Chồng đi công tác ăn nằ:::m với nh:ân tì:nh cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà, không chu cấp một mình cô làm đủ thứ nghề để chăm con…lúc con ốm phải n//ằm viện người chồng nhẫn tâm nói “con g//ái thì cô tự đi mà chăm thằn///g này phải đi kiếm con tr//ai”….Để rồi 3 tháng sau người vợ tặng cho anh ta món quá bất ngờ…

Chồng đi công tác ăn nằ:::m với nh:ân tì:nh cả năm trời chẳng thèm ngó ngàng gì tới vợ con ở nhà, không chu cấp một mình cô làm đủ thứ nghề để chăm con…lúc con ốm phải n//ằm viện người chồng nhẫn tâm nói “con g//ái thì cô tự đi mà chăm thằn///g này phải đi kiếm con tr//ai”….Để rồi 3 tháng sau người vợ tặng cho anh ta món quá bất ngờ…

Tuấn nhìn đồng hồ, kim giây nhích từng chút một khiến lòng anh như có lửa đốt. Đã hơn 4 tiếng đồng hồ Lan ở trong phòng sinh. Tiếng hét đau đớn của cô b//ồ n/hí vọng ra khiến Tuấn xót xa ruột gan. Anh đi đi lại lại dọc hành lang bệnh viện quốc tế 5 sao, tay nắm chặt chiếc điện thoại đời mới nhất, miệng lẩm bẩm cầu nguyện.

Một năm nay, Tuấn sống như ông hoàng trong men say t/ình ái với Lan – cô thư ký trẻ đẹp, nóng bỏng và biết chiều chuộng. Lấy lý do “đi biệt phái mở rộng chi nhánh miền Nam”, Tuấn dọn hẳn ra khỏi nhà, để mặc Linh – người vợ tào khang và đứa con g//ái 5 tuổi ở lại Hà Nội. Thời gian đầu, Linh còn gọi điện hỏi han, nhưng Tuấn luôn gắt gỏng: “Anh bận họp”, “Đang đi tiếp khách”, “Đừng làm phiền anh”. Dần dần, những cuộc gọi thưa thớt rồi tắt hẳn. Tuấn hí hửng nghĩ vợ mình n/gu ngơ, tin chồng tuyệt đối. Anh đâu biết rằng, sự im lặng của đàn bà đôi khi là tiếng sấm báo hiệu cơn bão lớn nhất.

Lan mang thai con tr/ai. Tin này khiến Tuấn sư/ớng phát đ/iên. Anh là con trai độc đinh, áp lực nố/i d/õi tông đường luôn đè nặng. Linh chỉ sinh được con gái, lại hay đau ốm, khiến anh chán ngán. Vì thế, Tuấn dồn hết tiền bạc, tâm trí cho Lan. Anh mua căn hộ cao cấp, sắm xe sang, và giờ là đặt phòng sinh VI/P nhất cho “hoàng tử” sắp chào đời. Anh quên hẳn, hôm nay cũng là sinh nhật vợ mình.

“Oa… Oa…” Tiếng khóc trẻ thơ vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng. Cánh cửa phòng sinh mở ra, y tá tươi cười: “Chúc mừng anh, bé trai, nặng 3,8kg, mẹ tròn con vuông.” Tuấn lao vào phòng như một cơn gió. Lan nằm trên giường, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt rạng ngời hạnh phúc. Bên cạnh là đứa bé đỏ hỏn đang ngủ say. Tuấn rưng rưng nước mắt, cúi xuống hôn lên trán nhân tình: “Cảm ơn em! Em là ân nhân của đời anh. Anh sẽ cho mẹ con em tất cả.”

Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh lại mở. Không phải bác sĩ, mà là một nhân viên giao hàng mặc đồng phục chỉnh tề, trên tay ôm một hộp quà lớn được gói bọc sang trọng bằng nhung đỏ: “Xin hỏi ai là anh Trần Minh Tuấn?”. “Là tôi.” Tuấn ngạc nhiên. “Ai gửi thế?”. “Người gửi yêu cầu giấu tên, chỉ nhắn là quà mừng bé chào đời.”– nhân viên giao hàng tiếp lời.

Tuấn cười lớn, quay sang Lan: “Chắc là đối tác của anh biết tin. Em xem, con mình có phúc chưa kìa“. Anh háo hức xé lớp giấy gói. Bên trong là một chiếc hộp gỗ mun tinh xảo. Tuấn mở nắp. Không có vàng bạc, không có đồ chơi đắt tiền. Trong hộp chỉ có ba thứ: Một tờ giấy A4, một chiếc USB và một phong bì xét nghiệm AD/N.

Tuấn nhíu mày. Một thoáng khó chịu lướt qua gương mặt đang còn đẫm niềm vui.

Anh cầm tờ giấy A4 lên trước.

Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

“Quà sinh nhật muộn – từ người vợ mà anh đã bỏ quên.”

Tim Tuấn khựng lại.

Tay anh run run mở phong bì xét nghiệm ADN. Những con chữ nhảy múa trước mắt, nhưng dòng kết luận thì rõ ràng như dao cứa:

“Không có quan hệ huyết thống cha – con.”

“Không… không thể nào…” – Tuấn lắp bắp, quay phắt sang phía Lan.

Gương mặt cô ta tái mét.

“Anh… anh nghe em giải thích…”

Nhưng Tuấn không còn nghe thấy gì nữa. Tai anh ù đi. Anh như kẻ mất hồn, vội vàng cắm chiếc USB vào laptop đặt trên bàn.

Màn hình sáng lên.

Đoạn video bắt đầu chạy.

Trong đó, Lan đang ôm ấp một người đàn ông khác trong chính căn hộ mà Tuấn đã mua. Những lời nói ngọt ngào, những cái ôm, những nụ hôn… tất cả hiện ra rõ mồn một.

Và câu nói cuối cùng của Lan trong video khiến Tuấn chết lặng:

“Ông ta chỉ là cái ví biết đi thôi. Khi có con trai, mình sẽ lấy hết tài sản rồi bỏ.”

Chiếc laptop rơi “cạch” xuống đất.

Tuấn đứng không vững, lùi lại mấy bước như bị ai đó tát thẳng vào mặt.

Đứa “con trai” mà anh nâng niu… không phải máu mủ của anh.

Người phụ nữ anh phản bội tất cả để chạy theo… lại phản bội anh một cách tàn nhẫn hơn.

Căn phòng VIP bỗng trở nên ngột ngạt.

Lan bật khóc, cố với tay níu lấy Tuấn:

“Anh… em sai rồi… em chỉ lỡ…”

“Câm miệng!” – Tuấn gầm lên, ánh mắt đỏ ngầu.

Nhưng chưa dừng lại ở đó.

Điện thoại anh rung lên.

Một tin nhắn.

Từ Linh.

Chỉ vỏn vẹn một dòng:

“Ly hôn đi. Và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa.”

Kèm theo là một bức ảnh.

Linh đứng trước một căn nhà mới khang trang, bên cạnh là cô con gái nhỏ đang cười rạng rỡ. Trên tay cô là một xấp giấy – hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.

Tuấn bỗng nhớ ra.

Công ty đứng tên anh… nhưng cổ phần lớn nhất lại do Linh nắm giữ – số tiền cô âm thầm tích góp và đầu tư suốt những năm anh bỏ mặc gia đình.

Trong lúc anh mải mê chạy theo dục vọng, Linh đã lặng lẽ rút toàn bộ vốn, tách công ty, và để lại cho anh… một cái vỏ rỗng.

Mọi thứ… sụp đổ chỉ trong một buổi sáng.

Tuấn quỵ xuống nền nhà lạnh toát.

Anh mất tất cả.

Mất gia đình.

Mất con.

Mất sự nghiệp.

Và đau đớn nhất…

Là anh nhận ra—

Người phụ nữ từng bị anh coi thường, bỏ rơi…

Mới chính là “món quà” quý giá nhất mà anh đã ngu ngốc đánh mất.