Tái hôn ở tuổi 60, ông xã đưa tôi cả thẻ lương rồi bảo: “Bà cứ tiêu thoải mái”, nhưng chỉ sau một lần đi chợ, tôi bàng hoàng phát hiện ra bí mật ông giấu suốt mười năm trời
Tôi tên Lựu, 60 tuổi, goá chồng từ năm 48. Cái tuổi đáng lẽ được con cái chăm sóc, tôi lại lủi thủi bán hàng tạp hoá trước hiên nhà, ngày nắng thì đỡ, ngày mưa thì trơn trượt. Hai đứa con đi làm ăn xa, mỗi năm gửi về đôi ba triệu, bảo:
– Má ráng sống khoẻ, tụi con lo cho.
Nhưng tôi biết tụi nó còn phải lo con nhỏ, tiền nhà, tiền học… nên tôi cố không dựa dẫm.
Năm tôi 58, tôi gặp ông Bảy – góa vợ hơn tôi 5 tuổi, sống cách nhà một con hẻm. Ông hay ghé mua chai nước suối, bịch muối, gói bánh con nít. Lần nào cũng cười hiền:
– Bà Lựu bán gì cũng rẻ, chắc lời không được bao nhiêu hén?
Tôi chặc lưỡi:
– Già rồi, kiếm đồng nào hay đồng đó.
Cứ vậy, ông thành khách quen, rồi thành bạn trò chuyện mỗi chiều.
Đến lúc tôi bệnh nằm viện, ông là người đưa đi, đóng tiền viện phí, chờ ngoài cửa phòng siêu âm suốt ba tiếng.
Sau đó, ông ngại ngùng nói:
– Mình có tuổi rồi, bà chịu lấy tôi, tôi lo cho bà phần đời còn lại.
Tôi xúc động đến run tay. Chưa bao giờ nghĩ mình tái hôn ở tuổi 60.
Đám cưới nhỏ, gọn, chỉ hai mâm cơm với họ hàng hai bên.
Ông Bảy bàn tay thô, nắm lấy tay tôi giữa buổi tiệc mà nói:
– Từ giờ, bà không phải lo tiền bạc gì nữa.
Tôi tưởng ông nói cho vui. Ai ngờ…
Hôm sau, ông đưa tôi một thẻ ATM còn nguyên trong phong bì ngân hàng.
– Đây là thẻ nhận lương hưu của tôi. Mật khẩu nè, bà tiêu gì thì tiêu. Đừng ngại.
Tôi phát hoảng:
– Trời đất, ông đưa tôi hết vậy hả? Lỡ tôi bấm lộn thì sao?
– Lộn thì rút lại. Có gì đâu.
– Nhưng… sao ông không giữ?
– Tôi sống một mình quen rồi, với lại bà giữ dùm tôi cho chắc.
Ông nói tự nhiên như chuyện thở. Tôi thấy ấm lòng lạ lùng.
Nhưng điều bất thường nằm ở đây…
Một tuần sau ngày cưới, tôi cầm thẻ ông Bảy đi chợ đầu ngõ.
Tôi chỉ định rút ít tiền mua ít thịt cá, rau cỏ về nấu bữa cơm tử tế cho ông.
Đứng trước cây ATM, tay tôi run run nhập mật khẩu.
Màn hình hiện lên số dư.
Tôi sững người.
3.482.000 đồng.
Tôi nhíu mày. Lương hưu của ông Bảy mỗi tháng hơn 8 triệu, theo ông nói. Nếu vậy, sao trong thẻ chỉ còn có chừng đó?
Tôi nghĩ chắc ông vừa rút tiền đâu đó nên cũng không để ý.
Tôi rút một triệu rồi đi chợ.
Chiều về, tôi đưa lại thẻ cho ông:
— “Thẻ của ông nè. Tôi rút có một triệu thôi.”
Ông Bảy cười hiền:
— “Bà giữ luôn đi, tôi nói rồi mà.”
Tôi vẫn thấy lấn cấn, nhưng cũng không hỏi thêm.
Thế rồi tháng sau… tôi lại ra ATM.
Số dư lần này làm tôi bàng hoàng thật sự.
2.960.000 đồng.
Không những không tăng lên, mà còn ít hơn.
Tôi đứng chết lặng trước máy rút tiền.
“Không lẽ… ông Bảy nói dối về lương hưu?”
Cả quãng đường về nhà, đầu tôi rối tung.
Tối đó, tôi đặt thẻ xuống bàn.
— “Ông Bảy, tôi hỏi thật… lương hưu của ông mỗi tháng bao nhiêu?”
Ông đang uống trà bỗng khựng lại.
— “Ờ… thì… hơn tám triệu.”
Tôi đẩy cái thẻ lại gần ông:
— “Nhưng trong thẻ chưa bao giờ tới ba triệu. Ông giấu tôi chuyện gì vậy?”
Ông Bảy im lặng.
Rất lâu sau, ông mới thở dài.
— “Bà… biết rồi hả…”
Tim tôi thắt lại.
— “Biết cái gì?”
Ông cúi đầu, giọng trầm xuống:
— “Mười năm nay… tôi vẫn gửi gần hết tiền lương hưu cho một người.”
Tôi choáng váng.
Trong đầu tôi lóe lên đủ thứ suy nghĩ.
Có người đàn bà khác?
Hay… ông còn gia đình nào tôi không biết?
Tôi run run hỏi:
— “Ai vậy?”
Ông Bảy không trả lời ngay. Ông đứng dậy, mở chiếc tủ gỗ cũ trong phòng.
Từ trong đó, ông lấy ra một xấp giấy chuyển tiền và một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh là một cô bé khoảng mười tuổi, mặc đồng phục học sinh, cười rất tươi.
Ông đặt bức ảnh trước mặt tôi.
— “Đây là con bé Hạnh… con gái của bạn tôi.”
Tôi ngơ ngác.
Ông Bảy chậm rãi kể.
Mười năm trước, bạn thân ông – chú Tư – bị tai nạn giao thông qua đời. Vợ chú Tư bỏ đi từ lâu, chỉ để lại đứa con gái nhỏ.
Con bé khi đó mới học lớp ba.
Không họ hàng nào nhận nuôi.
Ông Bảy lúc ấy còn đang chăm vợ bệnh nặng nên không thể đem nó về ở cùng.
Nhưng ông âm thầm chu cấp tiền học cho nó suốt mười năm.
— “Mỗi tháng tôi gửi cho con bé 5–6 triệu… tiền ăn học, tiền sách vở. Giờ nó đang học năm nhất đại học.”
Ông cười buồn:
— “Tôi tính lo cho nó học xong đại học rồi mới nói với bà… sợ bà nghĩ tôi còn vướng bận bên ngoài.”
Tôi ngồi lặng.
Bao nhiêu nghi ngờ trong lòng bỗng thấy… xấu hổ.
Tôi hỏi nhỏ:
— “Vậy sao ông còn đưa thẻ cho tôi?”
Ông Bảy gãi đầu, cười hiền:
— “Vì tiền còn lại cũng chẳng đáng bao nhiêu. Tôi sợ bà nghĩ tôi keo kiệt nên đưa hết cho bà giữ.”
Nói xong ông còn ngượng ngùng:
— “Tôi chỉ sợ bà giận…”
Tôi nhìn người đàn ông tóc đã bạc gần hết trước mặt.
Bàn tay ông thô ráp, chai sần.
Mười năm lặng lẽ nuôi con của bạn… mà chưa từng khoe với ai.
Tự nhiên mắt tôi cay xè.
Tôi đẩy cái thẻ ATM lại về phía ông.
— “Ông giữ đi.”
Ông giật mình:
— “Sao vậy?”
Tôi cười, giọng run run:
— “Để tháng sau tôi đi rút tiền… gửi thêm cho con bé Hạnh.”
Ông Bảy nhìn tôi sững sờ.
Còn tôi thì nghĩ đơn giản thôi.
Ở tuổi 60, tái hôn mà gặp được một người đàn ông có lòng như vậy…
Có nghèo thêm một chút…
cũng đáng.












