Ngày cưới, mẹ kế không nói không rằng dúi vào tay tôi cuốn sổ tiết kiệm có vỏn vẹn 60 triệu làm quà hồi môn, không vàng cũng chẳng có bạc như người khác. 2 năm sau, lúc tôi cần tiền liền ra ngân hàng rút thì giật mình với con số…
Tôi tên Mai m/ồ c/ôi mẹ từ nhỏ. Bố lấy vợ hai khi tôi vừa lên tám. Người ta trong xóm vẫn thì thào: “Con riêng với mẹ kế thì hiếm khi hòa thuận”. Ngày tôi lấy chồng, cả họ hàng bàn tán: “Không biết mẹ kế cho hồi môn con riêng được gì đây”. Ai cũng chờ xem cảnh mẹ kế “làm màu” hay “vơ hết của” như những câu chuyện đồn thổi.
Đám cưới diễn ra đơn giản. Khi rước dâu, bà Duyên không nói không rằng, chỉ lặng lẽ dúi vào tay tôi một cuốn sổ tiết kiệm 60 triệu. Bà khẽ nói:
– Của hồi môn mẹ cho con, giữ lấy mà phòng thân. Mẹ không có vàng bạc gì.
Hai năm làm dâu, tôi đi làm công ty, chồng tôi làm phụ hồ. Lương không cao, lại phải góp giỗ, góp cưới, phụ bên chồng đủ thứ. Tôi chẳng động đến số tiền trong cuốn sổ tiết kiệm, coi như của “để dành”.
Hai năm sau cưới, cuộc sống khó khăn hơn. Con đầu lòng sắp chào đời, tôi quyết định rút một phần tiền để sắm sửa đồ cho bé. Sáng hôm ấy, tôi ra ngân hàng, khi nhân viên kiểm tra xong, cô ta ngẩng lên nhìn tôi:
… cô ta ngẩng lên nhìn tôi, gương mặt đầy vẻ ngạc nhiên rồi hỏi lại:
– Chị chắc chắn muốn rút chứ ạ? Số dư hiện tại trong sổ của chị là 6 tỷ 60 triệu đồng, nếu rút bây giờ chị sẽ mất một khoản lãi suất không nhỏ đâu.
Tôi nghe mà tai ù đi, tim đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi lắp bắp:
– Cô… cô nói sao? 6 tỷ á? Có nhầm lẫn gì không? Đây là sổ 60 triệu mà!
Cô nhân viên xoay màn hình lại cho tôi xem. Dòng số dư hiện lên rõ mùng một. Ngoài số tiền gốc 60 triệu ban đầu, cứ mỗi tháng đều đặn suốt 2 năm qua, có một tài khoản khác gửi vào đúng 250 triệu đồng với nội dung vỏn vẹn hai chữ: “Cho con”.
Tôi thất thần rời khỏi ngân hàng, đôi chân run rẩy không vững. Tôi lập tức bắt xe về thẳng nhà bố đẻ. Vừa bước vào sân, tôi thấy mẹ kế đang lúi húi ngồi vá lại chiếc áo cũ của bố bên hiên nhà. Trông bà gầy và già hơn hẳn hai năm trước.
Thấy tôi về đột ngột, bà hốt hoảng:
– Mai à, sao con lại về giờ này? Có chuyện gì với con và cháu không? Hay thằng chồng con nó bắt nạt em?
Tôi nghẹn ngào, giơ cuốn sổ ra trước mặt bà:
– Mẹ… sao trong này lại có hơn 6 tỷ? 60 triệu của mẹ sao giờ lại thành thế này?
Bà Duyên lặng người đi một lúc, rồi khẽ thở dài, kéo tôi ngồi xuống ghế. Bà nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của tôi, giọng run run:
– Con biết không, mẹ vốn là con gái của một gia đình kinh doanh có tiếng ở tỉnh khác. Ngày xưa mẹ bỏ nhà đi theo bố con vì tình yêu, bị ông bà ngoại từ mặt. Nhưng trước khi ông ngoại mất năm ngoái, ông đã để lại cho mẹ một khoản thừa kế lớn. Mẹ không tiêu đến, cũng chẳng nói với bố con vì ông ấy tính sĩ diện, mẹ sợ ông ấy lại thấy tự ti.
Bà lau nước mắt, tiếp lời:
– Mẹ biết con từ nhỏ đã chịu nhiều thiệt thòi, lại hay nghe lời thiên hạ gièm pha về chuyện “mẹ ghẻ con chồng”. Mẹ cứ âm thầm gửi vào đó cho con mỗi tháng, coi như là khoản để dành cho cháu ngoại mẹ sau này. Mẹ không cho con vàng bạc rình rang ngày cưới vì mẹ muốn con được gả đi bằng tình yêu chân thành nhất của chồng, chứ không phải vì của cải nhà ngoại.
Tôi gục đầu vào vai bà, khóc nức nở như một đứa trẻ. Hóa ra, suốt bao nhiêu năm qua, tôi đã luôn giữ một khoảng cách vô hình với bà vì định kiến, còn bà lại dùng cả cuộc đời và sự hy sinh thầm lặng để che chở cho tôi.
Cầm cuốn sổ 6 tỷ trong tay, tôi hiểu ra rằng: Của hồi môn lớn nhất mà mẹ dành cho tôi không phải là những con số trong ngân hàng, mà là tình yêu thương bao dung của một người mẹ – người mà tôi đã từng gọi một cách lạnh lùng là “mẹ kế” suốt 20 năm qua.













