anh, tôi là Hưng, chồng của Thảo và là ba của bé My.”
Lời giới thiệu như một cú đấm thẳng vào lồng ngực Quân. Quân đứng sững sờ, bàn tay đang chìa ra trong không trung của Hưng dường như càng khiến Quân cảm thấy mình nhỏ bé và lúng túng. Quân nhìn chằm chằm vào Hưng, rồi lại liếc sang bé gái 4 tuổi đang bám váy Thảo, đôi mắt to tròn, ngây thơ. Quân nuốt khan, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở dồn dập trong lồng ngực.
Trong đầu Quân, một loạt các con số và hình ảnh xoáy vào nhau. Bốn năm. Bốn tuổi. Thảo. Người đàn ông này. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Quân. Điều này có nghĩa là…
Quân lắp bắp, giọng khô khốc: “Anh… anh nói… là ba của bé My?”
Hưng gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên, pha chút thân thiện nhưng cũng đầy ẩn ý.
Hưng: “Đúng vậy. Còn anh là Quân, đúng không? Thảo có nhắc đến.”
Thảo đứng cạnh, ánh mắt bình thản quan sát biểu hiện của Quân. Trên môi cô khẽ nở một nụ cười khó nhận ra, như đang thưởng thức một vở kịch đã được dàn dựng sẵn từ lâu.
Huyền đứng bên cạnh Quân, cô gái trẻ đẹp giờ đây cũng không khỏi bối rối trước tình huống khó xử. Cô cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm, và vẻ mặt tái mét của Quân đã nói lên tất cả.
Quân cảm thấy như có một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Bé gái này… bốn tuổi. Cuộc hôn nhân của Quân và Thảo kéo dài sáu năm. Nếu đứa bé đã bốn tuổi, thì nó… nó đã xuất hiện khi nào? Và Hưng, người đàn ông này, rốt cuộc là ai trong câu chuyện của Quân và Thảo? Một mớ hỗn độn những câu hỏi không lời giải đáp bỗng chốc vây lấy Quân, khiến Quân đứng như trời trồng giữa sân nhà cũ, hoàn toàn chìm đắm trong sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ.
Quân vẫn đứng bất động, ánh mắt dại đi trước sự thật vừa được hé lộ. Sự lạnh lẽo của cuối thu như càng siết chặt lấy tâm trí anh, hòa quyện với cảm giác buốt giá của sự phản bội và nghi ngờ. Anh không thể rời mắt khỏi bé My, rồi lại nhìn Hưng, người đàn ông đang đứng đó với nụ cười bí hiểm.
Thảo, như thể hoàn toàn không nhận ra bầu không khí nặng nề, nhẹ nhàng bước tới một bước. Nụ cười trên môi cô đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt bình thản đến khó hiểu. Cô nhìn thẳng vào Quân và Huyền, không một chút bối rối hay khó chịu, như đang đón tiếp những vị khách thân thuộc đến thăm Căn nhà cũ.
Thảo: “Anh và cô Huyền vào nhà đi. Đứng ngoài cổng gió lạnh đấy.”
Giọng Thảo trầm ấm, bình dị, không một chút gợi nhắc về quá khứ hay sự đối đầu. Điều đó càng khiến Huyền cảm thấy ngượng ngùng đến tột độ. Gò má cô đỏ bừng, ánh mắt lướt qua Quân đầy vẻ cầu xin. Cô khẽ kéo nhẹ vạt áo của Quân, ra hiệu muốn rời đi ngay lập tức khỏi nơi đầy áp lực này. Thế nhưng Quân vẫn như pho tượng, đứng chết trân. Trong đầu Quân, những mảnh ghép về quá khứ và hiện tại vẫn đang xoáy vào nhau dữ dội, khiến anh mất hoàn toàn khả năng phản ứng. Anh không nghe thấy lời Huyền, cũng không thể tự chủ hành động. Anh vẫn đứng đó, ngơ ngẩn nhìn người vợ cũ và người đàn ông lạ mặt.
Quân vẫn đứng đó, mắt dại đi, cho đến khi Thảo nhẹ nhàng lặp lại. “Anh và cô Huyền vào nhà đi. Đứng ngoài cổng gió lạnh đấy.” Lần này, Huyền không cần kéo. Quân như người mất hồn, chậm rãi bước qua ngưỡng cửa. Không khí trong Căn nhà cũ ấm áp hơn bên ngoài, nhưng Quân cảm thấy buốt giá đến tận xương tủy. Anh ngồi xuống chiếc sofa cũ kỹ, mắt không rời khỏi bé My, đứa bé 4 tuổi đang bám lấy chân Thảo.
Bé My nép sát vào Thảo, đôi mắt to tròn, đen láy ngước nhìn Quân đầy tò mò. Quân vô thức nín thở. Anh dán chặt ánh mắt vào từng đường nét trên khuôn mặt bé thơ. Đôi môi chúm chím, chiếc mũi nhỏ xinh, và rồi, đôi mắt. Một cú sốc chạy dọc sống lưng Quân. Đôi mắt ấy… Quá đỗi quen thuộc. Nét tương đồng mơ hồ nhưng đủ sức làm Quân chấn động. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu gặm nhấm, và một câu hỏi lớn, rực lửa, bỗng chốc đè nặng lên ngực anh như tảng đá.
Huyền ngồi cạnh Quân, cảm nhận được sự căng thẳng đến nghẹt thở từ người yêu. Cô khẽ nắm lấy tay anh, ánh mắt đầy lo lắng. Nhưng Quân không hề hay biết. Tâm trí anh chỉ còn lại bé My và đôi mắt ấy.
Thảo mỉm cười, một nụ cười khó hiểu. Cô đặt tay lên đầu bé My, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của con bé.
Thảo: “My, chào chú Quân đi con.”
Bé My vẫn nép chặt, chỉ khẽ cựa quậy, rồi quay mặt đi. Quân vẫn chết lặng, đôi mắt anh dán chặt vào đôi mắt quen thuộc ấy, đôi mắt mà anh thề rằng mình đã nhìn thấy không biết bao nhiêu lần trong gương.
Một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ phong độ bước ra từ phía nhà bếp, trên tay cầm hai ly nước cam. Đó chính là Hưng. Anh ta mỉm cười thân thiện với Huyền, rồi đặt một ly xuống bàn trước mặt Huyền, ly còn lại đưa cho Thảo. Thảo nhận lấy, khẽ chạm tay Hưng. Một ánh mắt trìu mến lướt qua giữa hai người, nhanh đến nỗi Quân gần như không thể nắm bắt, nhưng đủ để anh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
Thảo: “Anh Hưng, đây là anh Quân và cô Huyền. Anh Quân… là chồng cũ của em.”
Nụ cười trên môi Hưng hơi cứng lại một chút, nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên.
Hưng: “Chào anh Quân, chào cô Huyền. Mời hai người cứ tự nhiên nhé.”
Giọng nói Hưng trầm ấm, nhưng đối với Quân, nó như tiếng kèn tang. Huyền gật đầu, cố gắng nở một nụ cười xã giao. Quân chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán vào bé My, rồi lại lướt qua Thảo và Hưng. Anh thấy Hưng vuốt nhẹ mái tóc Thảo một cách tự nhiên, như một thói quen cố hữu, một hành động đầy yêu thương. Trái tim Quân như bị bóp nghẹt.
Thảo: “Anh Quân và Huyền mới tới hả? Hai người dùng gì không?”
Huyền: “Dạ không cần đâu chị Thảo, tụi em vừa ăn rồi.” Cô cảm thấy mình cần phải nói gì đó để phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. “Căn nhà vẫn ấm cúng quá chị. Chị Thảo trang trí thêm mấy chậu cây này nhìn đẹp thật.”
Thảo mỉm cười, ánh mắt liếc sang Hưng đầy tự hào.
Thảo: “À, mấy chậu này là anh Hưng chọn đó em. Anh ấy biết em thích cây xanh nên tự tay đi mua về.”
Hưng đặt tay lên vai Thảo, siết nhẹ. Một cử chỉ thân mật đến gai người. Quân nhìn chằm chằm vào bàn tay Hưng đang đặt trên vai Thảo, nơi từng là của anh. Một cảm giác căm phẫn và đau đớn cùng lúc dâng lên, khiến cổ họng anh khô khốc. Anh là người đã từng sống trong căn nhà này, cùng Thảo. Từng trang trí, từng sắm sửa từng món đồ. Giờ đây, mọi thứ đều có dấu ấn của người đàn ông khác.
Huyền cảm thấy khó xử vô cùng. Cô cố gắng tiếp tục cuộc trò chuyện.
Huyền: “Vậy anh Hưng cũng thích cây cảnh à?”
Hưng: “Thật ra thì anh cũng không rành lắm đâu. Nhưng Thảo thích thì anh học thôi. Vợ mình thích gì thì mình cũng nên tìm hiểu một chút chứ, đúng không em?” Anh ta khẽ nháy mắt với Thảo, rồi quay sang nhìn Huyền, nhưng ánh mắt thoáng qua Quân đầy ẩn ý.
Quân cảm thấy tai mình ù đi. “Vợ mình”. Từ ngữ đó vang vọng trong đầu anh như một tiếng sét. Hưng đã gọi Thảo là vợ. Mặc dù Quân đã biết họ đã kết hôn, nhưng nghe trực tiếp từ miệng người đàn ông này, ngay trong chính căn nhà cũ của Quân, cảm giác đau đớn vượt xa mọi hình dung. Quân nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng nuốt xuống sự ngột ngạt đang chèn ép lồng ngực. Anh cảm thấy như mình đang là một vị khách lạ, một kẻ xâm nhập vào chính cuộc sống mà anh từng là trung tâm.
Huyền lo lắng nhìn Quân, cảm nhận được sự im lặng bất thường của anh. Cô nắm chặt bàn tay Quân dưới gầm bàn. Quân vẫn không hề động đậy, toàn thân anh đông cứng. Anh chỉ muốn bỏ chạy khỏi đây, ngay lập tức. Nhưng đôi mắt bé My vẫn ám ảnh anh, giữ chân anh lại. Anh không thể đi, không thể bỏ lỡ bất cứ điều gì.
Thảo vẫn tiếp tục nói chuyện với Huyền, giọng nói thoải mái, vui vẻ, hoàn toàn khác hẳn với thái độ gượng gạo khi đối thoại với Quân trước đây.
Thảo: “Dạo này công việc của em thế nào Huyền? Anh Quân có kể là em làm bên…”
Hưng cũng tham gia vào câu chuyện, đôi khi đặt tay lên lưng Thảo, đôi khi khẽ chạm vào cánh tay cô. Những cử chỉ đó, dù nhỏ nhặt, nhưng đều như những nhát dao đâm thẳng vào tim Quân. Anh ngồi đó, bất động, một bức tượng sống, cảm thấy hoàn toàn lạc lõng, ngột ngạt và bị bỏ rơi trong chính căn nhà cũ của mình. Khung cảnh gia đình hạnh phúc, đầm ấm trước mắt anh giống như một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo, và anh, Quân, là khán giả duy nhất đang chịu đựng mọi sự tra tấn.
Thảo vẫn tiếp tục nói chuyện với Huyền, giọng nói thoải mái, vui vẻ, hoàn toàn khác hẳn với thái độ gượng gạo khi đối thoại với Quân trước đây.
Thảo: “Dạo này công việc của em thế nào Huyền? Anh Quân có kể là em làm bên…”
Hưng cũng tham gia vào câu chuyện, đôi khi đặt tay lên lưng Thảo, đôi khi khẽ chạm vào cánh tay cô. Những cử chỉ đó, dù nhỏ nhặt, nhưng đều như những nhát dao đâm thẳng vào tim Quân. Quân ngồi đó, bất động, một bức tượng sống, cảm thấy hoàn toàn lạc lõng, ngột ngạt và bị bỏ rơi trong chính căn nhà cũ của mình. Khung cảnh gia đình hạnh phúc, đầm ấm trước mắt Quân giống như một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo, và Quân, là khán giả duy nhất đang chịu đựng mọi sự tra tấn.
Thảo quay sang Quân, giọng điệu có chút mỉa mai nhẹ nhàng.
Thảo: “À mà Quân này, anh có vẻ mệt mỏi nhỉ? Chắc dạo này công việc cũng bận rộn lắm phải không? Em thấy anh gầy đi nhiều.”
Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua vẻ mặt Thảo, rồi dừng lại ở bé gái 4 tuổi đang chơi đùa với những con búp bê trên thảm. Cô bé cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp căn phòng, như một lời nhắc nhở phũ phàng về những gì Quân đã đánh mất.
Thảo tiếp lời, ánh mắt cô lướt qua Hưng đầy trìu mến.
Thảo: “May mà giờ em có anh Hưng ở bên. Anh ấy chu đáo lắm, không để em phải lo lắng gì nhiều. Sáng nào cũng dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng, tối về lại chơi với My. My thích anh ấy lắm, quấn quýt không rời.”
Huyền cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng cô cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lòng. Cô nhìn sang Quân, thấy anh đang nhìn chằm chằm vào bé gái 4 tuổi, ánh mắt đầy phức tạp.
Đúng lúc đó, bé gái 4 tuổi đang chơi đùa bỗng bị vướng vào thảm, lảo đảo suýt ngã. Cô bé giật mình, hoảng hốt.
Bé gái 4 tuổi: (Gọi to, trong trẻo) “BA!”
Âm thanh đó như một tiếng sét đánh ngang tai Quân. Cô bé không gọi Thảo là “mẹ”, không gọi ai khác, mà lại gọi “ba”, hướng thẳng về phía Hưng. Quân như chết lặng. Cả người anh cứng đờ, hai tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Sắc mặt anh tái mét, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Toàn bộ thế giới xung quanh Quân dường như sụp đổ trong khoảnh khắc đó.
Hưng lập tức đứng dậy, bước nhanh về phía bé gái 4 tuổi. Anh ta khẽ cúi xuống, dịu dàng xoa đầu cô bé.
Hưng: “My cẩn thận chứ con. Có sao không?”
Bé gái 4 tuổi: (Cười khúc khích) “My không sao ạ, ba Hưng!”
Quân cảm thấy tai mình ù đi. Từ “ba Hưng” lặp lại như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim anh. Anh nhìn Hưng, nhìn Thảo, rồi lại nhìn bé gái 4 tuổi, trong đầu trống rỗng.
Huyền cũng ngạc nhiên đến mức không nói nên lời. Cô nhìn bé gái 4 tuổi, rồi nhìn Hưng, và cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt tái mét của Quân. Một dòng suy nghĩ lạnh buốt chạy qua đầu Huyền. Bé My… gọi Hưng là ba? Vậy còn Quân… Cô bắt đầu cảm thấy có một điều gì đó hoàn toàn sai trái, một bí mật kinh khủng đang dần được hé lộ. Ánh mắt Huyền bắt đầu có sự hoài nghi sâu sắc, không chỉ về Thảo và Hưng, mà còn về chính Quân. Cô siết chặt tay Quân dưới gầm bàn, nhưng anh không hề đáp lại, cơ thể anh vẫn đông cứng như pho tượng. Quân không thể rời mắt khỏi bé gái 4 tuổi, miệng anh há hốc, không thốt nên lời.
Quân nuốt khan, cổ họng anh khô rát. Ánh mắt anh, vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng từ tiếng gọi “ba”, chậm rãi, nặng nề rời khỏi bé gái 4 tuổi, xoáy thẳng vào Thảo. Đó là một cái nhìn đầy chất vấn, một lời tra hỏi không lời về những gì anh vừa chứng kiến, về ý nghĩa thực sự đằng sau những lời My vừa nói. Cùng với sự chất vấn đó là nỗi sợ hãi tột cùng, một nỗi sợ vô hình len lỏi vào từng tế bào: phải chăng đây không chỉ là sự thay thế đơn thuần, mà còn là sự tước đoạt một điều thiêng liêng hơn rất nhiều? Một sự tuyệt vọng nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm trong lòng Quân, nhận ra “khả năng kinh hoàng” rằng Thảo đã thành công trong việc xóa bỏ hoàn toàn hình ảnh người cha của anh trong tâm trí con gái mình, hoặc thậm chí tệ hơn, có một bí mật kinh khủng nào đó về huyết thống đang bị che giấu.
Thảo vẫn ngồi đó, vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. Nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi cô, nhưng ánh mắt cô lại sâu thẳm, không đáy, tựa như một vực thẳm đang chờ đợi Quân rơi vào. Cô không nói gì, chỉ im lặng, ánh mắt như đang thách thức Quân, chờ đợi anh đưa ra một phản ứng, một lời buộc tội, hay bất cứ một biểu hiện đau khổ nào đó mà cô đang mong mỏi.
Trong khoảnh khắc căng thẳng đến nghẹt thở ấy, bé gái 4 tuổi, hoàn toàn không ý thức được bầu không khí nặng nề, cũng không hiểu được những gì vừa diễn ra, cười tươi rói. Cô bé chạy lon ton đến bên Hưng, vòng tay ôm chặt lấy chân anh.
Bé gái 4 tuổi: (Ngước nhìn Hưng, hồn nhiên) “Ba Hưng ơi, ba chơi búp bê với My đi!”
Hưng khẽ mỉm cười, cúi xuống xoa đầu My đầy cưng chiều.
Hưng: “Được thôi, My ngoan. Ba Hưng chơi với con.”
Tiếng cười trong trẻo của bé gái 4 tuổi và cử chỉ ân cần của Hưng như những mũi dao vô hình đâm xuyên qua tim Quân, củng cố thêm cái “khả năng kinh hoàng” đang giày vò anh. Huyền bên cạnh, cảm nhận được sự cứng đờ của Quân, sự tuyệt vọng đang trỗi dậy trong anh. Cô nhìn Thảo, rồi nhìn Hưng và bé gái 4 tuổi, trong lòng dấy lên một cảm giác ghê rợn. Cô bắt đầu hiểu một phần nhỏ của sự tàn khốc mà Thảo đang giáng xuống Quân, và cũng bắt đầu nghi ngờ về câu chuyện ly hôn mà Quân đã kể cho cô nghe.
Quân vẫn đứng đó, thân thể cứng đờ như một pho tượng. Tiếng cười trong trẻo của My và cử chỉ ân cần của Hưng cứ xoáy sâu vào tâm trí Quân, củng cố thêm cái “khả năng kinh hoàng” đang giày vò anh. Anh không còn nghe rõ bất kỳ âm thanh nào khác, chỉ có tiếng máu dồn dập trong tai và ánh mắt không rời khỏi Thảo. Sự chất vấn, sự hoảng loạn, và nỗi tuyệt vọng cùng lúc dâng trào trong anh.
Thảo vẫn ngồi yên, vẻ bình thản đến đáng sợ. Nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi cô, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại mang theo một điều gì đó nặng nề, một sự chờ đợi ác ý. Cô nhìn thẳng vào Quân, và sau một thoáng im lặng kéo dài đến nghẹt thở, cô khẽ thở dài, một tiếng thở rất nhẹ, gần như không nghe thấy.
Thảo: (Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng lại như lưỡi dao sắc bén cắt vào không khí) “Đúng vậy, đó là con của em… và của anh.”
Lời nói của Thảo như một tiếng sét đánh ngang tai Quân. Anh chết điếng người. Toàn bộ thế giới xung quanh anh như ngừng lại, rồi đột ngột quay cuồng. Anh không tin vào tai mình. Mọi giác quan đều tê liệt, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi kinh hoàng vô tận. Quân ngỡ mình đang lạc vào một cơn ác mộng.
Thảo tiếp tục, ánh mắt không hề dao động, vẫn dán chặt vào gương mặt trắng bệch của Quân.
Thảo: “Con bé được sinh ra sau khi chúng ta ly hôn vài tháng, đúng. Nhưng My… thực chất là kết quả của cuộc hôn nhân cũ của chúng ta.”
Quân ngã khuỵu gối, hai tay chống xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh ngước nhìn Thảo, đôi mắt đầy vẻ van lơn và tuyệt vọng, môi mấp máy không thành lời. Anh muốn phủ nhận, muốn hét lên rằng đó là một lời nói dối trắng trợn, nhưng anh không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Thảo: (Vẫn bình tĩnh đến lạnh người, giọng nói chắc chắn, như đang đọc lại một câu chuyện đã thuộc lòng) “Đúng vậy, đó là con của em… và của anh.”
Quân cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, phổi anh như không thể chứa nổi bất kỳ chút không khí nào. Anh nhìn My đang hồn nhiên chơi đùa với Hưng, rồi lại nhìn Thảo, người phụ nữ đã từng là vợ anh, người đang gieo rắc sự thật tàn khốc này. Huyền đứng bên cạnh Quân, sắc mặt tái mét. Cô bàng hoàng nhìn Thảo, rồi nhìn Quân, trong lòng dấy lên một cảm giác ghê rợn. Cô bắt đầu hiểu rằng câu chuyện ly hôn mà Quân kể cho cô nghe, có lẽ, chỉ là một phần rất nhỏ của sự thật.
Huyền đứng chết trân, đầu óc quay cuồng. Từng lời của Thảo như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tim cô, xé toạc lớp vỏ bọc hạnh phúc mà Quân đã vẽ ra. Cô không thể tin được điều mình vừa nghe. My là con của Quân? Làm sao có thể? Quân đã nói gì với cô về cuộc ly hôn này? Cô nhìn Quân, lúc này đang quỵ gối dưới sàn, gương mặt trắng bệch và đôi mắt vô hồn. Trong ánh mắt Huyền lúc này không còn sự lo lắng, mà thay vào đó là sự thất vọng tột độ, pha lẫn với một nỗi tức giận bùng cháy. Cô cảm thấy mình bị lừa dối một cách trắng trợn.
Trong khi Quân và Huyền đang chìm trong mớ hỗn độn cảm xúc, Hưng nhẹ nhàng bước đến bên Thảo. Anh đặt bàn tay vững chãi của mình lên vai cô. Cử chỉ ấy không chỉ là một lời an ủi mà còn là lời xác nhận hùng hồn: anh đã biết mọi chuyện, đã chấp nhận tất cả. Không một chút ngạc nhiên hay dao động trong ánh mắt Hưng khi anh nhìn về phía Quân và Huyền, chỉ có sự kiên định và một chút khinh miệt thoáng qua. Anh đã chọn đứng về phía Thảo, và sự ủng hộ vững vàng đó khiến nụ cười nhẹ trên môi Thảo càng thêm sâu sắc. Cô nhìn vào mắt Hưng, như một lời cảm ơn không nói. Huyền cảm thấy như một tảng đá vô hình đang đè nặng lên ngực cô.
Huyền cảm thấy như một tảng đá vô hình đang đè nặng lên ngực cô. Quân, đang quỵ gối dưới sàn, đột ngột bật phắt dậy. Gương mặt anh vẫn trắng bệch, nhưng đôi mắt vô hồn giờ đây bùng cháy lên ngọn lửa của sự tức giận, hoang mang và cay đắng tột cùng. Anh lao về phía Thảo, nhưng dừng lại cách cô vài bước, như thể một bức tường vô hình ngăn cản. Hơi thở Quân dồn dập, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Anh chỉ vào Bé gái 4 tuổi đang ôm chân Thảo, giọng gằn lên, từng chữ như xé toạc không khí im lặng:
“Thảo! Em nói gì? Con bé… con bé là con của tôi sao?!”
Thảo không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt Quân với vẻ kiên định đến lạnh lùng. Cái nhìn ấy càng đổ thêm dầu vào lửa trong lòng Quân.
“Tại sao? Tại sao em giấu tôi? Tại sao em lại giấu tôi về sự tồn tại của con bé? Em giải thích đi!”
Quân gần như hét lên, anh không thể tin được sự thật vừa được phơi bày. Trái tim anh đau nhói, không chỉ vì bị lừa dối mà còn vì hình ảnh Hưng đang đứng bên cạnh Thảo, bàn tay anh ta vẫn đặt trên vai cô.
“Tại sao em lại để người đàn ông khác… Hưng làm cha của con tôi?! Tại sao?!”
Giọng Quân vỡ òa, pha lẫn sự uất nghẹn và tuyệt vọng. Anh trừng mắt nhìn Thảo, chờ đợi một lời giải thích, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đầy thách thức từ người vợ cũ.
Thảo hít một hơi sâu, đôi mắt vẫn không rời khỏi Quân, nhưng cái nhìn kiên định ban nãy giờ có thêm một chút mệt mỏi, pha lẫn sự buông xuôi. Cô nhẹ nhàng gỡ tay Bé gái 4 tuổi ra khỏi chân mình, đặt con bé sang một bên rồi quay lại đối diện với Quân.
“Anh muốn giải thích sao?” Giọng Thảo nhỏ, nhưng rõ ràng, khiến Quân đang gào thét bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc. “Anh đã từng nghe em giải thích sao, Quân?”
Quân sững sờ, cố gắng tìm lại lời lẽ. Huyền đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt tay Quân, lo lắng nhìn Thảo.
Thảo tiếp tục, ánh mắt cô lướt qua Huyền một thoáng rồi dừng lại trên gương mặt Quân đang hoang mang tột độ. “Khi em biết mình có thai… anh đã hoàn toàn chìm đắm trong cuộc sống mới với Huyền. Anh không còn quan tâm đến em, cũng không còn muốn dính dáng gì đến em nữa.”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn nhà cũ. Quân há hốc miệng, nhưng không thốt nên lời. Lồng ngực anh nhói lên một cảm giác tội lỗi và đau đớn khó tả.
“Em không muốn anh cảm thấy bị ràng buộc,” Thảo nói tiếp, giọng cô khẽ run lên nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. “Và em tin rằng, anh sẽ không muốn nhận trách nhiệm đó. Anh sẽ không muốn một đứa bé làm xáo trộn cuộc sống mới của anh, đúng không?”
Quân cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của vợ cũ. Những lời nói của Thảo như những mũi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim anh, từng lời một đều trúng phóc vào những suy nghĩ thầm kín, ích kỷ mà anh đã cố gắng chôn vùi.
“Và em cũng không muốn con bé lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn, không có tình yêu thật sự từ cha ruột,” Thảo khẽ nói, ánh mắt cô dịu lại khi nhìn về phía Bé gái 4 tuổi đang bám lấy chân Hưng, Người đàn ông cao lớn đang đứng lặng lẽ phía sau. “Một gia đình mà người cha có thể sẽ không bao giờ thực sự yêu thương con bé, chỉ vì bị ép buộc.”
Cô quay lại nhìn thẳng vào mắt Quân, giọng điệu kiên quyết hơn. “Anh đã có cuộc sống mới, Quân. Em không muốn anh bị ràng buộc thêm nữa.”
Đúng lúc Thảo vừa dứt lời, Người đàn ông cao lớn, tên Hưng, vẫn đứng lặng lẽ phía sau nãy giờ, chậm rãi bước tới. Anh đặt bàn tay vững chãi lên vai Thảo, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Quân. Một sự trầm tĩnh, mạnh mẽ toát ra từ dáng vẻ của Hưng khiến Quân bất giác lùi lại một bước nhỏ.
“Thảo nói đúng,” Hưng cất giọng, đều đều nhưng đầy sức nặng, “Quân đã có cuộc sống mới. Và con bé… cần một người cha hiện diện, yêu thương con bé vô điều kiện.”
Quân nhíu mày, nhìn Hưng đầy vẻ nghi hoặc và khó chịu. Huyền đứng bên cạnh anh cũng siết chặt lấy tay Quân, gương mặt trắng bệch.
Hưng không để Quân kịp phản ứng, anh tiếp tục nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Quân. “Tôi yêu Thảo. Và tôi cũng yêu con bé vô điều kiện.” Anh ta dừng lại một chút, như để cho những lời nói đó thấm vào Quân. “Tôi đã biết mọi chuyện, từ khi Thảo biết mình có thai. Và tôi sẵn sàng, Quân, tôi sẵn sàng làm cha của bé.”
Thảo nắm chặt lấy tay Hưng, đôi mắt cô rơm rớm, nhìn anh với sự biết ơn vô hạn.
“Tôi sẽ bù đắp tất cả những gì anh đã bỏ lỡ, và cả những gì anh đã không thể cho con bé,” Hưng nói, giọng anh ta không hề có vẻ thách thức, mà mang một sự thật lòng và kiên quyết đáng kinh ngạc. Anh ta nhìn Quân bằng ánh mắt vừa thông cảm cho sự hoang mang của Quân, vừa kiên định khẳng định vị trí của mình.
Quân há hốc miệng, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không thốt nên lời. Anh nhìn Hưng, rồi nhìn Thảo, rồi lại nhìn đứa bé gái đang bám chặt lấy chân Hưng, một dòng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng.
Hưng quay sang Thảo, khẽ mỉm cười trấn an rồi lại nhìn thẳng vào Quân, đôi mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Tôi yêu Thảo và con bé, Quân. Và tôi sẽ là người cha tốt của nó. Con bé cần một người ba hiện diện.”
Quân quay đầu lại, tìm kiếm ánh mắt của Huyền, nhưng những gì anh nhận được chỉ là một cái nhìn xa lạ, lạnh nhạt và chất chứa sự thất vọng tột cùng. Đôi mắt Huyền đã mất đi vẻ lấp lánh thường thấy, thay vào đó là một sự trống rỗng, kèm theo chút trách móc không thể che giấu. Cô đã nghe rõ từng lời của Hưng, đã hiểu ra mọi chuyện, hiểu cả những lời nói dối vụng về và sự thật nghiệt ngã mà Quân đã che giấu bấy lâu. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, cảm giác bị lừa dối và tổn thương dâng lên mạnh mẽ.
Huyền từ từ buông tay Quân, đứng thẳng dậy. Cô nhìn Quân, ánh mắt không còn một chút tình cảm nào.
“Em không thể tiếp tục được nữa, Quân,” Huyền cất tiếng, giọng nói khô khốc, không chút cảm xúc. “Em không thể ở bên một người như anh. Em không muốn vướng vào những rắc rối phức tạp này.”
Quân sững sờ. Anh cố gắng nói điều gì đó, nhưng cổ họng anh nghẹn ứ. Anh nhìn sự quay lưng của người con gái mình yêu thương, nhìn ánh mắt vô cảm và dứt khoát của cô, cảm giác tủi nhục và hối hận trào dâng. Mọi lời bào chữa, mọi lời xin lỗi đều trở nên vô nghĩa trước sự thật trần trụi và ánh mắt thất vọng của Huyền. Anh đứng đó, bất lực, nhìn người tình quay lưng lại với mình, rời xa anh từng bước một.
Huyền không nói thêm lời nào. Cô khẽ cúi xuống, cầm lấy chiếc túi xách đặt dưới ghế sofa. Động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, như đang gói ghém lại tất cả những gì từng có giữa hai người và vứt bỏ nó đi.
Quân đứng trân trân, toàn thân cứng đờ. Anh nhìn Huyền, đôi mắt anh đỏ ngầu, cố gắng níu giữ một tia hy vọng mỏng manh. Nhưng Huyền không một lần ngoảnh đầu lại. Bước chân cô nhẹ nhàng, nhưng lại nặng trĩu trong lòng Quân. Mỗi bước đi của cô như dẫm nát trái tim anh.
“Huyền!” Quân thều thào gọi. Giọng anh run rẩy, khàn đặc. “Huyền, đừng đi mà! Anh xin em…”
Cô gái trẻ vẫn không quay đầu. Cửa nhà khẽ mở, rồi đóng lại. Tiếng cửa sập vang lên khô khốc, xé toạc không gian tĩnh lặng, như một bản án cuối cùng dành cho Quân. Căn phòng bỗng chốc trở nên trống rỗng đến lạ thường, chỉ còn mình Quân đứng đó, bất động.
Mọi thứ sụp đổ. Không phải theo nghĩa đen, mà là cả thế giới mà Quân đã dày công xây dựng, hay đúng hơn là tưởng tượng ra, đã tan tành mây khói. Cuộc sống mới, tình yêu mới, sự hả hê khi nghĩ rằng mình đã có một lựa chọn tốt hơn, tất cả đều trở thành tro bụi. Anh cảm thấy một sự bẽ bàng tột cùng, một nỗi nhục nhã khó tả. Quân đã đánh đổi tất cả để có được “hạnh phúc” này, vậy mà giờ đây, anh lại mất đi tất cả. Nụ cười tự mãn khi kể với Thảo về Huyền, về “cuộc sống mới” đầy màu sắc, giờ trở thành vết sẹo bỏng rát trong tâm trí Quân. Anh quỵ xuống ghế, đầu óc quay cuồng, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nơi Huyền vừa đứng. Nước mắt lã chã rơi, nhưng nỗi đau trong lòng anh còn lớn hơn gấp bội.
Quân quỵ xuống ghế, đầu óc quay cuồng, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nơi Huyền vừa đứng. Nước mắt lã chã rơi, nhưng nỗi đau trong lòng anh còn lớn hơn gấp bội. Mọi thứ sụp đổ.
Quân ngồi đó một lúc lâu, cảm giác tê dại lan khắp cơ thể. Anh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp sau cơn khóc. Qua làn nước mắt nhòa, anh nhìn thấy Thảo. Cô vẫn đứng đó, lặng lẽ, bên cạnh Hưng. Người đàn ông cao lớn vòng tay ôm lấy bé gái 4 tuổi, đặt cô bé ngồi gọn gàng trên vai anh. Cô bé cười khúc khích, mái tóc tết lệch tung bay trong động tác nhún nhảy nhẹ nhàng của Hưng. Hưng nhìn Thảo, trao đổi một nụ cười ấm áp, đầy thấu hiểu. Bàn tay anh khẽ siết lấy tay Thảo. Họ là một bức tranh hoàn hảo về một gia đình gắn bó, bình yên.
Quân cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim mình. Anh từng có tất cả những điều đó. Sáu năm hôn nhân, một đứa con gái đáng yêu, một căn nhà cũ nhưng ấm áp. Anh đã vứt bỏ tất cả vì sự hả hê nhất thời, vì ảo tưởng về một “cuộc sống mới” hào nhoáng. Giờ đây, Huyền đã rời đi, mang theo cả thứ hạnh phúc mới mà Quân tưởng rằng mình đã tìm thấy. Anh mất tình yêu mới. Anh mất cả cơ hội làm cha ruột của đứa con mình, khi nhìn thấy Hưng đang dễ dàng thay thế vị trí đó, nhận được nụ cười trong trẻo của con bé.
Nỗi hả hê ban đầu khi nghĩ rằng mình đã “lật kèo”, đã có một lựa chọn tốt hơn Thảo, giờ đây biến thành nỗi đau đớn tột cùng và sự hối tiếc khôn nguôi. Quân siết chặt hai bàn tay, móng tay đâm vào da thịt. Anh không còn gì cả. Anh cô độc. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy Quân, nặng nề đến nghẹt thở. Anh không dám nhìn thẳng vào Thảo, vào cái gia đình nhỏ bé hạnh phúc mà anh đã từng có, và giờ chỉ có thể đứng từ xa mà đối diện.
Quân từ từ gượng đứng dậy, cả người như bị rút cạn sức lực. Đôi chân anh nặng trịch, mỗi bước di chuyển đều như kéo lê cả một gánh xiềng xích vô hình. Anh không dám đối mặt với Thảo, không dám nhìn thêm một giây nào vào nụ cười trong trẻo của đứa bé gái 4 tuổi đang nép vào Hưng, vào bàn tay đang siết chặt của Thảo và người đàn ông cao lớn. Quân quay lưng, lặng lẽ bước ra khỏi Căn nhà cũ, nơi từng là tổ ấm của chính mình.
Từng bước chân của Quân in hằn xuống nền đất, nặng nề và rời rạc, kéo theo nỗi hối hận đang gặm nhấm tâm can anh. Cánh cửa hé mở phía sau lưng Quân như một lời đoạn tuyệt lạnh lùng. Anh đi, không ngoảnh đầu lại ngay. Chỉ khi đã ra khỏi khu vườn nhỏ, Quân mới dừng lại, đưa mắt nhìn về phía căn nhà.
Căn nhà cũ vẫn đứng đó, lặng lẽ dưới ánh chiều tà. Trong trí óc Quân, những hình ảnh về sáu năm hôn nhân hạnh phúc, tiếng cười đùa của bé gái 4 tuổi, và bữa cơm gia đình ấm cúng cứ thế ùa về, rõ nét hơn bao giờ hết. Nhưng giờ đây, tất cả đã không còn là của anh. Anh đã tự tay phá hủy mọi thứ bằng sự kiêu ngạo, bằng những ảo tưởng phù phiếm về một “tương lai tốt đẹp hơn”. Huyền, người anh tin là hạnh phúc mới, đã biến mất như một cơn gió thoảng. Còn lại Quân, đứng trơ trọi giữa nỗi trống rỗng và hối tiếc vô hạn. Anh mất tất cả. Anh chỉ còn lại một tương lai mịt mờ, cô độc.
Quân mở cánh cửa xe, cái lạnh của buổi chiều cuối thu lùa vào, xuyên thấu qua lớp áo mỏng. Anh gieo mình vào ghế lái, bàn tay run rẩy bật chìa khóa. Tiếng động cơ gầm gừ như một tiếng thở dài thườn thượt trong không gian đặc quánh sự hối tiếc. Quân nhấn ga, chiếc xe lăn bánh, lao đi trong vô định trên con đường nhập nhoạng ánh đèn.
Đầu óc Quân quay cuồng. Những hồi ức về cuộc hôn nhân sáu năm với Thảo hiện về rõ nét, từng mảnh ghép như một cuốn phim tua chậm. Anh nhớ về những mâu thuẫn nhỏ nhặt, những lời cằn nhằn anh từng cho là ngột ngạt, những áp lực vô hình mà anh đã vội vàng đẩy ra xa. Anh đã chán nản những bữa cơm đơn giản, những buổi tối chỉ có ba người, hay những đêm Thảo thức khuya chăm con. Anh đã nghĩ rằng cuộc sống bên ngoài kia, với Huyền, với những lời ong bướm ngọt ngào, với sự tự do không ràng buộc, mới là hạnh phúc đích thực.
Rồi khuôn mặt ngây thơ của bé gái 4 tuổi chợt hiện lên, đôi mắt trong veo, nụ cười rạng rỡ. Đó là nụ cười mà anh đã bỏ lỡ biết bao lần, nụ cười mà anh đã từng nghĩ là gánh nặng. Giờ đây, hình ảnh con bé nép vào Người đàn ông cao lớn kia, gọi người khác bằng “ba”, cứa vào tim Quân như hàng ngàn mũi kim. Anh nhận ra mình đã sai lầm lớn đến mức nào khi đánh mất một gia đình thực sự, một tổ ấm bình yên, để chạy theo những phù phiếm, những cuộc tình chớp nhoáng không hề có giá trị. Huyền đã biến mất, như một ảo ảnh tan vỡ. Hạnh phúc giả tạo đã vỡ tan tành.
Chiếc vô lăng lạnh ngắt trong tay Quân. Anh không thể lùi lại quá khứ, không thể quay ngược thời gian. Nhưng anh có thể làm gì đó cho tương lai. Quân siết chặt vô lăng, ánh mắt từ vô định chuyển sang kiên định một cách đau đáu. Anh biết, con gái là tất cả những gì anh còn lại. Dù Thảo đã có một gia đình mới, dù mọi thứ đã không còn như xưa, anh vẫn phải đối mặt với trách nhiệm của một người cha. Quân quyết tâm sẽ tìm cách chuộc lỗi, sẽ giành lại con, dù có phải trải qua bao nhiêu khó khăn, dù biết sẽ không thể trở về như xưa. Anh sẽ không bao giờ buông xuôi nữa.
***
Đêm dần buông, màn đêm dày đặc bao phủ vạn vật, nhưng tâm hồn Quân lại bắt đầu le lói một tia sáng yếu ớt, dù mong manh nhưng lại rực cháy hơn bao giờ hết. Chiếc xe dừng lại bên một con sông lặng lẽ, ánh trăng mờ ảo đổ xuống mặt nước, lấp lánh như những mảnh vỡ của ký ức. Quân bước ra, hít một hơi thật sâu làn khí lạnh, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ hỗn độn trong tâm trí. Anh đã từng nghĩ, hạnh phúc là sự tự do tuyệt đối, là thoát ly khỏi những ràng buộc, những trách nhiệm. Anh đã từng tin, một người phụ nữ trẻ trung, đầy cuốn hút như Huyền sẽ mang lại cho anh những cảm xúc mới mẻ, những trải nghiệm thăng hoa mà cuộc hôn nhân sáu năm cùng Thảo không thể có được. Nhưng giờ đây, khi tất cả những ảo vọng đó tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi cô đơn đến tột cùng, Quân mới hiểu rõ giá trị thực sự của một gia đình, của những yêu thương chân thành và sự gắn bó bền chặt. Anh nhận ra rằng, những “mâu thuẫn nhỏ nhặt” mà anh từng cho là ngột ngạt, thực chất lại là những hạt cát vô cùng quý giá trong cỗ xe cuộc đời, là những thử thách để tình yêu thêm bền vững, để gia đình thêm gắn kết. Anh đã đánh mất những điều thiêng liêng ấy chỉ vì sự nông nổi, ích kỷ và mù quáng của mình. Giờ đây, mọi thứ đã quá muộn để níu kéo Thảo, để quay lại Căn nhà cũ thân quen, nhưng chưa phải là hết. Quân biết, hành trình chuộc lỗi sẽ đầy gian nan, sẽ phải đối mặt với sự từ chối, với những ánh mắt phán xét, thậm chí là sự khinh miệt. Anh sẽ phải học cách tha thứ cho chính mình trước, rồi sau đó, anh sẽ cố gắng chứng minh cho con gái thấy, dù anh đã từng là một người cha tồi, nhưng anh sẽ không bao giờ từ bỏ trách nhiệm của mình. Anh sẽ bắt đầu lại, từng bước một, không phải để tìm kiếm hạnh phúc phù phiếm cho riêng mình, mà là để xây dựng lại một ý nghĩa cuộc đời đích thực, vì con, và vì chính sự trưởng thành muộn màng của bản thân. Ánh trăng vẫn dịu dàng soi rọi, như một lời động viên thầm lặng, nhắc nhở Quân rằng, cuộc đời vẫn còn những trang mới đang chờ anh viết tiếp, với sự chín chắn và lòng dũng cảm.










